K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Xin chào mọi người, câu chuyện mình sắp kể sau đây là 1 câu chuyện tình có hơi hớm liêu trai do chính bà nội nuôi của mình kể lại. Bà khẳng định với mình đây là 1 câu chuyện có thật 100%. Và bà kể cho mình nghe không chỉ vì mục đích thoả mãn tính tò mò của mình, mà còn là 1 lời cảnh báo cho mình và bất cứ ai nghe câu chuyện này đều nên biết tránh đi vào vết xe đổ của bà.
Bà nội nuôi của mình luôn tự hào thời 19 – đôi mươi bà là cô gái đẹp nhất làng. Để chứng minh điều đó, bà luôn chìa ra tấm hình trắng đen thời bà còn trẻ cho con cháu xem. Công nhận hồi trẻ bà đẹp thật. Không hề son phấn mà nét nào ra nét đó. Nếu so với vẻ đẹp của hiện tại, thì bà ngày ấy có khuôn mặt trái xoan với ánh nhìn pha chút Diễm Hương và nụ cười pha chút Giáng My vậy đó. Dĩ nhiên là hoa đẹp sẽ có nhiều bướm ong ve vãn, và bà là cô gái mà hết 90% chàng trai của làng theo đuổi. Bà bảo, ngày ấy mẹ của bà luôn cảnh báo bà đừng dại dột cho đàn ông chạm vào người. Chạm vào chỗ nào thì sẽ phình to chỗ ấy, nên bà sợ lắm. Gặp con trai trêu ghẹo là bà bỏ chạy vắt giò lên cổ.
Ấy vậy mà mối tình đầu của bà không phải là 1 người bình thường, mà là 1 hồn ma người lính trẻ.
Mỗi năm cả gia đình bà hay đi tảo mộ. Trong khu mộ tập thể với rất nhiều mộ khác nhau chứ không chỉ riêng mộ của tổ tiên bà. Mà gia đình luôn có thói quen mỗi khi tảo mộ thì không chỉ thắp hương dọn cỏ cho mộ phần của tổ tiên thôi đâu, mà còn cho cả những ngôi mộ lân cận gần nhất nữa. Mẹ của bà (tạm gọi là bà cố nhé!) bảo làm thế để “hàng xóm láng giềng” đối xử tốt với ông bà tổ tiên của mình. Và luôn luôn, bà nội nuôi của mình đặc biệt ưu ái thắp hương, cúng trái cây, và dọn cỏ kĩ lưỡng cho 1 ngôi mộ cách ngôi mộ của tổ tiên bà vài bước chân. Đó là 1 ngôi mộ có in hình 1 chiến sĩ đã khá nhoè nhưng vẫn có thể nhìn được vẻ mặt khôi ngô tuấn tú của người đó. Bà kể với vẻ vừa hóm hỉnh vừa tự hào rằng nhan sắc của Tiêu Ân Tuấn (1 diễn viên Đài Loan mà bà thần tượng) chỉ đáng “xách dép” cho người lính ấy. Ngôi mộ của anh như từ rất lâu không có người nhà quan tâm vậy. Bà nghĩ chắc cha mẹ của anh đã mất rồi, còn các anh/chị/em gì đó chắc lo làm ăn buôn bán nên chả còn ai quan tâm đến anh, 1 người đã chết. Bà tả cảm giác của bà dành cho anh đầy sự cảm thương như cảnh Thuý Kiều khóc mộ Đạm Tiên vậy đó. Những lần đang dọn mộ 1 mình cho anh, bà luôn thỏ thẻ với những lời an ủi và cả tiếc nuối. Bà vô tư nói “Giá mà anh với em sanh ra cùng 1 thời kì, cùng 1 làng quê, thì chắc mình sẽ lấy nhau rồi”.
Chỉ có 1 câu nói ấy thôi, mọi chuyện rắc rối về sau đổ ập lên đời bà tạo thành 1 kí ức vừa ngọt ngào và cũng ngập tràn cay đắng đau thương.
Đợt tảo mộ ấy về thì bà đột nhiên bị sốt. Nhiệt độ cơ thể có khi thì 38 độ, có khi 40 độ, rồi lại hạ xuống 37 độ… Bà mê man suốt cả 3 ngày. Và chỉ toàn được bón cháo trắng với chút xíu muối. Tuyệt nhiên không ăn được thịt. Mấy lần bà cố xót con nên nhừ chút thịt vào cháo vừa đưa tới miệng là bà nội nôn thốc nôn tháo cả hết. Qua ngày thứ 3 thì bà hết sốt, nhưng lại thích ăn chay và không thích ra khỏi phòng ngủ của mình. Đàn ông con trai nào tới gần thăm hỏi là bà nạt nộ xua đuổi hết. Còn với phụ nữ thì bình thường. Có 1 đêm nọ, bà cố vô tình nghe thấy tiếng nói lầm bầm khe khẽ trong phòng ngủ của bà nội. Bà cố không đẩy cửa vào vội, mà chỉ khẽ áp tai vào vách cửa buồng nghe kĩ coi con mình đang nói gì. Bà cố nghe bà nội nói chuyện trai gái rồi cười rúc rích với ai đó nên mới lén vén màng nhìn vào. Và dưới ánh sáng hăn hắt khi mờ khi tỏ của đêm trăng rọi vào cửa sổ căn buồng, bà cố như ngất đi khi thấy đứa con gái yêu quý của mình ngồi bó gối trên giường, mặt thì xoay vào vách đang trò chuyện với 2 cái bóng hắt trên tường. 1 bóng hình phụ nữ là bóng của bà nội, còn cái bóng kế bên thì cao dong dỏng nhìn không có vẻ gì là bóng của 1 người phụ nữ cả.
Bà cố thấy vậy lập tức quay trở về phòng lay chồng dậy để cùng qua phòng con gái. Nhưng khi 2 người qua thì chỉ thấy bà nằm ngủ ngon lành trên giường như không có chuyện gì xảy ra. Bà cố lay bà nội thức dậy hỏi chuyện nhưng không dám đề cập thẳng vấn đề vì sợ bà hoảng sợ. Chỉ hỏi qua loa là ban nãy bà có thức dậy giữa đêm hay không thôi. Nhưng bà chỉ ngơ ngác trả lời là ngủ suốt chứ đâu có thức dậy khi nào đâu. Sau vụ việc ấy thì Bà cố bị chồng quở là mắt mũi kèm nhèm, nhưng với bản năng người mẹ Bà cố đã nghi ngờ có 1 chuyện không lành xảy ra.
Và đúng là như vậy thật.
Tình trạng mộng du nói chuyện yêu đương một mình của bà nội ngày càng trở nặng hơn. Nặng tới mức bà đi đâu gặp ai cũng khoe đã có người yêu rất đẹp trai và hiền lành tử tế. Mỗi ngày bà đều trang điểm chút phấn son kể cả khi đi ngủ vì muốn người yêu thấy bà luôn xinh đẹp nhất. Bà còn lấy cả tiền tiết kiệm đi mua áo sơ-mi và quần tây dành cho đàn ông rồi cất trong phòng nữa. Kì lạ ở chỗ, trong nhà bà mà ai bị lạc mất món đồ gì thì bà nội cũng đều giúp được họ tìm ra ngay món đồ ấy. Có 1 dạo nọ, có 1 gã thanh niên đến xin thuê 1 chiếc xuồng của nhà bà. Lúc ấy, chỉ có bà cố ra tiếp đón gã ấy. Đột nhiên bà nội từ trong phòng chạy vọt ra trên tay lăm lăm cái rìu bửa củi gào thét hăm he & xua đuổi gã thanh niên ấy. Gã thanh niên hoảng hốt bỏ chạy. Bà cố và mấy người trong nhà gặng hỏi nguyên do thì bà nội mới nói là gã ấy có ý đồ xấu, hắn chỉ viện cớ thuê xuồng chứ thật ra muốn dọ tình hình nhà bà để ấp ủ âm mưu giết cướp. Bà cố không tin con gái, bảo mới lần đầu gặp người ta sao gieo tiếng ác rồi. Nhưng bà nội kiên quyết khẳng định gã kia là kẻ xấu và cấm người nhà không được chào đón hắn nữa. Bà hăm he nếu hắn tới nữa là bà sẽ giết chết, nên cả nhà ai cũng lo lắng e ngại cho tình trạng của bà. Lúc này, bà cố đã không thể chịu đựng hơn được nữa. Tối đó bà rình bắt quả tang tại trận con gái đang ngồi nói chuyện một mình trong buồng ngủ. Bà nội không thể chối cãi nên đành khai thật sự tình cho bà cố nghe. Bà nội thú nhận là bà đang yêu say đắm 1 chàng trai và người ấy chỉ là … 1 hồn ma người lính trẻ. Người ấy chết trận lúc đang cố gắng giúp người dân di tản tới nơi an toàn. Rằng đó là 1 người tốt không cố ý hãm hại ai, vì còn trẻ chưa có người yêu nên khi chết rồi hồn vẫn còn vấn vương cõi tục. Khi gặp bà nội lúc ấy quá đẹp lại buông lời yêu thương nên người lính cô độc kia theo bà về nhà. Những việc mất mát đồ đạc trong nhà đều nhờ người ấy chỉ bà tìm thấy, kể cả việc vừa rồi cũng do người ấy báo trước với bà sẽ có kẻ xấu giả dạng thuê xuồng rồi tìm cách giết hại. Bà cố nghe xong rụng rời cả tay chân. Bà lo lắng sợ hãi tột độ khuyên nhủ bà nội hãy cắt đứt ngay với vong linh đó vì âm dương cách biệt không có kết quả tốt đẹp. Nhưng bà nội kiên quyết không nghe lời. Sau đó, bà cố ngày nào cũng lôi bà nội lên chùa cầu an cầu siêu, rồi lôi đến cả nhà mấy ông bà thầy bói để trục ma diệt yêu, nhưng đều công cốc. Người ta bảo “đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma thì mặc áo giấy”, nên người nào tiếp xúc với âm linh thì sức khoẻ dễ tổn hại. Và bà nội cũng không phải là 1 trường hợp ngoại lệ. Bà tiều tuỵ hẳn đi. Dù mỗi ngày cũng ráng ăn uống 3 bữa, nhưng sắc mặt vẫn không thể khá hơn. Bà cố bèn lập đàn khấn vái với lòng chân thành nhất. Bà cố bày mâm cỗ với hương hoa và chút rượu giữa nhà. Rồi bà chắp tay lên ngực thiết tha nói giữa khoảng không như thể đang cầu xin 1 người nào đó đang hiện diện quanh đây: “Tôi cầu xin anh hãy buông tha cho con gái tôi trẻ người non dạ. Âm dương cách biệt nên dù thế nào thì mối lương duyên này cũng phạm ý trời. Tôi cảm ơn anh đối tốt với con gái tôi và với cả gia đình tôi. Nhưng chắc anh cũng biết con tôi ngày càng tiều tuỵ. Anh thương nó thì hãy giúp nó sống an lành hạnh phúc. Con gái tôi còn trẻ lắm anh ơi. Nó còn cả tương lai phía trước, còn biết bao hoài bão. Tôi không muốn nó chết, nó bỏ vợ chồng tôi. Tôi cầu xin anh!”
Thế là cả đêm đó bà cố thức trắng cầu xin vô cùng khẩn thiết. Bà cố chốc chốc lại khóc rưng rức rồi lại van xin. Bà không biết vong linh đó có nghe hiểu được nỗi lòng của bà hay không, nhưng có 1 sáng nọ con gái ra nói với bà là sẽ không gặp lại người con trai ấy nữa đâu vì người ấy đã đi rồi.
Bà nội kể với giọng đầy xúc động, ngay cái đêm mà bà cố khấn vái cầu xin thì khi ngủ bà nội chỉ nằm mơ thấy anh về nói là anh phải đi về núi nên sau này không thể gặp lại nhau được nữa. Anh khuyên bà nên giữ gìn sức khoẻ và hãy sống hãy yêu như những người bình thường khác. Anh đi rồi nên nếu có nhớ thì anh sẽ hoá bướm bay về đậu trên vai trái, còn bà nếu có còn chút nhớ tiếc thì ghé mộ thắp cho anh 1 nén hương là được.
Rồi từ đó về sau, bà không còn gặp lại anh nữa, dù chỉ là trong mơ. Bà buồn suốt cả năm trời. Về sau thì không còn cảm giác yêu ai được nữa. Chỉ khi cha mẹ “nắm tóc gả đi” thì bà ừ đại, bà nói vậy đấy.
Mình mới hỏi bà nội là bà có thấy con bướm nào bay về đậu trên vai hay không? Bà bảo rằng không. Nhưng có chuyện cách đây gần 10 năm về trước bà bị trợt chân té ngoài sân nhà. Lúc ngã xuống bà có cảm giác rõ ràng có 1 bàn tay ai đó đỡ lấy phần đầu nên nhờ thế bà chả bị thương gì. Bà nội nuôi của mình ăn chay trường từ thời con gái, cũng hay phóng sanh và làm việc thiện, nên những câu chuyện tâm linh thường hiếm khi “gió máy” lắm, hihihi….
Bà dặn dò sau này mấy cô cậu thanh niên có đi đâu vào chốn linh thiêng như đình chùa hoặc những nơi trang nghiêm như nghĩa trang, thì đừng có mà đùa giỡn nói năng xằng bậy, hoặc nói lời gây thương nhớ giống như trải nghiệm của bà. Bà bảo cõi này là cõi dục, con người ta vì tình yêu và dục vọng mà cứ dằng dưa ân oán và luân hồi. Cho dù có là động vật, hay là ma là quỷ ở cõi dục này cũng không phải là trường hợp ngoại lệ.
Bởi thế, “có kiêng ắt có lành” đấy cả nhà ạ. Dù tin hay không tin vào thế giới vô hình nhưng vẫn nên cẩn trọng thì hơn.

