K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

24 tháng 3 2021

- Các bạn thân mến! Mình chắc rằng các bạn ai cũng đều có một gia đình nhỏ đúng không nào!? Gia đình là nơi mà tất cả các thành viên đều sống chan hòa, hạnh phúc và vui vẻ bên nhau. Mình cũng thế! Ở đó có ông bà, cha nè, mẹ, anh chị em của mình, những người mà mình luôn yêu quý. Nhưng có lẽ mẹ luôn là người mình yêu , mình nhớ nhất mỗi khi đi xa nhà. Hôm nay mình sẽ kể cho tất cả các bạn một kỉ niệm về mẹ của mình mà mình không bao giờ có thể quên được.

Chiều một hôm, mình đi học về, bước vào phòng thì thấy mẹ đang đọc trộm nhật kí của mình. Mình khó hiểu không biết sao mẹ mở được mật mã sổ tay nhật kí của mình. Chẳng cần suy nghĩ, em lao ngay ào phòng chộp lấy quyển nhật kí và kéo mẹ ra ngoài, đóng cửa phòng lại. Em hét lớn từ trong phòng ra: "sao mẹ lại đọc nhật kí của con?" dù là mẹ thì cũng không có quyền tự ý đọc trộm nó, nó là quyền riêng tư của con cơ mà!"

Một giọng nói run run, có chút ngập ngừng:"Mẹ ... mẹ xin lỗi con! con ... con tha lỗi cho... cho mẹ nhé!"

Nghe đến thế mình giật mình, biết là mình đã quá lời và làm mẹ buồn, mình đinh ra xin lỗi mẹ nhưng nghĩ đến hành động của mẹ, mình lại đứng chôn chân lại đó. Tối hôm đấy mình không ra ăn cơm, mình nằm lì trong phòng mặc cho bố ra sức gọi. Sáng dậy, không thấy mẹ đâu, mình hỏi bố thì bố bảo bà ngoại bị ốm nên mẹ phải lên chăm sóc bà, khoảng tầm mười ngày mới về. Sau chứng ấy ngày, lúc nào mình cũng buồn vì thiếu đi giọng nói của mẹ. Hôm mẹ về, mình là người đầu tiên ra đón mẹ.

Mình vui sướng ôm lấy mẹ, kể với mẹ những việc ở nhà trong mười ngày vắng mẹ. Mẹ cũng rất vui vì thấy mình hạnh phúc. Hôm đó, mẹ nấu rất nhiều món ngon mà mình thích. Mẹ đã xua tan không khí yên lặng trong nhà bằng những tiếng cười giàn tan. Bây giờ, mình mới thật sự thấy mẹ quan trọng thế nào trong cuộc sống của mình.

Đó chính là một kỉ niệm mà mình không bao giờ quên được. Đúng vậy! Gia đình sẽ không bao giờ thiếu vắng một người mẹ được. Mình sẽ luôn ghi nhớ mãi kỉ niệm đó, nó như một bài học mà mình cần nhớ trong đời.

Nếu được gửi tới mẹ một lời nhắn nhủ chân thành và thầm kín,em sẽ nói điều gì?

- Nếu được nhắn gửi một lời nói chân thành đến mẹ mình sẽ nói:

" Mẹ ơi! Con sẽ không bao giờ bất kính với mẹ như vậy nữa, con hứa với mẹ con sẽ cố gắng học tập nên người, cho dù có như thế nào thì con sẽ báo hiếu với cha mẹ, với gia đình này. Con hứa sẽ cho cha mẹ cuộc sống sung túc và đầy đủ hơn khi con lớn. Và việc con cần làm bây giờ là cố gắng học tập thật tốt. Con xin cảm ơn mẹ nhé! Mẹ đã sinh con ra và nuôi lớn con như bây giờ."

