K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Người ăn xinMột người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, quần áo tả tơi.Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:-        Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.Ông nhìn tôi chăm chăm,...
Đọc tiếp

Người ăn xin

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, quần áo tả tơi.Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:

-        Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười:

-        Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.

 

Câu 3. Từ câu chuyện và hiểu biết thực tế, em hãy viết một đoạn văn khoảng 2/3 trang giấy thi làm rõ ý kiến: Nhu cầu cảm xúc cao nhất của một con người là cảm thấy được tôn trọng.

mong mn giúp mình gấp với mình cảm ơn !

0
  NGƯỜI ĂN XINMột người ăn xin đã già. Đôi mắt ông lão đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.Ông nhìn tôi chăm chăm,...
Đọc tiếp

 

 NGƯỜI ĂN XIN

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông lão đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:

- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười”:

- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông

 

Trong văn bản trên, cụm động từ nào sau đây có cấu tạo khác với các cụm động từ còn lại ?

 

 

A. vẫn đợi tôi

B. nhìn tôi chăm chăm

 

 

C. đừng giận cháu

D. chợt hiểu ra

26

Câu điểm thưởng: Trong văn bản trên, cụm động từ «đã cho lão rồi» có phần phụ ngữ bổ sung những ý nghĩa nào?

 

 

A. đối tượng, kết quả, cách thức

 

 

B. thời gian, đối tượng, cách thức

 

 

C. thời gian, đối tượng, kết quả

 

 

D. đối tượng, kết quả, khả năng

0
 1. Đọc văn bản sau:NGƯỜI ĂN XINMột người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông :- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.Ông nhìn...
Đọc tiếp

 

1. Đọc văn bản sau:

NGƯỜI ĂN XIN

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông :

- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười : - Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra : Cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông. (Theo Tuốc-ghê-nhép)

Thực hiện các yêu cầu sau:

Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản trên? (0,5 điểm)

Câu 2. Nhân vật có trong câu chuyện trên là ai? (0,5 điểm)

Câu 3. Tìm 2 từ ghép và 2 từ láy có trong văn bản? (1,0 điểm)

Câu 4. Xác định chủ ngữ, vị ngữ của câu “Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi”. (1,0 điểm)

Câu 5. Ý nghĩa của câu chuyện? (1,0 điểm)

II/ LÀM VĂN (6,0 điểm)

Câu 1 (2,0 điểm).

Viết đoạn văn khoảng 5 – 7 câu nêu cảm nhận của em về hình ảnh “bàn tay mẹ” tronng bài thơ “À ơi tay mẹ” của Bình Nguyên.

Câu 2 (4,0 điểm)

Em hãy vào vai nhân vật Thánh Gióng và kể lại truyện truyền thuyết “Thánh Gióng”.

0
"Người ăn xinMột người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không cả khăn tay, không có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả!Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ...
Đọc tiếp

"Người ăn xin

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không cả khăn tay, không có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:

- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả!

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười:

- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy, tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.

(Theo Tuốc-ghê-nhép)"
qua câu truyện người ăn xin, em hãy viết một đoạn văn trình bày suy nghĩ của em về ý nghĩa của câu chuyện trên
đừng chép mạng nha mọi người, viết đừng lạc đề nha, giúp mình vớiii

0
Đọc truyện sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:Người ăn xinMột người ăn xin đã già. Đôi mắt ông lão đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:- Xin ông đừng giận...
Đọc tiếp

Đọc truyện sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:
Người ăn xin
Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông lão đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi 
môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.
Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng 
có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy 
bàn tay run rẩy của ông:
- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì để cho ông cả.
Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười:
- Cháu ơi, cảm ơn cháu ! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. 
Khi ấy, tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của 
ông.
 (Theo Tuốc-ghê-nhép)
a/ Nêu nội dung chính và phương thức biểu đạt của văn bản trên.
b/ Văn bản liên quan đến phương châm hội thoại nào đã học? Vì sao em xác định như vậy? 
c/ Tìm ít nhất 2 từ tượng hình có trong văn bản trên. 
d/ Tìm những chi tiết miêu tả hình ảnh của “người ăn xin” và cho biết những chi tiết miêu tả đó mang lại tác dụng gì? 
 

0
Bài 2/ Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi bên dưới:Người ăn xinMột người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:– Xin ông đừng...
Đọc tiếp

Bài 2/ Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi bên dưới:

Người ăn xin

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:

– Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm đôi môi nở nụ cười:

Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.

(Theo Tuốc- ghê- nhép, Ngữ văn 9, tập 1)

1/ Nêu phương thức biểu đạt chính của văn bản trên ?

2/ Tìm ít nhất 5 từ ghép & từ láy có trong văn bản trên ?

3/ Bài học mà văn bản muốn gửi gắm ?

Bài 3/ Hãy sắp xếp các từ đã cho vào bảng phân loại sau sao cho phù hợp

Lao xao, phố phường, máu mủ, chùa chiền, bàn ghế, sách vở, đìu hiu, liêu xiêu, chót vót, đo đỏ, mềm mại, chiêm chiếp, xanh ngắt, chợ búa, nhà cửa, xe cộ, hoa lá, lung linh, lẩm bẩm, điện nước, thầy trò, dưa chuột, lắp bắp, thầm thì.

            Từ ghép                                           Từ láy

Chính phụ    Đắng lập         Toàn bộ    Bộ phận

1
25 tháng 9 2021

B2:

1. PTBD: Miêu tả và biểu cảm

2. 