0
Chào các bạn, mình hiện đang sinh sống và làm việc tại Đà Nẵng, mình vào thẳng vấn đề luôn nhé. Các bạn đọc xong thì cho mình 1 vài ý kiến để mình cải thiện hơn nha. Cám ơn các bạn.Mở đầu là chuyện của chú mình, nhà mình ngày xưa chưa giải tỏa thì nó nằm ở phía Bắc Tượng Đài, sau cây đa cổ thụ mà đến giờ cây đó vẫn sum xoê. Chú mình mất khi đó mới 28 tuổi, chú chưa có gia...
Đọc tiếp

Chào các bạn, mình hiện đang sinh sống và làm việc tại Đà Nẵng, mình vào thẳng vấn đề luôn nhé. Các bạn đọc xong thì cho mình 1 vài ý kiến để mình cải thiện hơn nha. Cám ơn các bạn.
Mở đầu là chuyện của chú mình, nhà mình ngày xưa chưa giải tỏa thì nó nằm ở phía Bắc Tượng Đài, sau cây đa cổ thụ mà đến giờ cây đó vẫn sum xoê. Chú mình mất khi đó mới 28 tuổi, chú chưa có gia đình. Trước khi nhận được tin chú bị tai nạn thì hàng xóm quanh nhà kể lại là tối đó nghe tiếng cú mèo kêu thảm thiết, qua ngày hôm sau tầm chiều tối thì cả nhà nhận được tin chú bị tai nạn, cả nhà khi đó đạp xe lên bệnh viện quân y thì bác sĩ bảo ko có khả năng cứu được, chiều hôm sau người ta đưa chú về. Chú nằm đó rút ống oxi máu từ miệng, tai và mắt thấm đầy cả mấy cái khăn. Sau đó chú mất. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu chỉ đơn giản như vậy, sáng hôm sau trước khi khâm liệm chú. Bà họ hàng phía nội, chú mình gọi bằng cô ruột ấy đứng khóc và nói ” con ơi con chết chi tội rứa con, có chết thì để cô chết thay cho con, con ơi là con ” và chỉ đúng 3 4 tháng sau bà ấy chết. Khi chôn chú xong, 3 ngày sau thì mở cửa mả ấy thì tối đó trên mái tôn nhà chú 4 mình tự dưng nó rung lên thằng cu em họ mình khi đó còn nhỏ, mẹ nó đưa nó ra trước cửa để đi vệ sinh nó nhìn lên mái tôn nhà chú 4 tự dưng nó hét lên thất thanh.
Nhà cô hai của mình có anh con trai tên Toàn, khi chú Tám mất anh ở xa ko về chịu tang Cậu được. Vài tháng sau anh về, anh qua ngoại thắp nhang cho cậu. Tối đó anh đi vệ sinh Cậu Tám về gọi anh” Toàn ơi, cậu chết răng con ko về” ông anh mình ông nín tè vọt vô nhà luôn.
Khoảng thời gian sau này thì chú mình ko về nữa, có lẽ chú đi đầu thai nơi khác rồi và chuyện của chú thì nhiều phen mình sợ phát khiếp lên. Ví dụ như khi chú mất, cả nhà mấy anh chị em ngồi chơi trước bàn thờ. Bà nội mình nói : Chú tụi bây chết rồi mà đứa mô hỗn với người lớn là chú hiện về vứt trái cây trên bàn thờ xuống. Nội vừa nói xong trái táo trên bàn thờ hắn rơi xuống 1 phát cả đám la thất thanh bỏ chạy tán loạn.
Chuyện thứ 2 là về cậu Thạch mình: Cậu mất khi đó mình chưa ra đời, chỉ nghe mẹ kể lại thôi. Mẹ kể cậu hồi kháng chiến là sinh viên đi học xa nhà, cậu thuê trọ ở chung với 1 anh nữa nhưng anh đó thì nhát gan hơn cậu mình. Mẹ nói cậu thuê trọ mọi lần ko xảy ra chuyện nhưng tự dưng có 2 đêm, lúc cậu đang học thì nghe ngoài cửa có người gọi tên, cậu ra mở cửa thì ko thấy ai. Đêm hôm sau vẫn vậy vẫn gọi tên và lần này là 1 cô gái, sau 2 đêm đó cậu sốt li bì sốt đến độ ông bà ngoại mình đưa cậu về, cho cậu vào bệnh viện đa khoa đà nẵng cậu nằm khoa hồi sức mà cũng lạ kỳ là ko tìm ra bệnh, cậu sốt mê man ko có cách nào tỉnh, ông ngoại mình khi đấy là thầy thuốc đông y ông bao giờ tin vào chuyện bói toán hay ma quỷ, bà ngoại mình thì sợ ông ngoại nên ko dám đi xem thầy, chỉ dám nhờ cô nào đấy đi xem hộ. Cô đó đi xem vừa ló mặt tới thì bà thầy bói chỉ thẳng mặt ” về đi ko còn chi đâu nữa mà xem ” cô về cũng là lúc cậu mình mất. Lúc cậu mất, ông ngoại tự dưng đập hết đồ đạc trong nhà luôn miệng nói: Tại răng ko cứu con? Tại răng để cho nó bắt con đi? Tại răng??? Rồi ông ngoại ngất. Đến khi ông tỉnh lại thì cậu cũng mồ yên mả đẹp, khi đấy ông mới nhận thức được chuyện con trai mình chết, lúc đó ông khóc ông bảo : Con ơi con chết mà ba ko biết chi hết. Lỗi tại ba và vì cậu mình chết nên bà ngoại mình suy sụp tinh thần vài năm sau bà cũng chết vì lao phổi, lúc đó bà chỉ 60t thôi. Bà mất khi ấy mình chỉ có 1tuổi hơn nên mình ko biết đc bà ngoại của mình như thế nào.
Chuyện thứ 3: Ông nội mình, ông mất cũng đc 8 năm rồi, ông bị suy tim trước khi ông nội mất thì cũng có vài lần mình thấy ông khóc, khóc rấm rức tội lắm. Mình hỏi thì ông nói ” nội sợ chết”. Rồi tết năm đó cả nhà họp mặt, nội nói : Ông bà nói rồi đó, ra giêng là đi. Mình sợ tái mặt, nội lúc đó ăn nhiều lắm bao nhiêu ăn cũng hết mà sau này mình mới biết là người gần chết họ ăn rất nhiều, ko biết phải ko. Mọi chuyện êm xuôi qua đi cho tới giữa năm, mùng 6 tháng 5 âm lịch, tức là qua ngày tết đoan ngọ 1 ngày, sáng sớm thím hay nấu bún bán buổi sáng. Sáng nào cũng vậy 4h sáng thím dậy, nội nói : Thảo, có 2 thằng hắn rình nhà mình, rình cả đêm. Thím sợ tưởng ăn trộm, thím hé cửa nhìn, nội nói hắn thấy mi hắn tuôn đầu bỏ chạy rồi. 6h sáng, thím gọi vào nhà bảo chú mình dậy cho con đi học. Nội cũng gọi : Và Hai ( bà nội mình) bà vô kêu thằng Tuấn dậy cho con Quỳnh đi học. 6h30 sáng, bà hàng xóm qua ăn bún hỏi vọng vào nhà ” ông ơi, ông khỏe chưa? ” ông bảo ” tui khỏe cô ơi “. Bà ăn xong bà đi chợ, thím chạy vào nhà lay nội dậy ăn sáng, lây mãi ko thấy ông dậy, thím hoảng chạy qua kêu chú 4. Chú qua nhìn rồi sờ bảo ông đi rồi. Bà hàng xóm khi đó đi chợ về đi ngang qua nhà, thấy nhà rộn ràng bà chạy vào hỏi, hỏi xong biết nội mất bà tái cả mặt vì sợ. Mình khi nghe xong mới hiểu, 2 thằng mà nội nói thật ra là người âm họ về họ đưa nội mình đi.
Chuyện về ông ngoại: Ngoại mình thì lúc sống thì ông là thầy thuốc đông y. Ông khó tính và ko tin về tâm linh. Ông ngoại mất vì trụy tim mạch, trước khi mất ông có gặp lại ông cố ngoại của mình. Sáng sớm mẹ mình lên ngoại mở quán bán bún thì ông ngoại chạy ra hỏi : Mi có thấy ba ta đâu ko? Ông mới ngồi với ta đây mà chừ ông đi mô ko thấy, mẹ mình cười bảo chừng này mà còn có ba hả??? Rứa là ông vô phòng, sáng dậy ông đau nhưng vẫn gắng gượng đi vệ sinh, mẹ thấy tình hình ko ổn mẹ gọi cậu đưa ông đi bệnh viện hoàn mỹ, lên tới nơi ông ko còn tỉnh táo và rơi vào hôn mê. Chị họ của mình thấy vậy thì làm thủ tục đưa ngoại mình qua đa khoa, ở khoa hồi sức. Ngoại nằm đấy tầm 5 ngày thì mất. Đưa ngoại về lúc đó 2h sáng, đi xem thầy thì thầy bảo ko tốt, ngày trùng giờ trùng. Nếu chôn thì chỉ nên để 1 ngày, ko thì phải để 1 tuần sau. Khâm liệm thì phải qua ngày hôm nay, hôm sau mới được liệm. Rứa là đám ngoại diễn ra cả tuần lễ. Ông ngoại mình mất căn nhà chỉ còn bà ngoại kế ở, chuyện của bà này thật sự rất sợ. Bà thấy quỷ. Mai mình kể cho các bạn nghe. Chúc các bạn vui vẻ.
Chuyện gia đình nên các bạn ném nhẹ tay. Chuyện thật ko thêm bớt nhé.

0
Do mình làm trong bệnh viện , công việc bận rộn nên viết chưa tới đâu, nên hôm nay quyết định viết tiếp mong các bạn thông cảm, bạn nào chưa đọc chuyện của mình, thì cứ gõ google chuyện khó kể cung sư tử là có ngay .Con dao oan nghiệt.Cái đêm, phương tới nhà mình nằm ngủ và kể cho mình chuyện cô ấy đã gặp, mình cũng băng khoăn lắm, nhưng bây giờ thấy cô ấy ngủ say , ôi sao mà xinh...
Đọc tiếp

Do mình làm trong bệnh viện , công việc bận rộn nên viết chưa tới đâu, nên hôm nay quyết định viết tiếp mong các bạn thông cảm, bạn nào chưa đọc chuyện của mình, thì cứ gõ google chuyện khó kể cung sư tử là có ngay .

Con dao oan nghiệt.

Cái đêm, phương tới nhà mình nằm ngủ và kể cho mình chuyện cô ấy đã gặp, mình cũng băng khoăn lắm, nhưng bây giờ thấy cô ấy ngủ say , ôi sao mà xinh như thế, 1 mùi thơm thoảng từ phương làm tim mình xao xuyến và hồi hộp, con tim thao thức mãi, nếu các bạn nghĩ có chuyện gì đó , thì cũng có nhưng lương tâm của thằng trai yêu 1 đứa con gái không cho phép điều gì không đúng , mình nhẹ nhàng đắp mền rồi đi ra phòng khách ngủ . (Lúc đó tiếc lắm đành phải chịu thôi)

Sáng mai , đang ngủ ngon thì mình bị đánh thức một tiếng nói to từ sau bếp. Nhìn qua ,thấy phương đang nấu ăn còn mẹ mình đang lặc rau , hai người nói chuyện về món ăn nghe rất vui vẻ , mẹ mình còn khen cô âý nấu canh chua ngon : -gía nhưng con làm con cô thì hay biết mấy?thằng k nhà cô vừa lười vừa ở dơ ? .Mẹ ơi là mẹ , nói xấu con vừa thôi chứ nhưng phương cười rất vui , khuôn mặt hình xoang mái tóc đen buông thỏa đôi mắt nai hút hồn cùng với nụ cười mỉm nhẹ nhàng ,mình lại nghĩ cùng cô ấy đi tới nơi nào cũng được tới mọi khung trời góc biển, mình lại nghĩ tới gia đình và những đứa trẻ , vừa lúc âý đằng sau mình sao sát khí nặng quá , trời như tối sầm lại ,quay lại thấy đôi mắt trừng trừng đang nhìn mình đó là ba , ông đang rất nghiêm nghị như đang tức giận, lúc đó mình mồ hôi mẹ và mồ hôi con cứ túa ra như mưa ông tiến lại gần, tim mình cứ co thắt lại, ba vỗ vai mình nói nhỏ,ông vừa nói vừa cười: – khá lắm con trai hehe hồi bằng, tuổi con ba còn đi chăn trâu, giờ con dẫn con dâu về nhà ở thật là hơn ba rồi! Nè tối, hôm qua có chuyện gì hông? Tiết lộ cho ba nghe đi!. Ba làm con đau tim quá , mình nói là không có mà ông không tin , thật tình vậy mà .