24 tháng 3 2021

- Các bạn thân mến! Mình chắc rằng các bạn ai cũng đều có một gia đình nhỏ đúng không nào!? Gia đình là nơi mà tất cả các thành viên đều sống chan hòa, hạnh phúc và vui vẻ bên nhau. Mình cũng thế! Ở đó có ông bà, cha nè, mẹ, anh chị em của mình, những người mà mình luôn yêu quý. Nhưng có lẽ mẹ luôn là người mình yêu , mình nhớ nhất mỗi khi đi xa nhà. Hôm nay mình sẽ kể cho tất cả các bạn một kỉ niệm về mẹ của mình mà mình không bao giờ có thể quên được.

Chiều một hôm, mình đi học về, bước vào phòng thì thấy mẹ đang đọc trộm nhật kí của mình. Mình khó hiểu không biết sao mẹ mở được mật mã sổ tay nhật kí của mình. Chẳng cần suy nghĩ, em lao ngay ào phòng chộp lấy quyển nhật kí và kéo mẹ ra ngoài, đóng cửa phòng lại. Em hét lớn từ trong phòng ra: "sao mẹ lại đọc nhật kí của con?" dù là mẹ thì cũng không có quyền tự ý đọc trộm nó, nó là quyền riêng tư của con cơ mà!"

Một giọng nói run run, có chút ngập ngừng:"Mẹ ... mẹ xin lỗi con! con ... con tha lỗi cho... cho mẹ nhé!"

Nghe đến thế mình giật mình, biết là mình đã quá lời và làm mẹ buồn, mình đinh ra xin lỗi mẹ nhưng nghĩ đến hành động của mẹ, mình lại đứng chôn chân lại đó. Tối hôm đấy mình không ra ăn cơm, mình nằm lì trong phòng mặc cho bố ra sức gọi. Sáng dậy, không thấy mẹ đâu, mình hỏi bố thì bố bảo bà ngoại bị ốm nên mẹ phải lên chăm sóc bà, khoảng tầm mười ngày mới về. Sau chứng ấy ngày, lúc nào mình cũng buồn vì thiếu đi giọng nói của mẹ. Hôm mẹ về, mình là người đầu tiên ra đón mẹ.

Mình vui sướng ôm lấy mẹ, kể với mẹ những việc ở nhà trong mười ngày vắng mẹ. Mẹ cũng rất vui vì thấy mình hạnh phúc. Hôm đó, mẹ nấu rất nhiều món ngon mà mình thích. Mẹ đã xua tan không khí yên lặng trong nhà bằng những tiếng cười giàn tan. Bây giờ, mình mới thật sự thấy mẹ quan trọng thế nào trong cuộc sống của mình.

Đó chính là một kỉ niệm mà mình không bao giờ quên được. Đúng vậy! Gia đình sẽ không bao giờ thiếu vắng một người mẹ được. Mình sẽ luôn ghi nhớ mãi kỉ niệm đó, nó như một bài học mà mình cần nhớ trong đời.

Nếu được gửi tới mẹ một lời nhắn nhủ chân thành và thầm kín,em sẽ nói điều gì?

- Nếu được nhắn gửi một lời nói chân thành đến mẹ mình sẽ nói:

" Mẹ ơi! Con sẽ không bao giờ bất kính với mẹ như vậy nữa, con hứa với mẹ con sẽ cố gắng học tập nên người, cho dù có như thế nào thì con sẽ báo hiếu với cha mẹ, với gia đình này. Con hứa sẽ cho cha mẹ cuộc sống sung túc và đầy đủ hơn khi con lớn. Và việc con cần làm bây giờ là cố gắng học tập thật tốt. Con xin cảm ơn mẹ nhé! Mẹ đã sinh con ra và nuôi lớn con như bây giờ."

24 tháng 3 2021

Hay đấy! nhưng mk bik mạng rùi :)))))))

 

Em sẽ nói là cảm ơn mẹ đã xinh ra chúng con

6 tháng 8 2019

Bài làm: Mẹ là 1 người tuyệt vời, mẹ luôn chăm sóc và yêu thương con và các anh chị. Mặc dù, Mẹ có tới những 100 người con nhưng mẹ chưa bao giơ phàn nàn dù chỉ là 1 câu. Con cảm ơn mẹ rất nhiều, cảm ơn vì mẹ đã sinh ra con, con cảm ơn cuộc sống vì đã cho con đến với mẹ.

