K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

25 tháng 9 2021

Câu rút gọn: "Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường."

Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi:Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong được đeo ấn hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường.Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến thiếp ôm nỗi quan hoài, mẹ già triền...
Đọc tiếp

Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi:

Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong được đeo ấn hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường.Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến thiếp ôm nỗi quan hoài, mẹ già triền miên lo lắng.Nhìn trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi người ải xa, trông liễu rủ bãi hoang, lại thổn thức tâm tình, thương người đất thú! Dù có thư tín nghìn hàng,cũng sợ không có cánh hồng bay bổng.

A, Những từ ngữ '' ấn phong hầu , mặc áo gấm '' trong đoạn văn trên có ý nghĩa gì

B, đoạn văn trên đã bộc lộ tâm trạng gì của vũ nương ( viết thành 1 đoạn văn)

C, từ văn bản CHUYỆN NGƯỜI CON GÁI NAM XƯƠNG của Nguyễn Dữ , hãy dùng ngôi kể mới để kể lại 1 cách sáng tạo việc Vũ Nương chăm sóc mẹ chồng , con thơ và nỗi nhớ thương chồng của nàng trong khi Trương Sinh đi lính

GIÚP MÌNH VỚI<MÌNH CẦN GẤP

0
4 tháng 10 2021

Câu ghép: "Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường."

Từ Hán - việt: chàng, thiếp

4 tháng 10 2021

Tớ cảm ơn

Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kỳ, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi...
Đọc tiếp

Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kỳ, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi người ải xa, trông liễu rủ bãi hoang, lại thổn thức tâm tình, thương người đất thú ! Dù có thư tín nghìn hàng, cũng sợ không có cánh hồng bay bổng.”

                                     ( Chuyện người con gái Nam Xương -Nguyễn Dữ)

a.    Lời thoại trong đoạn trích trên là lời nói của ai với ai ? Nói trong hoàn cảnh nào 

1
27 tháng 9 2021

a. Của Vũ Nương nói với Trương Sinh. Trong hoàn cảnh Trương Sinh chuẩn bị đi lính.

“Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kỳ, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi...
Đọc tiếp

“Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kỳ, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi người ải xa, trông liễu rủ bãi hoang, lại thổn thức tâm tình, thương người đất thú ! Dù có thư tín nghìn hàng, cũng sợ không có cánh hồng bay bổng.”

                                     ( Chuyện người con gái Nam Xương -Nguyễn Dữ)

a.    Lời thoại trong đoạn trích trên là lời nói của ai với ai ? Nói trong hoàn cảnh nào ? Từ lời nói đó em có suy nghĩ gì về vẻ đẹp và thân phận của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến ?

b.    Giải nghĩa từ phong hầu, áo gấm 

c.     Dựa vào văn bản “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ, hãy viết một đoạn văn diễn dịch khoảng 12 câu để làm sáng tỏ chủ đề sau: “Vũ Nương là một người vợ rất mực thủy chung, hết lòng vun đắp cho hạnh phúc gia đình” trong đoạn có sử dụng một câu ghép và phép thế để liên kết- chỉ rõ.

0
Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi:“Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi:

“Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi người ải xa, trông liễu rủ bãi hoang, lại thổn thức tâm tình, thương người đất thú! Dù có thư tín nghìn hàng, cũng sợ không có cánh hồng bay bổng.”

(Trích Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ, Ngữ Văn 9, tập 1)

Câu 1: Tìm từ ngữ xưng hô có trong đoạn trích trên và cho biết từ ngữ xưng hô trên gợi sắc thái gì? 

Câu 2: Nêu nội dung khái quát đoạn trích. 

Câu 3: Viết một đoạn văn (Từ 8 đến 10 câu), chủ đề tự chọn, trong đó có sử dụng thuật ngữ 

0
Câu 1: Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi  “Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn...
Đọc tiếp

Câu 1: Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi

 

 “Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi người ải xa, trông liễu rủ bãi hoang, lại thổn thức tâm tình, thương người đất thú! Dù có thư tín nghìn hàng, cũng sợ không có cánh hồng bay bổng.”

(Trích Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ, Ngữ Văn 9, tập 1)

Câu a. Lời thoại này được Vũ Nương nói ra trong hoàn cảnh nào ?

Câu b.  Nêu nội dung khái quát đoạn trích.

Câu c. Vì sao Vũ Nương chỉ mong Trương Sinh trở về “bình yên”, chứ không mong “đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về”?

 

 

Câu 2:Trình bày những vẻ đẹp phẩm chất của nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương bằng một đoạn văn ngắn khoảng 10 dòng.