Trong bàn ăn, phương thú nhận và kể mọi chuyện cho ba mẹ mình nghe , hai người chăm chú nghe câu chuyện và cũng rất thông cảm chuyện xảy ra với phương( tại đây, các bạn cũng sẽ nói làm gì có chuyện dễ dãi như thế , ba mình đúng là trưởng thành trong quân đội , những người như thế đúng là cứng ngắt nghiêm nghị 1 là 1 , 2 là 2 , nhưng với ba ông không phải là người tuyệt vời hoàn hảo hay là đối với con cháu là 1 người đặt mình là trên hết ông rất dễ cảm thông chia sẻ , với nhiều năm sống bên nước ngoài và yêu mẹ mình bên ấy hai người tiếp xúc nhiều lối sống và văn hóa tây phương nên rất dễ dãi thoải mái cần sống phụ hợp không ảnh hưởng tới ai hay phạm pháp thì cứ sống theo cách của mình , không sợ ai nói gì cả).Đang nói , thì ngoài cửa có tiếng bấm chuông , mẹ mình ra mở cửa, thì ra là nội của phương , tới sáng không thấy phương trong phòng, thì nội đi tìm khắp nơi
, hỏi ai cũng nói không chỉ còn chỗ này thôi, vừa thấy bà là phương tái mét: – con không về với nội đâu? Con sợ căn nhà đó lắm? Nhưng bà nội phương cứ phải bắt về noi: -con không về nội biết làm sao đây! , thấy cả hai cùng khóc , mình thì không biết như thế nào?,thì lúc đó, không hiểu sao mẹ mình nói bà của phương cứ để phương ở đây cũng được, phương sợ như thế bắt ép cũng không được đâu, lúc đầu nội phương cũng cố đưa phương về vì sợ làm phiền 1 phần cũng lo chuyện gì xảy ra đối với cô âý , nhưng mẹ mình cũng thương phương 1 phần bên nhà cô âý không có điều kiện ba mẹ mất sớm, mẹ mình được nghĩ hai tháng phép nên có phương nói chuyện cho đỡ buồn thuyết phục được bà nội phương đồng ý , lòng mình cũng vui lắm ôm lấy ba thì bị ông chọt cho 1 câu : sướng nha con trai!.

Ba mẹ mình bàn bạc , rồi đưa quyết định dọn cho phương ở trên cùng mẹ , ba mình thì qua mình ngủ, thấy mặt ba không vui , mẹ thì hớn hở , mình mong 1 thời gian nữa chắc cô ấy sẽ khỏi bệnh , nhưng chuyện không đơn giản theo cách chúng ta vẫn thường nghĩ. Hằng ngày,phương cùng việc mình đi học , trưa về phụ mẹ mình làm việc nhà mọi chuyện cứ như trong mơ đối với mình phương vừa xinh vừa học giỏi lại nấu ăn ngon lại lấy lòng được ba mẹ , lại ở chung nữa chứ, nhưng cũng từ đó gia đình mình chịu bao nhiêu tin đồn ác ý , làm phương cũng ngại lắm, nhưng ba mẹ mình an ủi đừng sợ con cứ yên tâm , mọi chuyện đang yên lành thì chuyện xấu lại bắt đầu xảy ra , đó là khi con chó mình đêm đó nó sủa rất nhiều vào gốc tối sáng ra thấy nó chết lè lưỡi hai mắt trợn ngược lên ai trong gia đình cũng buồn bã tưởng bị bọn cẩu tặc thuốc chết nhưng điều đáng chú ý là đôi mắt con chó nó đen thui mắt chảy ra thứ màu đen và con chó sờ còn ấm nhưng lại bốc mùi hôi nồng nặc, mẹ và phương cũng sợ chỉ có ba mình ông rất nghiêm túc nhìn kỹ và đang suy nghĩ điều gì đó rồi cùng mình xách con chó đem đi chôn,cũng tối hôm đó nhà mình vốn sống chỗ yên , toàn nghe tiếng động lạ lúc thì tiếng xung quang nhà như người đi hành quân có khi nghe tiếng khóc nỉ non , một hồi sau thì ầm ầm trên mái tôn , ai cũng nghe thấy, mẹ với chạy xuống gặp ba và mình có khi nào là trộm không, ba với mình xách dao đi xung quanh nhà thì im lặng nhưng 1 hồi sau mọi thứ lại như cũ , nguyên buổi đêm hôm âý cả nhà mất ngủ , sáng ra người mà buồn nhất là ba mình, tất cả chim ba nuôi những con chim quý hiếm ba mua từ nhiều nơi thương còn hơn chính mình chết hết không còn con nào , ba ôm mình thấy ông buồn lắm, với tình cảnh ấy phương không nén được cảm xúc mà khóc ào lên, cô ấy xin lỗi ba mẹ mình nhiều lắm, dự định bỏ về nhà nhưng mẹ mình can lại và nói : không có gì đâu con ? Tối nay , thế nào cô cũng bắt được thằng gây ra chuyện này? Ko ngờ bấy lau nay , mình mới thấy mẹ mình anh dũng đến như thế ( mình chả thường hưởng được tí gì toàn bị ăn hiếp). Tội cho ba mình nhất nỗi buồn không biết nói cùng ai .

Tối tiếp theo , lúc đó tiếng oái âm đó vẫn xuất hiện, mình định lay ba dậy nhưng ông vẫn ngủ say như chết chắc buồn quá ba mình uống hơi nhiều, mẹ cùng phương ở trên lầu , mẹ không ngủ mà chờ đợi , khi cái âm thanh kì quái đó vừa cất lên , mẹ mình lẻn đi từ ban công trèo xuống cửa xổ , vòng đi đằng sau xem thằng nào con nào nửa đêm nửa hôm phá nhà người ta ( nghe của bà ngoại mình hồi xưa nói mẹ mình nỗi tiếng quậy phá trong xóm, tính như con trai , bà ngoại đánh biết bao nhiêu trận đòn mà không biết sợ ,không hiểu sao ba mình yêu được cũng hay) sau khi mẹ vòng đằng sau , thì âm thanh đó im lặng, mẹ mình mới đi thêm vòng ra trước nhà khi đi tới chỗ cây mít , lúc đầu đi qua thì bình thường nhưng khi đi được 1 chút , thì lúc đó mới thấy kì nhìn qua ánh đèn ngoài có sáng le lói qua mẹ mình thấy 1 người đàn ông đang núp sau gốc cây, mẹ mình mừng lắm sắp bắt được thằng khốn nạn này rồi , bà kiếm khúc cây định nện cho 1 trận, nhưng khi tới gốc cây thì mẹ mình mới thấy kì lạ nếu để mặt ra phía trước thì thằng cha đó đã chạy rồi, nhưng không hắn đứng yên 1 chỗ, càng tới gần mẹ mình càng thấy lạnh lẽo , tới gần gần 1 chút nữa thì trước mặt mẹ là 1 người đang bận áo rằn ri mang giày ống nhưng phần thân trên thì không thấy đầu đâu cả lúc âý mẹ mình mới biết đang gặp thứ gì rồi, mẹ mới im lặng bước nhẹ nhàng đi vào , thấp nhang bàn thờ rồi vào trong đắp mền , nói phương- ngủ đi con ! Ngủ đi!….

Sáng hôm sau , ba mình định đi đánh răng 1 đêm được ngủ thoải mái sau khi mấy đêm không ngủ ngon giấc, thì bị mẹ lôi vô phòng khách, thấy mặt mẹ mình biến sắc ông cũng đoán ra chắc có chuyện gì đó không tốt rồi , hai người nói chuyện căng thẳng lắm, mẹ mình kể hết chuyện tối qua rồi mấy chuyện mấy hôm nay gia đình mình gặp phải , nói 1 hồi mình và phương nghe hết cô ấy khóc nức nở , rồi chạy nhanh ra ngoài, vừa đi vừa khóc, mình cũng chạy theo ngay lúc đó trời cũng đổ những cơn mưa nặng hạt, phương cứ như chạy không biết đi nơi nào cứ chạy mãi , khó khăn lắm mới đuổi kịp thì đã tới bến sông , trời mưa lớn tới đây chắc phương toan nhảy xuống, mình liền ôm choàng lấy níu cô ấy lại , phương hét lên vùng vẫy : – k . Bỏ phương ra! Phương không muốn hại ai thêm nữa? , mình cũng cuống lên: – tôi không bỏ bà đâu? , phương càng hét to lên:- phương hại hết người này, người khác nhiều rồi ! Để phương chết đi để mọi người sống tốt hơn!, mình cũng hét to lên: – bà chết tôi cùng chết với bà ! ,phương mới hơi ngớ người ra : – ông còn cha mẹ còn người thân, tôi không còn cha mẹ , sống chỉ hại người khác thôi ! , lúc âý không biết sao mình lại dũng cảm như thế : – bà còn có tôi mà ! , mình vội vàng hôn phương, cái nụ hôn dưới mưa từ đôi môi len lỏi vào nhau , dù cơn mưa lạnh lẽo cũng thổi tan đi bởi nồng ấm cháy bỏng của con tim , xung quanh thời gian bỗng dưng trôi chậm lại những cơn mưa như cũng chìm vào quên lãng, nụ hôn đầu của mình như thế đó vội vàng nhưng 1 chút rung động của tuổi học trò,mãi sau này mình không thể nào wên được cảm giác ấy , phương lúc đó mới bàng hoàng tát cho mình 1 cái : – k. Ông! Ông ! , lúc đó mình ôm lấy phương cô ấy vẫn rung rẩy vì lạnh, những nhịp thở mình vẫn còn cảm nhận dịu dàng đều đều thổn thức , nói với phương :- bà đánh đi ! Đánh cho hả dạ ?, phương thủ thỉ : – ông ngốc lắm biết hông? Đồ ngốc , – bà về với tôi nhé ! Có lẻ phương cũng dịu đi gật đầu đồng ý .. cơn mưa tắt dần, những tia nắng cũng bắt đầu lộ lên, tay trong tay phương trong niềm vui vẻ nhưng trong đầu mình biết bao nhiêu rối bời biết bao .

Về tới, cửa thì phương bỗng ngất đi , sờ vào trán thì thấy nóng quá trời luôn, mình bế phương mẹ thì lấy chai dầu gió còn ba gọi cho cô điều dưỡng gần nhà , mình thì cứ cuốn lên, mẹ kêu mình đi ra khỏi phòng, để mẹ thay áo cho phương vì mưa làm cho ướt sũng , một hồi sau ba và cô điều dưỡng tới , thì mẹ đi ra với sắc mặt kì lạ nhưng khi mình định hỏi thì mẹ nói với ba : – anh ơi! Phương nó sốt nhưng kì lạ lắm? Ba cũng ngạc nhiên : sao vậy! Em ? , mẹ mình mới kể khi cởi áo phương ra điều mà mẹ mình thấy là toàn những vệt đen xạm chi chít trên lưng, cứ như vết roi nhưng nó màu đen còn do vật gì đó thì vết bầm là màu tím đậm, chưa nói dứt câu chuyện thì trong phòng tiếng la hét của phương , mình và mọi người chạy vô thì bên trong thấy phương co giật liên hồi kèm theo là 1 màu đen chảy từ trong miệng ra , mọi người vội vã đưa cô ấy vào bệnh viện 1 cách nhanh chóng. Từ ngày đó , đã 3 hôm phương sốt li bì mình và mọi người thay phiên nhau chăm coi , nhất là bà nội phương không muốn làm phiền ai cứ cảm ơn ba mẹ mình và không muốn nhận sự giúp đỡ nửa, nhưng mẹ lại rất thương phương vẫn an ủi bà hằng ngày vẫn túc trực ở bệnh viện, dù đã đỡ sốt nhưng những vết đen trải dài trên lưng các bác sĩ dùng mọi biện pháp tích cực để chuẩn đoán mà vẫn không biết được là gì , cũng rất sử dụng mọi cách nhưng cũng không hết được, bác sĩ bó tay bà nội phương khóc xin đưa cô ấy về nhà trong thâm tâm bà nghĩ phương sẽ chết giống như mọi người trong gia đình bà , ba mẹ mình cố an ủi còn nước còn tát cứu được thì vẫn cố , mình nhìn phương đang nằm thôi thóp lòng đau thắt mong trời phật phù hộ cho cô ấy tai qua nạn khỏi. Ba trầm ngâm suy nghĩ rồi nói với mẹ và bà nội phương:- có một người cứu được con bé! , mẹ mình nhìn đâm chiêu : -Ai thế mình ! , anh tư chỉ có anh tư mới có cách cứu con bé! ,nhưng bà nội nói với 2 người đã nhờ rất nhiều thầy bà mà gia đình cũng đâu tai qua nạn khỏi đâu , ba mình thuyết phục mãi bà mới chấp nhận.