10 tháng 1 2020

Trong gia đình mẹ em là người vất vả nhất và tất cả những nỗi vất vả ấy em đều nhận thấy được, thế nên lúc nào em cũng thân thiết với mẹ hơn. Nhưng khi em lớn một chút em chợt nhận ra rằng tóc bố đã bạc nhiều, bố cũng là người hy sinh và yêu thương chúng em vô cùng. 

Hy sinh của người cha không phải ai cũng nhận ra, thuở nhỏ ấn tượng của em về bố chỉ quẩn quanh mấy chữ lạnh lùng và khô khan. Bố em là người ít nói, ít khi nào đùa giỡn với chúng em, thế nhưng tình cảm mà bố dành cho chúng em cũng chẳng thua kém gì mẹ. Bố ít đi chợ, cũng không chú ý đến việc mua rau, thịt, trứng, cá thế nào cho ngon, vậy mà chẳng có lần nào mà bố không mua quà vặt cho hai chúng em cả, có lúc là chiếc bánh chưng hai chị em chia đôi, lúc là cái bánh bao trắng ngà, thơm nức mũi, đôi khi chúng em còn được bố mua cho cả bóng bay. Chúng em không biết thổi bóng, bố lại bỏ công bỏ việc thổi bóng, cột dây rồi hướng dẫn chúng em cách chơi sao cho bóng không bị bể. Nhớ nhất vẫn là những ngày trời mưa gió, bố đưa chúng em đi học, nhà em cách trường khá xa, nối từ nhà đến trường là một con đường đất đỏ ba-dan, cứ mưa xuống thì trơn trượt lầy lội, đến mức đi bộ cũng khó. Thế nhưng không quản ngại khó khăn, bố chẳng để chúng em nghỉ học ngày nào, mà đều đặn 5h30 sáng chở chúng em đi học bằng con xe dream đã 20 năm tuổi. Ngồi sau lưng bố em thấy yên tâm và vô cùng ấm áp, dẫu ngoài kia trời có mưa to, đường có xấu chỉ cần dựa vào tấm lưng to rộng, tin tưởng và đôi chân vững chãi đang chèo chống là em lại chẳng còn sợ hãi mà an tâm đến trường. Có lần đường khó đi quá, nên bố con em bị ngã xe, bố vội vàng hỏi em có bị thương không, rồi liên tục xoa chân cho em, mặc kệ chiếc xe nằm ngổn ngang, trời mưa tầm tã. Có những lúc, bố dẫn em đi chơi, bố vẫn thường cõng em trên lưng, bước chân chầm chậm, tuy bố không nói nhiều nhưng em vẫn cảm nhận được tình thương của bố. 

Bố em là người như thế đấy, tuy bề ngoài có vẻ lạnh lùng, trầm tĩnh nhưng thực ra trái tim lại ấm áp vô cùng. Em yêu mẹ, cũng thương bố vô cùng, sau này khôn lớn em sẽ hết lòng chăm sóc phụng dưỡng bố mẹ, để đền đáp lại công ơn nuôi dưỡng và tình cảm quý báu mà hai người đã hy sinh cả cuộc đời để dành cho em.

Mẹ - tiếng gọi ấy thân thương và thiêng liêng biết mấy . Mẹ là người bên ta , chăm lo cho ta từ bữa ăn đến giấc ngủ . Hạnh phúc biếc bao khi em sống trong vòng tay yêu thương của mẹ .