0
Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi:     “(1)- Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm  trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. (2) Chỉ e việc quân cơ khó liệu, thế giặc khôn lường. (3)Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi:

     “(1)- Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm  trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. (2) Chỉ e việc quân cơ khó liệu, thế giặc khôn lường. (3)Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng…”

                                                (Chuyện người con gái Nam Xương, Nguyễn Dữ)

1.     Đoạn trích trên là lời của ai nói với ai? Nói trong hoàn cảnh nào? Lời nói đó thể hiện vẻ đẹp gì của nhân vật? (1,5đ)

2.     Ghi lại 1 từ láy có trong đoạn trích? Tìm từ trái nghĩa với từ vừa tìm được?(0,5đ)

3.     Phân tích cấu tạo ngữ pháp của câu văn (1). Cho biết câu đó thuộc kiểu câu gì xét về cấu tạo? (1đ)

4.     Xét về mặt cấu tạo ngữ pháp, câu (2) thuộc kiểu câu gì? Vì sao?(0,5đ)

5.    Em hiểu những hình ảnh “thế trẻ tre”, “mùa dưa chín quá kì”, như thế nào? Đó có phải đều là hình ảnh ẩn dụ không? (1,5đ)

6.      Trong xã hội ngày nay, người phụ nữ không chỉ làm tốt công việc chăm lo gia đình mà họ còn có vai trò quan trọng trong xã hội. Từ đoạn trích trên cùng với những hiểu biết xã hội, hãy nêu suy nghĩ về vai trò của người phụ nữ trong xã hội hiện đại bằng một đoạn văn khoảng 2/3 trang giấy. (2đ)

7.      Cho câu chủ đề sau: “Nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương có nhiều phẩm chất tốt đẹp nhưng số phận bất hạnh.”

    Viết tiếp câu trên để hoàn chỉnh đoạn văn diễn dịch (khoảng 10 – 12 câu). Trong đoạn văn sử dụng 1 câu ghép, 1 trợ từ. (gạch chân, chú thích kiến thức Tiếng Việt). (3đ)

 

0
Nàng rót chén rượu đầy tiễn chồng mà rằng:- Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thể là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn...
Đọc tiếp

Nàng rót chén rượu đầy tiễn chồng mà rằng:

- Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thể là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi người ải xa, trông liễu rủ bãi hoang, lại thổn thức tâm tình, thương người đất thú! Dù có thư tín nghìn hàng, cũng sợ không có cánh không bay bổng.

Nàng nói đến đây, mọi người đều ứa hai hàng lệ. Rồi đó, tiệc tiễn vừa tàn, áo chàng đành rứt. Ngước mắt cảnh vật vẫn còn như cũ, mà lòng người đã nhuộm mối tình muôn dặm quan san!

(Ngữ văn 9, Tập một, NXB GDVN, 2015, trang 44)

1. Đoạn văn trên được trích từ văn bản nào? Ai là tác giả? 

2. Tác phẩm chứa đoạn trích trên được viết theo thể loại nào?

3. “Nàng” và “chàng” trong đoạn trích trên có tên gọi là gì?

4. Đoạn trích trên sử dụng hình thức ngôn ngữ đối thoại, độc thoại hay độc thoại nội tâm? Nêu dấu hiệu của hình thức ngôn ngữ đó.

5. Chỉ ra cặp đại từ xưng hô trong đoạn trích trên. 

6. Qua những lời nói trên, em cảm nhận được những phẩm chất tốt đẹp nào của “nàng”?

1
17 tháng 8 2021

Câu 1

- Đoạn trích trên được trích trong tác phẩm : Chuyện người con gái Nam Xương 

- Tác giả : Nguyễn Dữ 

Câu 2:

Thể loại : truyền kì mạn lục 

Câu 3: 

“Nàng” và “chàng” trong đoạn trích trên có tên gọi là: Vũ Nương và Trương Sinh

Câu 4

 - Đoạn trích trên sử dụng hình thức ngôn ngữ đối thoại

- Lời dẫn trực tiếp

Câu 5:

Cặp đại từ xưng hô trong đoạn trích: Chàng- thiếp

Câu 6: Tham khảo:

Qua lời thoại trên , có thể khẳng định nhân vật "nàng " là người con gái đẹp người đẹp nết . Nàng là một người không ham vinh hoa phú quý , luôn coi sự an nguy của chồng cũng như hạnh phúc gia đình . Điều đó cho ta thấy nàng là một người vợ chung thủy , một lòng một dạ với chồng , đồng thời thể hiện vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam thời phong kiến 

17 tháng 8 2021

Thanks

Nàng rót chén rượu đầy tiễn chồng mà rằng:- Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thể là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn...
Đọc tiếp

Nàng rót chén rượu đầy tiễn chồng mà rằng:

- Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thể là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi thế chẻ tre chưa có, mà mùa dưa chín quá kì, khiến cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Nhìn trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi người ải xa, trông liễu rủ bãi hoang, lại thổn thức tâm tình, thương người đất thú! Dù có thư tín nghìn hàng, cũng sợ không có cánh không bay bổng.

Nàng nói đến đây, mọi người đều ứa hai hàng lệ. Rồi đó, tiệc tiễn vừa tàn, áo chàng đành rứt. Ngước mắt cảnh vật vẫn còn như cũ, mà lòng người đã nhuộm mối tình muôn dặm quan san!

(Ngữ văn 9, Tập một, NXB GDVN, 2015, trang 44)

1. Đoạn văn trên được trích từ văn bản nào? Ai là tác giả? 

2. Tác phẩm chứa đoạn trích trên được viết theo thể loại nào?

3. “Nàng” và “chàng” trong đoạn trích trên có tên gọi là gì?

4. Đoạn trích trên sử dụng hình thức ngôn ngữ đối thoại, độc thoại hay độc thoại nội tâm? Nêu dấu hiệu của hình thức ngôn ngữ đó.

5. Chỉ ra cặp đại từ xưng hô trong đoạn trích trên. 

6. Qua những lời nói trên, em cảm nhận được những phẩm chất tốt đẹp nào của “nàng”?

0