Nhận được điện thoại của ba mình, ông tư dù bận tới đâu, nhưng nghe có người hoạn nạn ông cũng nén lại tới giúp liền , đứng trước giường của phương ông lặng lẽ nhìn rất lâu, rồi đi ra với bộ dạng nghiêm túc, sao đó ông nói với mọi người: – nếu để lâu e rằng con bé không qua khỏi đâu? Nếu bà đồng ý đưa cháu về tôi sẽ cố gắng chữa trị cho cô bé ? , sau 1 hồi suy nghĩ rất lâu bà nội phương nhìn ông tư và mọi người rồi nói :- tôi không biết thầy là ai ? Sợ giống như ba nó lúc mất tôi biết làm sao đây? , lúc này đôi mắt bà ngấn lệ , ông tư lặng lẽ vỗ vai bà và nói : – bà cứ yên tâm! Tôi sẽ cố gắng! Nhưng bà tuyệt đối phải tin tưởng tôi!thì mới được! , bà nội phương nhìn ông tư như nhìn 1 thứ gì đó làm con người khác có 1 lòng tin sắc bén , cuối cùng bà cũng cho phương về với sự ngăn cản của các y bác sĩ nói rằng, nếu đưa về chỉ con đường chết thôi nhưng bà vẫn cương quyết . Mọi người định đưa phương tới nhà bà nội nhưng ông không cho , nơi ông muốn đưa tới là miếu ông hổ ( 1 ngôi miếu ở chỗ mình, thờ con cọp tinh giống như thần cai quản núi ,cũng khá lâu đời rồi ) , khi xin phép người canh miếu cũng là bạn ba mình và ông tư , cho ở đằng sau gian miếu, mọi người ai cũng thấy bất ngờ nhưng ông tư không nói gì cả , chỉ nói mọi người nên làm theo ý ông. Vừa tới nơi, đặt phương trên giường , nhờ mẹ mình kế bên phụ ông còn mọi người mời hết ra ngoài , sau đó ông trở phần lưng của phương lên sau đó ông dùng kim đâm nhiều huyệt đạo trên người , sau đó dùng sài hoa ( thứ giống như cái ống giác hơi nhưng bên trong có thảo dược đá nóng bên trong )đắp lên các huyệt đạo , cuối cùng ông dùng 1loại củ nhìn rất nhỏ cắt ra màu đỏ từng lát mỏng bỏ vô 1 chảo xông bên hông cho phương, phần sau ông tháo hết kêu mẹ mình trông phương không cho ai vào , xong mọi chuyện ông lặng lẽ ra ngoài kêu ba mình mua 1 con ếch 1 bó nhang 1 mâm trái cây giấy tiền vàng bạc , mình cũng thấy kì định hỏi ba nhưng ông ra hiệu đừng nói gì cả , khi mọi vật điều có trên bàn ông bước vô phòng khi ra ngoài trên tay là 1ít tóc của phương, ông nhìn lên bầu trời tay cầm nhang bắt đầu khấn trong miệng bỗng dưng trời đang yên ả bỗng nhiên gió lớn nổi lên kèm theo là tiếng động rất lớn, tim mình lúc âý cũng như ngừng đập lạnh hết sống lưng, ba cùng bà nội phương cũng như thế , sau đó ông tư dùng tóc và 1 lá bùa nhỏ hình tam giác màu vàng bóp con ếch miệng nó há ra ông nhét vô 2 thứ ấy rồi đọc tiếp , con ếch đang vẫy vùng mạnh mẽ thì bỗng nhiên im như thóc nằm ngay ngắn trên bàn tay ông tư, 1 lúc đọc xong mắt con ếch chuyển qua màu đen mình nó chi chít những vệt như vết roi giống như trên lưng của phương, điều kì lạ khi đưa con ếch nằm trên đĩa ông tư bẻ cây nhang thành 5 cây đặt 5 góc khác nhau , sau đó dùng 2 ngón tay vẩy nhẹ tự khắc chúng đứng lên giống như những cái cột xung quanh con ếch; xong mọi chuyện gió bỗng như lặng lại mọi chuyện trở lại bình thường ông thắp nhang , từ trong giang miếu tiếng mẹ mình kêu thất thanh , mọi người chạy vô thì thấy phương bật dậy nôn ra từ miệng toàn màu đen giống như bùn lầy , ói xong phương như bừng tỉnh khóc nức nở gọi nội , bà chạy tới ôm phương hai người mừng rỡ từ trong túi ông tư lôi ra mấy thang thuốc bắc nhờ 1 mẹ mình nấu thành 1 chén cho phương uống sao đó ông kêu phương nghỉ ngơi, mời mọi người ra nói chuyện, nấu 1 ấm trà rít 1 hơi thuốc ba mình kể cho ông tư nghe tất cả mọi chuyện vừa qua , ông không nói gì nhìn bà nội phương 1 hồi rồi nói :- tôi nói bà phải trả lời thật cho tôi biết! Bà có nợ nần hay gây thù oán gì với ai không? Bà nội phương cũng thật lòng kể hết mọi chuyện cho ông tư nghe về chuyện ông bảy thủy tới chuyện tai ương trong nhà bà liên tiếp trong nhà mà con cháu trong nhà bà phải gánh chịu, sau 1 hồi ông nhấm ngụm trà rít 1hơi thuốc dài , rồi nói :- từ khi gặp con bé hồi còn nhỏ , tới khi nó lớn lên gặp chuyện này tôi có thể lờ mờ đoán ra nhà bà không phải gặp chuyện quả báo mà có thể nói ai đó đang dùng bùa phép gây ra chuyện này ! , ông nói mà hai mắt long lên , bà nội phương cũng giật mình , ông nói tiếp : – trước khi mất, ông nhà có gặp thầy bùa nào không? Bà suy nghỉ một hồi :- trước khi mất, ông nhà tôi có gặp 1 thầy bà đó tên là năm thụ , xóm trên để yểm con dao ? Nhưng không thành hay sao nhà vẫn gặp chuyện? .Tới đó , ba và mình cũng hiểu ra , ông tư quả quyết mấu chốt giải được cái nạn này chỉ có thể hủy bùa trên con dao mới xong , tạm thời mọi chuyện chỉ nhờ con ếch thế thân phương 1 thời gian , đợi lâu e rằng không được nữa , phải đến nhà bà năm thụ hỏi ra lẽ .

Nhà bà năm thụ ở trên xóm mình làm nghề bói toán coi số coi đất đai , nghe mấy bà nhiều chuyện nói , hồi xưa nhà bà ấy nghèo nhất nhì cái huyện, nghèo đến nỗi trong nhà mưa xuống là y như ở ngoài trời, hằng ngày bà với mẹ đi mót từng củ khoai cây lúa sống qua bữa , ba mất sớm nhà sa sút, mẹ em côi cúc ,rồi tự nhiên năm 20 tuổi nhà bà giàu có lên của ăn của để trong nhà , ai trong huyện cũng bất ngờ nhiều người thì nói bà đào được vàng , người thì nói bà thụ đi buôn trúng lớn, những tin đồn nhiều như nấm sau mưa, sau đó chính miệng bà nói bề trên giúp đỡ nhập vào bà để bà giàu có cứu nhân độ thế, từ đó bà mở coi số coi đất đai , số phận ….. nghe nói rất đúng nên nhiều người coi đông nghẹt , muốn được gặp bà phải bốc số hẹn trước thì mới được. Sáng sớm hôm sau , mình vô thăm phương cô ấy nhìn tươi tỉnh hẳn hỏi chuyện mình về mấy ngày qua ra sau , rồi tại sao ở chỗ này , rồi hỏi chuyện tại sao cây nhang đứng lên được ,con ếch nằm trong với đôi mắt đen xì vậy , nói nhiều ơi là nhiều, mình nói với cô ấy mọi chuyện sắp hết rồi cố lên, phương mỉm cười nắm tay mình 1 bàn tay ấm áp đầy sức sống. Đi theo , con đường lớn đi vào hẻm là tới nhà bà năm thụ , nói là thầy bà mà nhà lớn ghê luôn nhìn như căn biệt thự , nhà ông chủ tịch có khi còn thua nhà bà này , trải dài từ ngoài hẻm đến sau nhà toàn xe hơi đủ các loại , nghe nói toàn các đại gia khắp nơi đổ về nhờ bà xem , ông tư cùng ba và mình đi thẳng vô mà không đến bóc số thì bị mấy ông du côn chặn lại không cho , mình thì sợ muốn chết mấy thắng cha này đánh có nước nhập viện ăn cháo , chỉ có ba với ông tư là gạt tay bọn nó cứ xông vào đòi gặp, tranh cãi một hồi từ trong nhà phát ra tiếng nói: – chúng mày cho bọn họ vào đi , chuyện gì mà thất lễ với khách thế ! , đi vô dưới ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống mình , khi bước vô nhà nhìn vô trên cái phảng gỗ lim đỏ chạm hình rồng phượng là hình dáng người đàn bà mập trắng trẻo hai đôi mắt ti hí trên người toàn vòng vàng, vô số nhẫn hột xoàng trên tay , đằng sau toàn thờ phật ở trên dưới thì toàn bài vị mâm củ quả rất nhiều, bà nhìn ba và ông tư rồi nhổ trầu trong miệng vô cái xô đỏ , rồi mời ông tư ba với mình ngồi trên ghế uống trà , bà lẳng lặng nói :- hai ông và cậu đây muốn hỏi gì để cô xin bề trên hỏi giúp cho! , ông tư với dáng vẻ nghiêm chỉnh nói thẳng :- tôi đến đây! Để hỏi bà về con dao ? , bà cũng ngạc nhiên hỏi :con dao nào ? Là sao ? , ông tư gắng giọng y muốn nắn bà từ trong miệng: – tôi muốn hỏi bà về con dao của ông bảy thủy ? Bà nhớ chứ ?Nói tới đây, tự nhiên sắc mặt bà ấy tái đi vẫn cố cãi :- chuyện đó tôi làm không được nên trả cho ông bảy rồi ? , ông tư nói tiếp: tôi lại nghe vợ bảy thủy nói ,con dao vẫn ở chỗ bà ! Nếu có chút lương tâm thì hãy ngưng lại đừng làm nữa? Bà năm thụ vẫn cố nói là không có , ông tư tức giận đập bàn cái : rầm ! Làm mình giật cả mình , ông gắng giọng :- vậy bà biết thất tán chi hạ vương chứ? Nói tới đó , mình thấy bà năm thụ đứng họng lắp ba lắp bắp, mắt liết ngang liết dọc như che giấu gì đó ,bà liền lớn giọng kêu mấy thằng bảo kê đuổi về còn thách thức, ông tư tức giận quay mặt nói rằng bà năm thụ sẽ lãnh đủ về việc này , bà đó cũng không phải dạng vừa kêu sẽ vặn cổ ông tư nếu dám chơi bà , còn kêu mấy thằng bảo kê đánh dằn mặt, bọn nó xông vô ông tư tuy lớn tuổi nhưng cũng rất nhanh không 1chút do dự đánh vào yết hầu thằng xăm trổ đầy mình sau dùng tay phải đấm vào chân thủy ở giữa ngực , ba mình cũng không kém ông gạt chân , đánh thẳng vào thái dương sau cùng tung đấm vào mặt thằng đầu trọc nhanh gọn lẹ , mình thì thê thảm bị thằng nhỏ con hơn nó hùng hổ đấm mình bay mũi chảy máu cam mình chả biết đỡ như thế nào , lúc đó ông tư cất tiếng:- k.. gạt tay phải lên cao! Mình cũng làm theo tránh được cú đánh tay phải của nó , đấm thẳng , 1 cú đấm mình làm cho thằng đó ôm mặt, hạ người đấm vô bộ hạ , mất giống bay chim luôn ( chỉ những đòn thế đơn giản mà hạ được 1 thằng ^^ đây là lần đầu mình đánh nhau cũng được đấy chứ) thấy ba thằng bị đo ván , mấy thằng sau cũng không dám xông lên , ông tư quay lại chỉ vào mặt bà đó :- con đàn bà kia mày sẽ phải trả giá? , sau đó quay đi dưới con mắt hiếu kì của mọi người và đằng sau là những tiếng chửi rủa của bà năm . Mình vừa đi vừa ôm mũi chảy máu quá trời tuy đau nhưng cũng thấy phấn khởi , ba vỗ vai nói mình đánh hay lắm: – từ khi đánh campuchia đến bây giờ , mới đánh 1 trận đã như thế ha anh tư? Ông tư không tỏ vẻ chỉ ừ! Một cái cho qua chuyện , thấy ông tư đang suy nghĩ chuyện gì đó , mình liền hỏi :- thất tán chi hạ vương là gì vậy zậy ông tư! Ông dừng lại nhìn mình rồi đi tiếp, vừa đi ông vừa nói: – thất tán chi hạ vương là 1 thuật bùa thất truyền của người duy ngô nhĩ ở trung quốc, muốn đạt được ước muốn bản thân người dùng bùa cần 1vật của người khác kết nối với thế giới bên kia , vật càng sát khí giữ linh hồn nhiều thì bùa yểm càng mạnh , chuyển vận mạng người yểm may mắn thuận lợi còn chuyển vận xấu tàn lụi chết chóc, ám cho dòng họ và người gây nghiệp lên vật đó! Mình cũng bắt đầu hiểu ra ,bà năm thụ dùng cái này thì quả là hơi tàn độc.

0
Đêm khuya khó ngủ ngồi viết câu chuyện ngắn về vấn đề mang hơi hướng tâm linh . Chào các thím câu chuyện mình kể đây là những gì mình góp nhặt được trong gia đình bên nhà vợ . Chuyện là mình lấy vợ được mấy năm , bên gia đình vợ xảy ra 1 số chuyện mà kể đến bây giờ mình nghĩ lại thấy hơi rùng . Vợ mình có một bà chị ruột lấy chồng được gần chục năm , cuộc sống nói...
Đọc tiếp

Đêm khuya khó ngủ ngồi viết câu chuyện ngắn về vấn đề mang hơi hướng tâm linh . Chào các thím câu chuyện mình kể đây là những gì mình góp nhặt được trong gia đình bên nhà vợ . Chuyện là mình lấy vợ được mấy năm , bên gia đình vợ xảy ra 1 số chuyện mà kể đến bây giờ mình nghĩ lại thấy hơi rùng . Vợ mình có một bà chị ruột lấy chồng được gần chục năm , cuộc sống nói chung là khá sung sướng vì gia đình nhà chồng cũng có điều kiện lấy chồng đẻ được hai thằng cu mẹ chồng chu cấp cho mẹ con từ a tới á . Chuyện xảy ra với bà phải nói là quá kì lạ và trùng hợp đến nỗi 1 người trước giờ nghĩ mình không tin ma quỷ cũng phải nghĩ lại .