TLTG
giàn giụa, tả tơi, run run, chăm chămđỏ hoe, nước mắt, đôi môi, khăn tay, bàn tay

3. Tình cảm đôi khi khôn phải lúc nào cũng là vật chất, đôi khi là sự chân thành là đủ, câu chuyện khuyên chúng ta nên biết cho đi để nhận lại tình cảm của người khác

B3:

Từ láy với từ ghép chị phân làm 2 rồi, em xem lại khái niệm rồi chia từ ghép với từ láy làm 2 nhóm nữa nhé!

TGTL
phố phường, máu mủ, bàn ghế, sách vở, đo đỏ, xanh ngắt, chợ búa, nhà cửa, xe cộ, hoa lá, điện nước, thầy trò, dưa chuộtchùa chiền, đìu hiu, liêu xiêu, chót vót, mềm mại, chiêm chiếp, lung linh, lẩm bẩm, lắp bắp, thầm thì

 

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông lão đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ...
Đọc tiếp

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông lão đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:

- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười”:

- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.

 

24

Theo em, nhân vật “tôi” đã nhận được gì từ ông lão ăn xin?

 

 

A. sự cảm thông

B. sự cảm phục

 

 

C. sự biết ơn

D. sự yêu kính

25

Trong văn bản trên, cụm động từ nào sau đây có cấu tạo khác với các cụm động từ còn lại ?

 

 

A. vẫn đợi tôi

B. nhìn tôi chăm chăm

 

 

C. đừng giận cháu

D. chợt hiểu ra

26

 Trong văn bản trên, cụm động từ «đã cho lão rồi» có phần phụ ngữ bổ sung những ý nghĩa nào?

 

 

A. đối tượng, kết quả, cách thức

 

 

B. thời gian, đối tượng, cách thức

 

 

C. thời gian, đối tượng, kết quả

 

 

D. đối tượng, kết quả, khả năng

0
Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:– Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.Ông nhìn tôi chăm chăm đôi môi nở nụ...
Đọc tiếp

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. 
Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:

– Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm đôi môi nở nụ cười:

- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.

-từ nội dung văn bản trên hãy viết 1 đoạn văn ngắn khoảng 200 từ nêu suy nghĩ của em về lòng nhân ái cho cuộc sống ngày nay

1
13 tháng 2 2023

Gợi ý cho em các ý để em viết nhé: 

Mở đoạn: Nêu lên vấn đề cần bàn luận: (Ví dụ: Lòng nhân ái là điều vô cùng cần thiết trong xã hội hiện nay...) 

Thân đoạn: 

Bàn luận: 

Nêu khái niệm lòng nhân ái là gì? 

Vai trò của lòng nhân ái: 

+ Giúp ta biết cảm thông, chia sẻ với người khó khăn hơn.  

+ Giúp cho những người khó khăn có cơ hội được cảm nhận sự ấm áp 

+ Mang đến cho xã hội nhiều điều tốt đẹp 

... 

Dẫn chứng: 

Ví dụ: Những suất quà trong mùa dịch, những suất cơm 0đ, những bác sĩ, chiến sĩ tham gia chống dịch...   

Bàn luận mở rông: 

Trái với lòng nhân ái là gì? 

Bản thân em đã làm gì để thể hiện lòng nhân ái? 

Kết đoạn: Khẳng định lại vấn đề. 

_mingnguyet.hoc24_ 

Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:– Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. 
Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:

– Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm đôi môi nở nụ cười:

- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.

(Theo Tuốc- ghê- nhép)

Câu 1 (0,5 điểm). Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản.

Câu 2 (0,5 điểm). Văn bản Người ăn xin liên quan đến phương châm hội thoại nào? Vì sao?

Câu 3. (0.5 điểm). Lời của các nhân vật trong câu chuyện trên được trích dẫn theo cách nào? Chỉ rõ dấu hiệu nhận biết.

Câu 4 (0,5 điểm). Vì sao người ăn xin và cậu bé trong truyện đều cảm thấy mình đã nhận được từ người kia một cái gì đó?

Câu 5

(1,0 điểm). Bài học rút ra từ văn bản trên?

1
26 tháng 9 2021

Tham khảo:

Câu 1: PTBĐ: Tự sự

Câu 2: Văn bản "Người ăn xin" liên quan đến phương châm hội thoại lịch sự vì cả hai đều dùng cách thức tôn trọng trong giao tiếp với người đối thoại với mình.

Câu 3: Lời của các nhân vật trong câu chuyện trên được trích dẫn theo cách trực tiếp.

Dấu hiệu nhận biết:  Lời nói được đặt sau dấu 2 chấm và giữ nguyên văn lời nói, vai vế của nhân vật.

Câu 4: Nhân vật “tôi” nhận được lời cám ơn từ ông lão, đồng thời nhận được bài học sâu sắc: Sự đồng cảm, tình người có giá trị hơn mọi thứ vật chất, của cải khác.

Câu 5: Các bài học rút ra từ văn bản:

-  Sự quan tâm, lòng chân thành chính là món quà tinh thần quý giá nhất đối với những mảnh đời bất hạnh, nó vượt lên trên mọi giá trị vật chất khác.

- Phải biết yêu thương, chia sẻ, đồng cảm với hoàn cảnh, số phận của người khác

- Khi cho đi cũng chính là lúc ta nhận lại.