Mẹ tôi đã ngoài bốn mươi tuổi , cái tuổi không được trẻ nữa . Mẹ không cao lắm , dáng người dong dỏng . Mẹ không mập lắm và có phần hơi gầy bởi có lẻ mẹ lo toan vất vả mọi công việc trong gia đình . Khuôn mặt mẹ hình trái xoan ưa nhìn . Nước da mẹ không được trắng hồng mà hơi ngăm đen vì những năm tháng dãi dầu với nắng mưa . Nước da bánh mật nhưng khỏe khoắn cùng với chiếc mũi dọc dừa rất hài hòa với gương mặt của mẹ . Nổi bật trên khuôn mặt xinh xắn của mẹ là đôi mắt . Mọi người thường nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn . Thật đúng như vậy , mỗi khi tôi được điểm cao đôi mắt ấy luôn ánh lên niềm vui , còn khi tôi được điểm kém hay vô tình làm việc gì khiến mẹ buồn thì đôi mắt ấy lại nặng trĩu nỗi buồn . Mỗi lần nhìn vào đôi mắt ấy . Tôi thấy cả một vùng trời yêu thương mẹ dành cho mình . Mẹ có hàm răng trắng , đều tăm tắp như hạt bắp .

Mỗi khi mẹ cười để lộ ra hàm răng cùng với chiếc răng khểnh trông mẹ thật duyên . Nụ cười hiền từ ấm áp như truyền cho tôi hơi ấm của tình thương . Mái tóc mẹ không còn đen nhánh như trước nữa bởi có lẻ mái tóc ấy phải hứng bao sương gió . Đôi tay mẹ không còn là đôi tay búp măng như thời con gái nữa mà giờ cũng có những vết nứt chai sạn , những vét nứt nẻ . Mỗi khi áp vào má tôi đôi bàn tay thô ráp thì tôi cảm nhận được nỗi vất vả của mẹ và lúc đó tôi chỉ ước sẽ giúp mẹ thật nhiều lúc này .

Mẹ là người quan tâm đến gia đình . Ban ngày mẹ đi làm , tối về mẹ còn vun vén cho công viẹc nhà . Tuy bận công việc nhưng mẹ cũng quan tâm cho con cái . Vào mỗi buổi tối , mẹ dạy tôi học bài . Có bài nào không hiểu , mẹ còn ân cần giảng cho tôi từng li từng tí cho đến khi tôi hiểu bài . Mẹ tôi tính tình rất hiền nhưng lại vô cùng nghiêm khắc trong công viẹc .

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng , tình cảm ấy đã nuôi ta khôn lớn trưởng thành cũng chính mẹ đã mang đến cho con thứ tình cảm đáng kính trọng . Mẹ luôn là nguồn động lực dõi theo bước chân ta trên chặng đường dài . Tôi tử nhụ sẽ học tập thật giỏi để lớn lên đền đáp ơn cha mẹ .

11 tháng 1 2020

                           Bn vào vndoc nhấn văn tả mẹ nhé.

                         Chúc bn học tốt.

10 tháng 4 2019

Qua câu chuyện của hai anh em, tác giả đã gợi lên trong người đọc sự suy ngẫm để đi tới nhận thức và hành động đúng đắn trước những tình huống tương tự. Tác phẩm có ý nghĩa giáo dục nhân cách nhưng không rơi vào giáo huấn khô khan, vì bài học được thể hiện một cách tự nhiên mà sâu sắc qua sự nhận thức của nhân vật chính.Mặc dù tài năng được đánh giá cao và được mọi người quan tâm nhưng cô bé Kiều Phương vẫn không hề mất đi sự hồn nhiên trong sáng của tuổi thơ. Cô vẫn dành cho anh trai mình những tình cảm thật tốt đẹp, thể hiện là bức tranh. Khi dự thi trở về, trước thái độ lạnh nhạt của anh trai, Mèo vẫn thì thầm vào tai anh: Em muốn cả anh cùng đi nhận giải.Điều đáng lưu ý là người anh cảm thấy xấu hổ. Xấu hổ vì nhận ra những yếu kém của mình và thấy mình không xứng đáng: Dưới mắt em tôi, tôi hoàn hảo đến thế kia ư? Người đọc hình dung được trạng thái dằn vặt của cậu ta. Với những suy nghĩ, lời nói và hành động không tốt, cậu ta không xứng đáng được đối xử tốt như thế. Người anh đứng trước bức tranh ấy cũng giống như soi mình vào tâm hồn trong sáng và nhân ái của em gái để nhìn thấy rõ hơn những cái xấu của lòng tự ái, tự ti và đố kị.