Trước hai vợ chồng bà ở với mẹ chồng thì không có vấn đề gì . Sau này nhà chồng cho mấy tỉ ra mua nhà ở riêng thì bắt đầu xảy ra chuyện . Hai vợ chồng mua nhà ở riêng bên gò vấp đoạn ngã 5 thì xảy bắt đầu lục đục và bà lúc nào cũng nghi ngờ chồng có con riêng rồi ngoại tình , chuyện nếu chỉ có vậy thì không sao nhưng từ khi mua cái nhà này thì đầu óc bà thay đổi theo hướng tiêu cực có mấy năm bà thay đổi như 1 người khác . Li dị chồng , cả ba mẹ hay bất cứ ai cũng chửi bới ( lúc bình thường , lúc bị) . Ba vợ mình vì thương con gái mà rất nhiều lần sợ bà bị tâm thần nên bắt đi bệnh viện khám sức khoẻ kiểm tra nhưng không ra kết quả . Bà trước rất có hiếu với ba mẹ vậy mà từ khi như vậy chửi cả ba mẹ , tất nhiên là ba mẹ không thèm chấp vì biết bà có vấn đề rồi .

Có đợt bà như bị ma nhập cứ lảm nhảm la hét mất ngủ nói chung là rất nhiều biểu hiện của người tâm thần cả nhà phải hè nhau đưa bà đi bệnh viện tâm thần chuyên khoa thần kinh để theo dõi nhưng ….. kết quả bác sĩ cho thấy không có biểu hiện của bệnh tâm thần . Đến giờ này bên nhà vợ mới bắt đầu nghi ngờ theo hướng tâm linh nhất là từ khi bà mua ngôi nhà đó . Dò hỏi những người xung quanh thì mới vỡ lẽ ra ngôi nhà này trải qua rất nhiều đời chủ đều không ở được , có công ty thuê làm văn phòng thì công ty phá sản …

Bên nhà vợ theo đạo mà là đạo gốc nên lúc đầu không tin lắm ba cái chuyện này nhưng vì thương con nên ba vợ mình mới mạo muội lên tâm sự với cha xứ chuyện gia đình vậy . Ông cha xứ nghe qua câu chuyện mới chỉ cho bà mình một nhà tâm linh hay gọi dễ hiểu là nhà ngoai cảm xem có được không . Gặp nhà ngoại cảm kia ông mới bảo là về chụp hình tất cả mọi ngóc ngách trong nhà đó rồi gửi cho ông . Ông xem qua hình ảnh ngôi nhà thì thật là vãi linh hồn ông bảo nhà này có vong không phải một mà là hai . Rồi ông chỉ gần chỗ cái máy giặt bảo đào lên sẽ thấy mộ ở dưới . Lúc đầu bên nhà vợ méo tin đâu vì nhà theo đạo nên mấy vụ này không tin lắm , bàn tới bàn lui thấy chả giải quyết được vấn đề gì cuối cùng cũng xuôi xuôi đào chỗ đó lên xem thử . Và …. đệt thật có hai bộ cốt thật .

Chính mắt ông anh vợ mình chụp lại hình để lưu lại làm bằng chứng mà cũng méo hiểu sao mà ông ngoại cảm lại biết chính xác như vậy ( từ bé đến lớn mình méo bao giờ tin mấy cái chuyện như thế này đâu vậy mà bây giờ đập vào mắt mình pgair tin , nghĩ thấy hơi rùng ) chuyện chưa dừng ở đó những tưởng vì nhà bên đạo nên không coi gì hết nhờ người đào cốt rồi đưa tiền người ta đem đi . Cái này đáng ra phải cũng kiếng đem cốt lên chùa hay đem chôn cất nhang khói cho lành mà vì nhà đạo lên không rành mấy vụ này lắm lên nhờ người . Không biết họ đem đi đâu vì nhờ ông thầy thuê bốc dùm luôn . Và có lẽ hình như bà chị mình bị vong nhập hay hợp mạng hay sao mà đến giờ vẫn bị . Lúc trước qua vụ đào cốt đáng ra bán nhà gấp rồi nhưng bà lại nhất quyết không bán ở lì đó , bà càng ngày càng xuống sắc cứ lảm nhảm một mình nhà mình phải nhờ moitj bà thấy tính trục vong cho bà luôn mà không biết sao khi tới nhà bà biết đóng cửa chặt không cho ai vào đứng trên lầu chửi bới cả nhà và bà thầy kia . Bà kia không vào trực tiếp được nên làm bùa phép gì đó cuối cũng ít thời gian bà mới chịu bán nhà đó .

Khi đi bà bảo vong này dữ quá và lâu rồi nên khó . Bà chị bán nhà xong thì sức khoẻ tốt hơn xíu nhưng được 1 thời gian méo hiểu nghĩ cái méo gì lại thuê lại chính căn nhà đó . wtf . Tối lắm hôm bà đốt đèn cầy khắp nhà làm đủ trò quái quái đến nỗi ba mẹ cũng rầu theo , bà li dị chồng lại dẫn hai đứa con đi khiến hai thằng nhóc tội tội , mặc dù bà rất thương và chiều con . Bây giờ bà cứ như có hai người trong bà lúc thì rất bình thường vui vẻ , lúc thì tự nói chuyện một minh như đang nói chuyện với ai đó nghĩ cũng thương . Mình con rể nghe hơi nồi chõ góp nhặt bên gia đình , hôm nay tết nhất hai vợ chồng mình đi chơi với bà với hai đứa con lúc đầu bà rất vui vẻ thoải mái . Lên vincom cho mấy đứa con nít nó chơi ăn uống .

Đang bình thường thì bà thay đổi lại lảm nhảm , mình có chuyện chạy ra ngoài tí khoảng nửa tiếng rồi vào đi đường vòng sau lưng loay hoay kiếm bà với vợ . Vừa ló cái đầu ra cái bà thấy mình như có ai nói trước cho bà biết bà với gọi mà mình hơi thắc mắc , lúc sau thì ngồi chơi bà lảm nhảm một mình và chửi vu vơ như người đa nhân cách vậy . Làm mình xón đái , thấy rùng rùng nên nháy vợ , vợ mình biết ghé nhỏ bảo bà bị từ nãy giờ lúc anh đi rồi . Thôi bảo vợ về sớm ngồi lâu lại mệt …. Có lẽ mình nghĩ bà này có thể bị đa nhân cách hay bị vong theo thật . Nhưng có lẽ là vong theo vì qua chuyện bộ cốt ở nhà cũ . Giờ bà thuê nhà mới rồi chả hiểu méo gì lại thuê gần gần chỗ nhà cũ đã bán . Nghe nhiều người am hiểu nói chỗ ngã 5 big c gò vấp đoạn đó hồi xưa là nghĩa địa . Và bà chị mình có lẽ bị dính vong vẫn chưa giải được .. Tiện đây có cao nhân nào có thể chỉ dẫn cho mình để mách nươc cho bà chị mình nếu thật sự bị vong nhập mà dữ cứ bám theo vậy không . Nhìn bà mà thấy tội cho bà với hai thằng con còn bé mà cứ vậy mãi từ một người gia đình yên ấm , không phải lo nghĩ về tiền bạc mà bây giờ thành ra như vậy thật đáng buồn

0
Chào các đọc giả của Truyện Ma Có Thật. Em là sinh viên năm 3 đang học ở SG quê em thì ở miền tây, em có một số khúc mắc về tâm linh không thể tự giải đáp được nên quyết định nhờ đến sự giúp đỡ của các bạn, anh chị có hiểu biết nhiều ở lĩnh vực này. Chuyện xung quanh gia đình em thôi ạ. Từ nhỏ em và ba mẹ cùng sống chung với ông bà ngoại, đến độ 3 năm trước thì ông...
Đọc tiếp

Chào các đọc giả của Truyện Ma Có Thật. Em là sinh viên năm 3 đang học ở SG quê em thì ở miền tây, em có một số khúc mắc về tâm linh không thể tự giải đáp được nên quyết định nhờ đến sự giúp đỡ của các bạn, anh chị có hiểu biết nhiều ở lĩnh vực này. Chuyện xung quanh gia đình em thôi ạ. Từ nhỏ em và ba mẹ cùng sống chung với ông bà ngoại, đến độ 3 năm trước thì ông ngoại em mất bà ngoại buồn lắm, suy sụp và từ đó bà bệnh càng nhiều. Sau khi ông mất
nhà em chỉ im ắng hơn thường ngày thôi chứ cũng không xảy ra hiện tượng gì lạ. 1 năm rưỡi sau thì bà em cũng theo ông mà đi. Đây thật sự là cú sốc lớn đối với em và mẹ, ông bà có 10 người con nhưng có thể nói bà thương mẹ con em lắm
một phần vì ở chung nhà, phần nữa vì mẹ là người chăm lo cho ông bà lúc ốm đau.
Căn nhà của gia đình em giờ trống vắng và k còn ấm cúng như lúc trước nữa. Sau đám 49 ngày của bà thì mẹ có hay mơ thấy nhiều chuyện quái đảng làm mẹ sợ. Có khi thì bị bóng đè, vì biết em cũng rất sợ ma nên mẹ không kể cho em nhiều mà chỉ âm thầm chịu đựng, đến nổi ngủ không dám tắt đèn. Lần đó em lên SG rồi mẹ mới kể cho em nghe là mẹ mơ thấy có con chó mực rất hung dữ cứ chạy lòng vòng trong nhà đuổi theo mẹ, sợ quá mẹ nhảy lên giường thì nó biến thành ông già đứng nhìn mẹ. Sau đó mẹ tỉnh dậy xem đồng hồ đã 2h sáng. Còn về phần em, Lúc ông ngoại mất em rất hay mơ thấy ông nói chuyện và sinh hoạt bình thường trong nhà, e mơ thấy ông nhiều lần lắm 1 tháng thì khoảng 5 6 lần mà trong mơ dáng vóc và da dẻ của ông vẫn như lúc còn sống không có gì khác. Hơn 100 ngày sau khi bà ngoại mất, đỉnh điểm là em lại mơ trong mơ em thấy ông ngoại chở bà ngoại về nhà trên chiếc dream cũ của ông. Con cháu chạy ra mừng rỡ đón ông bà, 1 nhóm thì quay quanh ông không hiểu sao chỉ có mình em là ngồi trò truyện với bà. Gặp bà em mừng lắm, ôm bà rồi nắm tay bà nữa, có điều người bà lạnh chứ không ấm bà mặc đồ và choàng khăn như đi xa mới về, đặc biệt là trên mặt bà thoa một lớp không biết là gì mà trắng bệt như vôi, bột. Em có hỏi ngoại ơi sao mặt ngoại thoa cái gì mà trắng bệt vậy ngoại k nói mà chỉ cười. Rồi ngoại kể chuyện ngoại sống dưới đó như thế nào cách mà thế giới đó tồn tại và giao tiếp. Ngoại kể rất chi tiết em cũng có vẻ hiểu. Sao đó em tỉnh dậy và không nhớ ngoại kể gì nữa. Chỉ nhớ những chi tiết trước đó thôi. Sáng hôm sau em gọi về nhà kể cho mẹ nghe, trùng hợp là tối đó mẹ cũng mơ thấy ngoại ngồi ở đầu giường và mặt cũng trắng bệt như em thấy vậy. Mẹ còn thấy mắt ngoại màu đỏ. Mẹ nói vì thấy ngoại nhiều rồi nên không sợ nữa. Lúc mất mặt bà ngoại em vẫn hồng hào chứ không trắng bệt như em và mẹ mơ thấy chỉ có điều ngoại có chảy 1 ít máu từ trong miệng ra. Bây giờ mỗi khi về nhà em đều có cảm giác bất an, nhà của mình sống từ nhỏ đến giờ mà lại có cảm giác như vậy em thật không hiểu, nó cứ trống trãi, lành lạnh và em không dám ngủ một mình. Mong các bạn và anh chị có lòng giải đáp giúp em tại sao căn nhà em lại trở nên như vậy và hiện tượng mơ thấy người đã khuất mặt trắng như bôi vôi (nhà em thờ phật và mỗi ngày đều có đốt nhang). Bài viết có sai sót gì xin các bạn đừng ném đá vì mình viết vội quá chưa kịp chỉnh sửa. Một lần nữa xin cảm ơn các bạn đã bỏ chút ít thời gian đọc bài ciết của mình.

1
25 tháng 11 2020

 Không có bài tập về nhà hay sao mà rảnh vậy

Chào mọi người. Mình tàu ngầm lâu rồi, đọc truyện mọi người chia sẻ nhiều nên nay mình cũng muốn được lên sóng một lần cho biết hehe. Đa số đây là những chuyện mình được nghe kể lại bởi những người lớn tuổi đã từng trải nên thiết nghĩ có lẽ là thật. Mình sẽ kể trước một số truyện ngắn mọi người đọc đừng ném đá tội em nhỏ nhé ^^Nhỏ bạn chơi thân với mình có ông...
Đọc tiếp

Chào mọi người. Mình tàu ngầm lâu rồi, đọc truyện mọi người chia sẻ nhiều nên nay mình cũng muốn được lên sóng một lần cho biết hehe. Đa số đây là những chuyện mình được nghe kể lại bởi những người lớn tuổi đã từng trải nên thiết nghĩ có lẽ là thật. Mình sẽ kể trước một số truyện ngắn mọi người đọc đừng ném đá tội em nhỏ nhé ^^
Nhỏ bạn chơi thân với mình có ông chú sống ở quê. Có lẽ mọi người cũng biết, vùng quê thỉnh thoảng thường hay họp tổ dân phố định kì lắm. Chú bạn mình lại là cán bộ xã gì dưới ấy. Một hôm do quá nhiều việc nên họp về trễ không rõ là mấy giờ, nhưng theo lời chú nói chắc cũng tầm hơn kém 12h AM vì lúc đó mặt trời đứng bóng và gắt lắm. Con đường nối từ điểm họp về nhà chú 2 bên là hàng cây dừa và con rạch nhỏ. Đang đạp vội về nhà thì từ xa, trên bờ rạch, chú thấy bóng 1 bé trai tầm 5 6 tuổi đang ngồi quay lưng về phía mặt đường cầm nhánh cây vẽ vẽ dưới mặt đất. Chú mới đạp tới rồi chống chân đứng sau lưng nó với qua hỏi: mày con cái nhà ai trưa nắng không về ngủ mà ngồi đây phá? Dứt lời, đứa nhỏ quăng nhánh cây qua một bên, hậm hực quay đầu lại liếc chú ấy một cái rồi vùng vằng đi 1 mạch xuống con rạch tới khi mất hút luôn. Lúc này thì ôi thôi chú ấy chỉ có nước vác xe đạp lên vai mà chạy cho lẹ. Sau chuyện đó, tới tận bây giờ, mỗi khi đi đâu là chú thà đánh vòng xa 1 chút chứ không đi ngang khúc rạch đó nữa. Có hỏi chú mặt cậu bé vuông tròn thế nào cũng không nhớ chỉ duy nhớ cặp mắt liếc xéo đầy ám ảnh hôm đó thôi. Có lẽ khi sống cậu bé đã từng chơi và sẩy chân đuối nước ở đây.
Câu chuyện thứ 2 xảy ra ở nhà nội mình. Khu này thì khi xưa là rừng, ma nhiều nên chuyện kể chắc đóng được thành sách. Mình cũng xin kể 1 chuyện ngắn. Tả sơ thì khi trước, lúc bà nội mình đến đây ở thì chỉ là cánh rừng thôi. Bà giỏi lắm, 1 tay phát đất dựng nhà rồi ở đó đến nay đã nhiều năm lắm rồi. Sau giải phóng, người ta thấy nội ở vậy lại đất nhiều nên kéo nhau đến ở rồi lấn đất nên nội phải xây hàng rào chắn khuôn viên phần đất còn xót lại và con cháu ở gần nhau trong đây luôn. Bên ngoài hàng rào có 1 cái hố khá to và sâu chắc cũng tầm hơn 4 5m và ngang tầm 8m cách bởi con đường ghồ ghề rộng tầm 1m. Nói là hố vậy chứ thật ra nó là con rạch chạy dài uốn éo ngang qua khúc nhà nội mình thôi. Bây giờ thì bên dưới cũng toàn là rác nhưng khi xưa nghe nội và mấy bác kể đó là hố chôn tập thể của nhiều người lắm. Hễ cứ ai chết là người ta lại quăng xác xuống đó. Nhà cô út mình thì ngay sát hàng rào và có nương theo đó trồng 1 vườn rau lan tươi lắm. Chuyện cũng không có gì đặc biệt khi 1 hôm mờ sáng ngủ dậy cô út mình ra tới vườn thì thấy 1 bà nằm soải lai cày nát cả đám rau luôn. Cô mình hoảng quá mới la lên mấy bác tới đỡ dậy thì may là còn sống, bà đó lắp bắp nói mà mồm miệng cứng ngắc thở không nổi. Bà kể lúc rạng sáng gánh chè ra chợ bán ngang qua đường này thì nghe tiếng huýt sáo lanh lảnh, bà cứ đi tới thì thấy dáng 1 người đàn ông mặt quân phục đang nằm giữa đường huýt sáo. Mà kinh khủng ở chổ cái đầu thì bên bờ hố bên đây mà cả người thì kéo dài bắt qua tới bên kia. Bà sợ quá đứng không nổi, quẳng gánh chè mà bò lết trên đường, may thay thấy cánh cửa hàng rào nhà nội mình mở nên bò vào tới giữa vừơn rau của út mình kêu cứu thì ngất xỉu. Nghe tới đây mấy bác mình cũng lắc đầu ngao ngán. Khu này ai cũng từng bị chọc cho thành chai lì hết rồi, chỉ có người nào mới thì không biết thôi. Bà khóc lóc chân quíu cả lại chả dám ra về. Mọi người chỉ biết an ủi rồi chở bà về nhà giúp.
Đó là 2 câu chuyện ngắn nhất trong số những chuyện mình được biết. Lần đầu viết nên giới thiệu hơi dài cho mọi người hiểu được quan cảnh mong sẽ có người chịu khó đọc hết. Mong mọi người nhận xét tích cực mình sẽ cố gắng phát huy ^^ xie xie

0
Chap 3Từ khi ông Năm Rô gặp chuyện đó thì cả làng chẳng ai dám đi ra đó vào đêm vì dần dần mọi người đã tin vào chuyện đó hơn , ai gan dạ không tin mà ra đó ban đêm thì coi như lần sau có cho tiền cũng chẳng dám bén mảng ra đó nữa , ai trong làng đi ngan đó ban đêm cũng bắt gặp một người con gái ngồi trên thành cầu , mái tóc bay bay cùng bộ đồ trắng toát , ai mà may mắn hơn thì được...
Đọc tiếp

Chap 3
Từ khi ông Năm Rô gặp chuyện đó thì cả làng chẳng ai dám đi ra đó vào đêm vì dần dần mọi người đã tin vào chuyện đó hơn , ai gan dạ không tin mà ra đó ban đêm thì coi như lần sau có cho tiền cũng chẳng dám bén mảng ra đó nữa , ai trong làng đi ngan đó ban đêm cũng bắt gặp một người con gái ngồi trên thành cầu , mái tóc bay bay cùng bộ đồ trắng toát , ai mà may mắn hơn thì được nó quay sang chào hỏi , ai được nó chào hỏi thì coi chạy như siêu nhân ấy , có người về nhà rồi mà còn run cầm cập , có người con tè cả ra quần , ai yếu bóng vía còn ngất ngay tại chỗ , sáng ra thì bệnh sốt ba bốn hôm mới khỏi