2 tháng 2 2018

người anh đã hiểu ra tấm lòng nhân hậu của người em đã vẽ nên bức tranh đó (anh trai tôi ) chứ không phải người anh.

24 tháng 2 2018

Câu nói của người anh nói lên sự hối hận, ân hận về mình, nhận thấy tấm lòng nhân hậu của em gái đã dành cho mình. 

6 tháng 8 2019

Các bạn ạ ! Chúng mình hẳn ai cũng từng trải qua những giấc mơ thú vị, cách đây một tuần, tôi vừa mơ một giấc mơ mà qua đó, tôi đã học được rất nhiều điều. 


Hôm ấy, vào buổi trưa, trời đang vào lúc chuyển mùa. Những cơn gió đầu mùa thu mát mẻ thổi những chiếc lá khô bay dọc mép sân, đang làm bài tập, tôi bỗng thấy hai mắt tự dưng ríu lại. Cứ thế, tôi gục ngay dưới góc học tập của mình. Tôi đi vào một giấc mơ. 

Trong giấc mơ ngắn ngủi, tôi thấy mình bị lạc giữa một khu rừng lớn bốn bề cây cao. Tôi lần đường tìm ra bờ suối mong sẽ gặp ai đó đi rừng. Phải đến ngang chiều, tôi mới nhìn thấy dòng nước mát khi chân tay và cả người nữa đã rời rã. Vừa vục tay xuống một ngụm nước, tôi bỗng giật mình. 

Cháu là ai ? Sao lại tới đây ? Một bà lão tóc bạc trắng đang đứng ngay trước mặt tôi. 

Thấy tôi hoảng hồn nhưng trông vẻ mặt phúc hậu của bà, tôi ngập ngừng : 

Dạ ! Cháu…cháu… 

Cháu đừng sợ ! 

Dạ ! Thế bà là ai ạ ? 

Bà là thủy tổ của người Việt cháu ạ ! 

A ! Cháu hiểu rồi ! Bà chính là mẹ Âu Cơ. 

Cháu vừa mới học xong bài này nhưng có một vài điều cháu chưa hiểu được , tiện đây cháu có thể hỏi bà được không ? 

Ừ ! Cháu ngoan lắm, nào có điều gì chưa hiểu cháu cứ hỏi đi ! 

Dạ !Tại sao ngày xưa khi đưa năm mươi con lên núi, bà lại lập ngay con trưởng làm vua. 

À !Vì cả nước Nam ta rộng lớn lắm, nếu không có ai chịu trách nhiệm đứng ra cai quản non sông thì đất nước không có chủ quyền được cháu ạ ! 

Thế còn số người còn lại, sao bà lại cho mỗi người đi cai quản một phương trời ? 
Có như vậy chúng ta mới vừa giữ gìn, vừa mở rộng đất đai lãnh thổ. Và nhất là mỗi khi có việc hệ trọng thì miền ngược, miền xuôi, miền nam, miền bắc là anh em chung của một nhà cũng tương thân, tương ái cho nhau. 

Dạ cháu cảm ơn bà ! Bây giờ thì cháu đã hiểu. 

Thôi bây giờ bà sẽ đưa cháu về nhà, hãy học tập cho tốt để làm những điều có ích cho đất nước mai sau, cháu nhé !

Toàn ! Toàn ơi ! Dậy lên giường ngủ đi con ! 

Tiếng mẹ tôi gọi, tôi tỉnh dậy, ngơ ngác. Mẹ tôi ra chiều không hiểu, tôi nhìn mẹ nhoẻn miệng cười. Ở ngoài kia những cơn gió thu vẫn thổi mát rượi. Những chiếc lá vàng vẫn tung bay nhảy múa.

mình làm rồi nha k mình vs

6 tháng 8 2019

Vũ Bảo Ngọc 10 tả gì kinh thế, ko quá 5 câu mà?