📷

Mọi người càng ngày càng hoảng loạn hơn , ai cũng trong tâm trạng sợ hãi , lôi nhau đến nha bà bảy mà cầu cứu
“Bà bảy ơi coi giúp bắt con ma đó đi . Cứ đà này chắc làng mình không yên ổn ”
“Tôi và ông thầy đang tìm cách ”
Mọi người đang xôn xao thì vợ minh khóc lóc chạy đến chen vào đám đông mà gào lên
“Bà bảy ơi giúp con với , thằng Trung lại lên cơn , đập phá nhà cửa , còn đánh cả anh Minh kia kìa ”
Bà bảy lập tưc chạy ra mọi ngươif thấy thế cũng chạy theo mà hóng chuyện , đến nơi thì thấy Trung đang đập phá đồ đạt tuy chân đã bi một sợi xích to trói lại ngay chân giường của nó , nó cứ nghiến răng ken két , khuôn mặt hung dữ mà thốt lên
“Giết hết , tao giết hết , giết hết cái nhà mày ”
Bà sáu cùng vài người trong làng chạy đen khống chế Trung thì bị nó hất văng ra , bình thương nó yếu như sên , vác cái bao lúa còn không nổi mà bây giờ nó như con trâu cổ , hất văng ba bốn thanh niên to cao . Mấy thanh niên đứng ngoài thấy vậy cũng nhảy xổ vào tiếp viện , khi dùng dây thừng trói được nó thì ai cũng thở hồng hộc như mới văt được con trâu điên xổng chuồng vậy , nó cứ nằm mà gào lên hung dữ , bà sáu cầm nhánh liễu đến đập túi bụi mà quát
“Mày làm dữ với ai , tao đánh chết mẹ mày bây giờ ”
“Bà già kia , thả tôi ra ” nó vẫn hung dữ mà chữi bới , nó càng hung dữ bà càng đánh mạnh hơn , Minh với vơ đứng ngoài mà xót nhưng chẳng dám làm gì , đánh một hồi nó đau quá liền khóc lóc xuống giọng
“Bà bảy thả con ra , con phải theo chị My , chị kêu con ”
“Bây giờ con bình tĩnh không phá nữa , bà thả con ra rồi cho con ăn bánh , con chịu không ” bà bảy nhẹ giọng nói , nó cươi cười gật đầu , Minh định thả nó ra thì bà Bảy chặn lại
“Khoan , lấy ít tàn nhan trên bàn thờ phật tổ bỏ vào nước cho nó uống. Lây thêm một ít bỏ vào chén mang lên đây cho tao ”
minh chạy nhanh đi lấy mang đến đưa bà bảy , bà bay nhúng tay vào chén tàn nhan rồi cầm ly nước đuc cho trung uống
“Con uống nước đi rồi bà tháo cho con”
Nó hóp lia lịa ly nước mà không cần biết ly nước đang có cái màu xám xịt do có tàn nhan bên trong , uống rồi bà tháo dây cho nó , bà bảo
“Sao , giờ kể bà nghe , sao con đòi giết anh Minh , rồi sao con đòi theo chị My ”
“Là chị My kêu con giết á bà bảy , theo chị My vui lắm bà , có nhiều người bơi dưới sông vui lắm , bà cho con theo nha” nó nói bằng cái giọng ngây ngô
” không mấy người đo toàn là người xấu , con đi theo không tốt , ở nhà với bà ”
“Không , không , tao muốn theo chị My , bọn mày mà cảng tao giết hết ” nó bổng nhiên nổi điên quát lớn
Bà sáu dùng ban tay có tàn nhan tán ngay vào mặt khiến nó thét lên đau đớn năm xuống giường , bà dùng tay ấn vào nhân trung nó hồi lâu thì nó ngất đi , Minh hoảng hốt chạy lại xem em mình như nào thì bà nói
“Nó ngủ rồi , không sau , canh nó cẩn thận nếu không nó tư tử đấy, xui xui nó giết luôn hai vợ chồng bây , rồi con bây đâu ”
“Dạ con mang qua nhà bà con gởi rồi , tụi con định dọn qua đó ở tạm nhưng thăng Trung như vậy nên không tiện ” Minh nói
“Mấy đêm nay nhà bây có chuyện gì không ” bà bảy hỏi
“Dạ không , ngoài chuyện tiếng chó tru và tiếng lộp cộp trên nóc nhà thì không còn gì “vợ Minh nói
“Có đấy , nhưng do sợ vơ con nó sợ nên con không kể ” minh nói
“Chuyện gì kể tao nghe xem ” bà bảy gắt lên
“Mấy đêm liền con thấy bóng ai cứ lang thang trước cửa sổ , con sợ lắm nhưng không dám nói ” minh hốt hoảng
“Tụi bây nhờ lá bùa thầy cho chứ nếu không nó đã giết bọn bây rồi , Giơ có cúng nó cũng không nhận , chỉ muốn giết hại bọn mày cho tan nhà nát cửa nó mới chịu ”
Nghe đến đây thi vơ Minh khóc oà lên vì sợ , cô khóc van xin bà Bảy nhưng bà cũng đâu còn cách gì , chỉ còn cách nhơ sư thầy hôm trước giải quyết , bà quay sang thấy mọi người đứng trước bàn tán sôn sao , bà quát
“Cái mẹ gì mà bàn tán xôn sao vậy , lo mà đi buôn bán , ở đây hóng hớt cái mẹ gì ”
Nghe bà nói vậy thì ai cũng sợ nên giải tán hết , bà tuy không có chức quyền gì nhưng ai cũng sợ bà , ngày trước có một nhà nọ đến nhơ bà coi bối dùm ngày lành để xây nhà mới , bà đến coi thì hai vợ chồng nhà đó nge theo , nhưng thằng con ở thành phố về được mấy ngày mà phải dời ngày làm nhà đi thì anh bực lắm , đi ra quát
“Cha mẹ tin ai không tin , đi tin mấy bà ăn không ngồi rồi đi buông thần bán thánh , cứ làm theo dự kiến ”
Ngôi nhà làm theo dự định của thằng con , kết quả mới ở được nữa tháng thì nhà bị hoả hoạn , cháy hết sạch , thằng con sau đó thì làm ăn thua lỗ lại bị té xe gãy hết một chân phải ngồi xe lăng đâu mây tháng , hỏi bà thì bà giải thích
“Cái mảnh đất đó ngày xưa là nghĩa trang , toàn là âm khí mà xây nhà không xin phép thổ thần âm binh , lại chọn ngay tháng bảy , không chết cả nhà là mai lắm rồi ”
Từ đó về sau ai cũng tin bà , coi bà như thần thánh vậy vã lại bà coi có lấy tiền đâu , ai đưa tiền bà cũng chẳng thèm lấy bà cứ bảo là qua cái hàng nước bà uống ủng hộ để bà có tiền mua cơm gạo là được , ai ép lắm thì bà mới cầm một ít mang về , bà chỉ coi ngày lành tháng tốt cho việc cưới hỏi , sanh sưa nhà cửa , hay tảo mộ này kia , mấy bà mê số đề mà đến xin thì bà không xem , còn chưi
“Mẹ tụi bây , tụi bây mà va vào mấy thứ đó coi chừng con ma đề nó hại tụi bây tan nhà nát cửa , biến mẹ tụi bậy đi ”
Quay lại chuyện nhà Minh , từ ngày Trung nó quậy thì cư đúng 12 giờ trưa lại lên cơn , cứ đập phá cái gì mà nó vớ được , hai vợ chồng Minh cũng hoảng loạn tột độ , không nhờ lá bùa sư thầy cho chắc cả nhà cũng va vào tình trạng như vậy , tệ hơn là mất mạng . Nam nghe nhà anh Minh lục đục là qua phụ giúp mẹ anh bảo
“Con cứ qua đo hoài vậy , lỡ có chuyện gì thì sao ”
“Có sao đâu mẹ , hàng xóm láng giềng , bỏ sao đặng ” nam đang nói thì ba anh cũng tiếp lời
“Con nó nói đúng đấy , tuy nó ở ác nhưng trước kia thằng Nam đi làm con My thằng Trọng cũng qua hủ hỷ với mình , giờ coi như trả ơn cho hai đứa nó đi ”
Nói chuyện một lúc lâu thì Nam chạy qua định bụng là rủ Hoa đi chơi , nhưng đi qua thì thấy Hoa đang nằm trên giường , mẹ Hoa đang ở đó chăm hoa , Nam hỏi
“Hoa sao vậy bác ”
“Bác không biết , hôm qua nó còn khỏe lắm , nhưng nữa đêm cứ la sản , mình nó nóng như lửa ” mẹ hoa nói
“Chắc là sốt thôi , bác yên tâm ” nam rờ chán Hoa rồi nói
“Đung , đừng , không đi ra buông tôi ra ” Hoa chợt la lơn làm cả Nam và mẹ cô giật mình
“Hoa con sao vậy ” mẹ hoa nắm tay cô mà lay
“Hoa tỉnh dậy đi em , là anh, Nam đây ” nam lay lay Hoa
Cô mở mắt ra thì ôm chầm lấy Nam làm anh bối rối trước hành động đó , anh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô rồi nói
“Không sao , không sao có anh đây , em sốt cao quá , để anh chở đi bệnh viện ”
Cô oà khóc lên nói trong nước mắt
“Anh ơi , cô My đêm qua , đêm qua ..”
“Sao bình tỉnh kể anh nghe ”
Cô vẫn khóc kể cho Nam và mẹ nghe ,cô kể đêm qua không ngủ được nên cô đi dạo trước nhà , cô thấy có ai đứng trước nhà vẫy vẫy tay trước cỗng , cô chạy ra thì thấy đó là My , người đã chết cách đây không lâu , cô hoảng hốt chạy vào nhà chui vào mùng nằm rung rẫy , được một lúc sau thì cô như uống nhầm thuốc ngủ , mí mắt cứ nhắm lại , khi cô ngủ cô thấy mình đang ở cái nơi nào kỳ lạ lắm , cô chưa từng đi đến đó một lần , nơi đó rộng lắm , có đầy hoa và một sân cỏ xanh tươi , lúc đầu cô thích lắm chạy nhảy hát ca , nhưng cô đi một lúc quay lưng lại thì thấy nơi đó hoang tàn , đầy nhưng người ăn mặc lôi thôi khuôn mặt nhot nhạt , thân thể không còn nguyên vẹn , có người bị mất tay , mất chân , mất đầu cứ cầm phần thân thể mất của minh mà đi đi lại lại , còn có người tay cứ vịn con dao đang ghim trên bụng , có người lại đang cố tháo sợi dây trên cổ mình cho dù hai đầu dây đang năm trên tay của mình , chỉ cần buôn một tay là có thể lấy sơi dây ra . Hoa hoảng loạn ngồi ôm đầu mà khóc lóc , cô không muốn thấy những cảnh đó nên nhắm ghiềm mắt lại , bổng nhiên cô cảm thấy có ai đó đang quàng tay qua lưng cô vỗ về , nói bằng một giọng vang vang như từ một nơi xa xăm vọng về
“Đừng sợ , mấy người đó không làm hại Hoa đâu”
Khi mở mắt ra thì cô càng hoảng loạn vì người đó chính là My , Hoa lấp bấp
“Cô cô đã chết rồi ma , xin xin xin tha cho tôi , tôi không muốn ở đây , tôi van cô ”
” ha ha thì tôi đã chết mới ở đây ”
My cười và nói bằng một giọng nói vang vang ghê rợn
“Đây đây là đâu , thả thả tôi ra ”
“Đây là đâu à , đây là nơi những người chết oan mang đầy oán khí muốn trả thù ở đây ” cô my nói
“Tôi muốn cô xuống đây làm hầu cho tôi , đi đi theo tôi ” cô My nắm tay Hoa kéo đi
“Không không , cô tránh xa tôi ra ” hai mắt hoa đỏ hoe do khóc nhiều , cô nói trong nước mắt gạt tay My ra mà chạy , cô chạy té lên té xuống nhưng không biết mình đang đi đâu , giọng My cười Vang vang phía sao
“Ha ha , nơi này không thuộc về dương giang , không phải âm ty càng không phải Thiên giới , xem cô chạy đi đâu hahaha ”
Cô cứ chạy chạy thì thấy nơi có ánh sáng , cô cứ chạy đi về nơi đó , đi đến thì nghe giọng anh Nam , cô chạy qua ánh sáng thì tỉnh dậy , Mẹ cô nghe xong chuyện thì oà lên
“Trời ơi là trời , con My nó ám gia đình này rồi ”
“Thôi bác yên tâm , để con đi qua kêu bà Bảy đến giúp , sẽ không sao đâu ”
Nam vừa nói xong thì chạy ra ngoài leo lên xe mà chạy cấm đầu lại nhà bà Bảy , nhém tý là bị lọt xuống ruộng nhưng mai mắn vẫn bình yên mà đến mời bà Bảy đến , khi chở bà Bảy đến Hoa định nói thì bà nói
“Thôi con nằm nghĩ , trên đường thằng Nam kể bà nghe hết rôi”
“Nơi đó là đâu thế bà ” Nam hỏi
“Là U Minh nơi Đó không thuộc nơi nào trong tam giới , thần nhân quỷ , nó là nơi oán khí của con người tạo thành , nhưng người đó không đi đầu thai mà đi tìm đến đó , chỉ cần có cơ hội là trả thù nhân gian ngay , khi trả thù xong thì họ cũng hồn siêu phách lạc , nếu muốn đâuf thai phải có người thế mạng ”
“Trời ơi con gái tôi , nó có tội tình gì chứ , tôi xin bà bảy , bà cứu con tôi , tôi chỉ có một đứa này ” mẹ hoa nắm tay Bà Bảy quỳ dưới đất mà xin
“Bà yên tâm , tôi sẽ giúp con gái bà , nhưng chuyện này tôi cần Nam đồng ý với tôi một chuyện ”
“Chuyện gì bà bảy ”
“Trong những đêm này , bà cần con ở bên cạnh Hoa , kể cả nó ngủ , con cũng phải vào phòng mà ngủ với nó ” bà bảy nói
“Bà nói sao , chuyện này , con e là không tiện ” nam e ngại nhìn qua Mẹ Hoa
“Không sao , bác tin con là người tốt ” mẹ hoa nắm chặt tay Nam như cầu xin , Nam đồng ý nhưng lại hỏi vì sao lại là anh , bà bảy nói
“Lúc nãy sư thầy có nói với tao là tìm người tuổi dần , bát tự là chí dương , hộ pháp cho ông để thu con ma , nhưng không phải bây giờ , ta nhớ ra bát tự con trùng khớp , bây giờ con hãy ở đây vơi Hoa , dương khí con mạnh Hoa sẽ không bị ma quỷ nó hại , đe tao nói với mẹ con , không sao đâu ”
Nói rồi bà bỏ đi về , Mẹ Hoa ra tiễn đoạn rồi đi vào
“Bác cảm ơn con đã giúp bác ”
“Dạ không sao bác , con chỉ ở đây chăm Hoa chứ đâu có mắc công cán gì đâu mà cảm ơn ”
“Rồi công việc trên thành phố con sao ”
“Dạ bác yên tâm , con về lần này chơi khá lâu vì cửa hàng con buôn bán khá tốt nên con giao cho nhân viên làm hihi ” Nam cưoi , Mẹ Hoa bỏ đi xuống bếp nấu miếng cháu cho Hoa vì cả ngày cô không ăn gì rồi , Hoa nói trong mệt nhọc
“Em cảm ơn anh ”
“Nữa , hết mẹ em tới em , hết bệnh dắt anh đi ăn bù là được ” Nam nói
“Anh lên giương ngồi với em ” hoa nói
Nam leo lên giường ngồi hoa cảm thấy yên tâm nên thiếp đi vì mệt , anh cảm thấy bối rối vì anh chưa vợ , Hoa lại chưa chồng mà bây giờ lại ở chung , ai đồn bậy thì coi như xong , anh thì không sao chỉ sợ Hoa mang tai mang tiếng lên người , nhưng vì tính mạng của Hoa nên anh đồng ý , anh dưa lưng vào thành giương mà lim dim ngủ quên cả việc cả ngày nay anh chưa ăn gì . Chuyện càng ngày càng rắc rối ,một người vô tội đang bị đe doạ , một người bị điên , hai người đang sống trong sự chỉ trích của người làng , sống trong sự sợ hãi một thế lực vô hình nào đó và cả làng đang phải sống trong cảnh sợ hãi , câu chuyện chỉ kết thúc khi oan hồn My bị thu phục , nhưng cho đến bao giờ thì không ai nói trước được điều gì
#> còn tiếp

0
Đây là những câu chuyện mình nghe bà ngoại kể lại thôi nha dở thì thôi chứ biết sao giờ . Mình mới viết lần đầu nên cũng không biết nói gì nhiều . Đọc nha .📷Ngoại mình quê ở Vĩnh Long . Mà chỗ quê mình đường sá nó ghê lắm chuẩn sông nước luôn ( hồi đó đi bằng ghe không à bây giờ mới có đường ) . Đi vào hẻm mà qua tận 7 cây cầu nhỏ mới tới nhà , đèn đường thì không có...
Đọc tiếp

Đây là những câu chuyện mình nghe bà ngoại kể lại thôi nha dở thì thôi chứ biết sao giờ . Mình mới viết lần đầu nên cũng không biết nói gì nhiều . Đọc nha .

📷

Ngoại mình quê ở Vĩnh Long . Mà chỗ quê mình đường sá nó ghê lắm chuẩn sông nước luôn ( hồi đó đi bằng ghe không à bây giờ mới có đường ) . Đi vào hẻm mà qua tận 7 cây cầu nhỏ mới tới nhà , đèn đường thì không có cây cối thì um tùm , hẻm thì nhỏ tầm 1 chiếc ford transit vào là bít cửa , nhà thì đối diện là sông lớn khuya nào ghe tàu cũng chạy ầm ầm . Đến bây giờ về lại quê thì quê vẫn hoàn quê vẫn quê như cái quê -_- . Em muốn diễn tả cho mọi người hiểu là khúc quê em thì kiểu như có ma là điều quá ư là phình phường luôn . Ok vào chuyện nha

1 Bà cố ngoại :

Bà ngoại mình lúc 16 tuổi thì vào Sài Gòn buôn bán quê nghèo quá sống không nổi . Ngoại thì sống khổ vậy chứ xóm mà ai có con mà bỏ đi ngoại cũng đem về nuôi hết . Đỉnh của đỉnh là lúc ngoại 18 thì có nhận 1 người sau này mình gọi bằng dì D lúc đó 9 tuổi làm con nuôi (sẽ có chuyện về dì này ) . Thì ngoại vào Sài Gòn sống rồi ở nhà chỉ còn lại Bà cố Ngoại và 1 cô T ( cũng con nuôi nốt và còn nhỏ ) . Sau khi khá khẩm thì Ngoại mình rước cô T vào Sài gòn sống . Bà cố Ngoại vẫn ở một mình dưới quê chuyện cũng chả có gì để nói khi Ngoại nghe tin Bà Cố bệnh sắp không xong . Ngoại liền bắt xe đò đi về lúc đó Bà Cố yếu lắm rồi , nhưng vẫn còn minh mẫn kể lại mấy bữa trước lúc Bà Cố đang quét sân trước nhà thì thấy con T ở ngoài cổng . Bà cố mới kêu dô thì cô T đi một mạch vào nhà đi từ đằng trước ra đằng sau luôn. Cố với theo gọi quài mà vẫn không quay đầu lại rồi biến mất sau sàn nước luôn . Như các bạn đã biết Cố ngã bệnh rồi 3 ngày sau đi luôn ( sáng ngày thứ 2 ngoại mình về mới nghe được chuyện ).
2 Chuyện dì D :

Dì D không phải bị bỏ rơi mà là Mẹ mất không ai nuôi nên ngoại mới nhận , Dì D còn một đứa em nhỏ nữa nhỏ xíu không nhớ nhiêu tuổi mà vẫn còn phải bồng trên tay. Thì đám ma mẹ Ruột dì D xong tầm 1 tuần hơn thì bà P bạn của ngoại qua phụ trông hai đứa nhỏ đêm đó ngủ thì mơ thấy Mẹ của dì D về đòi đem thằng nhỏ đi nhưng bà P không chịu thì cứ giằng co qua lại thì bà P mới giật mình tỉnh dậy tìm thằng nhỏ liền . Thằng nhỏ nóng sốt quá mà im ru không khóc gì hết . Bà P mới gọi ngoại mình dậy hai bà lật đật kêu ghe tới chở thằng nhóc đi bệnh viện . Nhưng không kịp ghe vừa tới là thằng nhóc cũng đi luôn . Mọi chuyện xong xuôi rồi thì ngoại nói qua nhà ngoại ngủ đi tối hôm đó thì cũng thấy bà Mẹ về tiếp , lần này thì cả hai người ( ngoại mình và Bà P đều thấy luôn ) trong mơ bả cũng giành dì D đi mà ngoại nói nhìn bả ghê lắm , bà P thì khóc nói sao mày ác quá mày tha cho con D đi . Ngoại mình thì chửi bà nói bả biến đi thì đột nhiên sét đánh một cái rầm ( ngoại nói là nghe cực gần luôn ) thì hai người mới tỉnh dậy dì D thì vẫn ngủ bình thường sau đó thì không còn gì xảy ra nữa sau này dì D vào SG sống với ngoại rồi sau sau đó đi nước ngoài luôn . Ngoại mình có nói là có lẻ bà Mẹ dì D bắt đứa nhỏ xong rồi thành quỷ luôn nên ông trời mới thấy mà đánh cho nhờ đó dì D mới thoát nạn .

3 Những chuyện nhỏ :

Lúc đó ngoại mình còn nhỏ có chơi năm mười ở nhà . Mà chơi lựa giờ không dễ sợ 5h mấy . Như mình đã kể ở quê cây cối nhiều lắm giờ này núp thì chắc lấy đèn pin mà soi thôi . Thì cả lũ chơi còn ngoại mình “bị” thế là trốn hết trơn . Ngoại bắt đầu đi tìm tìm cũng gần đủ rồi thì còn 3 người . Lúc đó nghi là có đứa trốn trong nhà tắm rồi . Thì hù nó nhảy dô vỗ vào người “ xí thằng T “ . Tối thui thùi lùi mà thấy gì đâu xí đại thôi . Ráng nhìn một chút thì giống như có người ngồi quay lưng vô trong góc vậy đó ( trời tối nên trông như 1 cục thịt bự vậy ) vỗ dô một cái thì như cái bong bóng bị xẹp ra rồi tan luôn . Tay ngoại thì nhớt nhợt toàn nhớt xanh . Hết hồn là lên thì cả đám chạy ra đầy đủ chứ không hề có ai trốn trong nhà tắm hết -_- .

Sau này ở SG sống không ổn tại ngoại buôn bán mà mấy cha giang hồ cứ lân la tới quán cua mà không chịu thì nó phá quán không ổn nên ngoại mới về Bà Rịa ở . Thì buôn gánh bán bưng mà dậy sớm nấu bánh nhào bột là chuyện quá bình thường ( bánh canh nhé ) . Thì bưng gánh đi sớm tầm 4 h là đi rồi mà đường đi thì tối thui phải đi ngang đình nữa đường nhỏ hẹp ô tô vào không được đâu . Ngoại với cô T đang đi gần tới đình thì tự nhiên đâu ra quá trời heo con luôn chạy lúc nhúc dưới chân vậy đó , mà các bác nghĩ xem mới giải phóng xong đói thấy mẹ làm gì có ai có nhiều heo con như vậy mà lại thả rong chạy long nhong nữa chứ , thì các bác cũng hiểu và ngoại em cũng hiểu . Ngoại bỏ gánh xuống chắp tay nhắm mắt vái là tui là dân xa quê khổ quá mới dô đây làm ăn nếu mọi người đừng phá phách để tui yên ổn làm ăn thì ngày mai tui làm mâm cúng cho , nên đừng phá tui nữa . Xong rồi thì biến mất hết luôn như chưa từng có gì xảy ra ngoại gánh đi bán tiếp và gánh bánh canh của ngoại từ đó trở đi khi đi thì đầy khi về đều hết sạch đến nổi phải bán thêm cái khác chứ không đi lại về sớm buồn . Bonus thêm là tại cái chỗ gần đình đó cứ tới hội đình là thường mổ heo ở đó và em vẫn còn hơi ngờ ngợ nhưng có lần em còn nhỏ đi chơi đình thì bước vào cái hẻm đó ( đầu hẻm mổ heo làm thịt trong hẻm thì mọi người bày bán lo tô , tài bao xỉu đủ thứ nên em mới đi vào chứ không có vào làm gì ) thì em thấy có mấy con heo từ hướng đó chạy ra chạy qua em luôn mà cứ như không ai thấy hay bắt lại hay sao á không biết phải ma hay không nữa .Mà cả nhà em hay nói hồi nhỏ ông ứng bà hành gì em cho số đề cực chính xác cho là trúng cho là trúng mà em chẳng nhớ gì . Còn nữa mà viết điện thoại nên lười mọi người thích thì em sẽ kể thêm cho .

0
Mình thích nghe truyện ma, đặc biệt là kiểu truyện mà được ông bà hoặc người lớn kể cho nghe. Dưới đây là một số câu chuyện mà mình được nghe kể lại, giờ kể lại để mọi người giải trí, tin hay không thì tuỳ vào mỗi người.1. Ma trên cây sung.Xóm mình là xóm vượt, nằm ở cuối làng,ngày xưa thì cây cối còn um tùm,nhiều ao chuôm. Lối đi về nhà mình kể sơ ra cũng có 4, 5 cái rồi....
Đọc tiếp

Mình thích nghe truyện ma, đặc biệt là kiểu truyện mà được ông bà hoặc người lớn kể cho nghe. Dưới đây là một số câu chuyện mà mình được nghe kể lại, giờ kể lại để mọi người giải trí, tin hay không thì tuỳ vào mỗi người.

1. Ma trên cây sung.

Xóm mình là xóm vượt, nằm ở cuối làng,ngày xưa thì cây cối còn um tùm,nhiều ao chuôm. Lối đi về nhà mình kể sơ ra cũng có 4, 5 cái rồi. Cây sung ấy nằm cạnh cái cầu ao gần vườn Tổ. Xung quanh ao là bờ dậu bằng cây mây và ô rô nên nhìn rậm rạp âm u lắm, từ trên đường vào chỗ cái cầu ao tầm 5,6m mà thấy âm u rồi. Ngày trước cụ mình làm lý trưởng,thi thoảng đêm phải đi tuần. Hôm ấy trăng sáng , ếch nhái kêu râm ran, tuần xong về đến chỗ cái ao đó thì tự nhiên thấy gai gai người, nhưng mà cứng bóng vía nên cụ vẫn bình tĩnh đi, đến chỗ cái cây sung thì nhìn thấy trên ấy là 1 cái bóng người màu trắng tóc đen xoã dài ngồi vắt vẻo trên cành sung mà từ cành sung xuống ao phải 3,4m mà tóc nó bay xuống đó, thấy cụ nhìn thì mắt nó sáng loé lên rồi cứ cười hé…hé…hé. Vừa cười cái lưỡi nó đỏ lòm thè dài ra rơi xuống cùng với tóc. Cụ vẫn biết ở cái ao đó có ma mà hnay mới gặp, xong vẫn bình tĩnh đi qua, k thèm để ý, nó thấy vậy thì cười rú lên 1 tràng rồi phi đến ùm 1 cái xuống ao. Nghe tiếng ùm to vậy mà k thấy ao động gì hết nhé

📷

2. Ma xóm Tây.

Gọi là xóm Tây k phải vì có tây mà đơn giản nó nằm ở phía tây của làng. Nhắc đến cái xóm này thì nhiều chuyện hay lắm. Đầu tiên là kể đến chuyện bà T gặp ma ở đường từ đình về. Con bà T lấy 1 anh ở làng khác kế làng mình, sát hôm cưới thì 2 anh chị có cãi nhau, chị con gái bà khóc rồi chạy vào k nói ch vs anh kia nữa,mà anh này cứ muốn giải thích nh chị kia nhất định không chịu, bà T thấy thế sợ hàng xóm hiểu lầm nên bảo anh kia cứ về đi hôm sau nói tiếp.

Nh anh này cứ muốn nói ch tiếp nên vẫn cứ đòi gặp chị kia, bực quá bà T cứ đẩy anh này đi về,cứ ng đẩy ng thì muốn quay lại nên lúc a này quyết định đi về thì cũng lên đến đầu đình rồi, cách nhà bà cũng phải cây số. Lúc a về r bà mới để ý, đường thì mờ mờ tối do trăng bị mây che, bà nghĩ đi về 1 mình cũng ớn vì đường từ đó về là ít nhà dân và cây cối rậm rạp, đặc biệt có đoạn mà toàn bụi tre,bên trong bụi tre là nhà hoang với vườn hoang, đi ban ngày còn gai gai người nữa. bà tặc lưỡi đi về được chừng vài trăm mét thì may quá, thấy có bóng người đi trước, đang sợ vì phải đi một mình thì có ng đi cùng,bà rảo bước nhanh để bắt kịp, mà lạ cái là bà chạy nhanh cũng không bắt kịp được nên bà gọi : ai đi đằng trước đấy đợi tôi với, làm gì mà đi nhanh thế. Đuổi theo nãi đến đoạn bụi tre thì bà cũng bắt kịp cách vài bước nữa nên bà mới chạy lên để đi cùng, nhưng khi nhìn đến thì mới cứng ng vì sợ, trước mắt bà là một người không có đầu chỉ có 1 đoạn cổ, còn chân thì lơ lửng trên không. Sợ quá bà kêu làng lên rồi cắm đầu chạy thẳng một mạch về nhà, vừa chạy vừa ối làng nước ôi nên nhiều ng biết lắm. Sau vụ gặp ma k đầu bà ốm li bì cả tháng.

vẫn cái xóm Tây ấy ngày xưa hồi cụ mình làm lý trưởng thì có vụ mà dân quân đi tuần đêm ấy, qua cái đường giữa xóm ấy thì gặp biến, 2 bên đường là ao với bụi tre, đi đến bụi tre nhà ông V làm nghề bốc mộ thì cây tre kẽo kẹt rồi xoà xuống chắn ngang đường, tưởng tre bị đổ xuống đường mới định bước qua thì nó lại bật lên, lùi lại thì nó lại xoà xuống chắn ngang đường, bị vài lần thế nên mấy chú ngán quá mới về kêu với cụ mình là k dám tuần qua xóm đó nữa. Nghe xong cụ mới nói để đó tối cụ đi cho. Đến tầm 10h tối cụ đi qua chỗ mấy chú kể thì y rằng, gần đến là cây tre đó lại quẩy như mấy bữa trước, cụ chắp tay sau lưng đi đến gần đó rồi nói: chúng tôi đi tuần là tuần cho làng xóm chứ không phải quan trộm cướp đi đêm, nay âm có việc âm dương có việc dương k phạm nhau, xin ng khuất mặt để im cho anh e làm việc của mình. Thế là cây tre từ từ bật lên, cụ đi qua bình thường không gặp chuyện gì nữa.

0
Bạn có tin ma có thật không? Mình thì chắc chắn linh hồn con người sau khi chết vẫn luôn xuất hiện xung quanh chúng ta. Mình đã gặp họ 3 lần và mình sẽ kể cho các bạn dưới đây.Lần thứ nhất, mình nhớ hồi đó mình tầm 4 hay 5 tuổi gì đó . Tối hôm đó mình ngủ với bà thì tự dưng tỉnh giấc giữa đêm và không thấy bà đâu, rồi mình lại nhìn thẳng ra cửa thi thấy có người đứng đó....
Đọc tiếp

Bạn có tin ma có thật không? Mình thì chắc chắn linh hồn con người sau khi chết vẫn luôn xuất hiện xung quanh chúng ta. Mình đã gặp họ 3 lần và mình sẽ kể cho các bạn dưới đây.

Lần thứ nhất, mình nhớ hồi đó mình tầm 4 hay 5 tuổi gì đó . Tối hôm đó mình ngủ với bà thì tự dưng tỉnh giấc giữa đêm và không thấy bà đâu, rồi mình lại nhìn thẳng ra cửa thi thấy có người đứng đó. Nhà mình có hai tầng, mình hôm đó nằm tầng một mà cửa chính tầng một có những ô cửa kính nhỏ nhìn rõ ra ngoài. Mình thấy người đó là một người đàn ông mặc áo vest trắng, da trắng bệch ( trắng hơn ma cà rồng ) nhưng lại có cái miệng rộng đến tai và đôi mặt đen sâu hoắm, dĩ nhiên người đó đang cười trên sự sợ hãi của mình thì mồm mới rộng vậy:). Lúc đó phản xạ nhanh thì lấy chăn trùm lại, lúc sau thì nghe tiếng chân bà nên cố gắng chạy lên tầng thật nhanh. Mình không nhớ sau đó thế nào chỉ nhớ cái bộ mặt người đó thôi vì nó ấn tương vậy mà.

📷

Lần thứ hai đó là hôm mình về quê nội sau một tuần bố mình mất.

Đêm đó ngủ tại nhà nội mà mình gần như thức trắng. Vì chưa đến 49 ngày mà bàn thờ vẫn còn cái đài cầu siêu , mà đáng sợ nhất là đầu giường ngủ hướng vào ban thờ , hướng ngang thôi nhưng cái giường này bố mình nằm lúc trước mà cả đêm còn nghe tiếng đài mới ghê chứ. Hôm đó mình nằm cùng bà và em gái mà hai người ngủ say còn mình thì khó ngủ, và tầm 5h30 sáng thì điều mình sợ đã xuất hiện. Lúc đó đang ngồi dậy thì đối diện giường là bố mình, nhưng mình thấy người bố như khói xanh và tay cầm bia mộ , mặt xơ xác, tái nhợt. Mình đã bị đơ lúc đó , may lúc sau có bà mình vào gọi thì mình mới bình thường, quay ra thì không thấy bố nữa.

Lần ba thì do mình có thói quen thức muộn nên bị gặp. Thường thì muộn lắm là 2h ngủ nhưng hôm đó có người nhắn tin cùng nên thức đến gần 3h sáng và được gặp ma. Đang nhắn tin thấy hơi mỏi mắt nên ụp máy xuống tí thì bất chợt nhìn ra phía tường đối diện giường và thấy cái bóng lù lù ở đó. Không biết có phải ảo giác hay không hay là các cụ về thăm. Ai biết được???
Thì đó là những mẩu chuyện của mình muốn chia sẻ cho các bạn. Nếu có gì sai sót mong mọi người giúp mình sửa. Mình cũng có vài câu chuyện được nghe kể muốn được chia sẻ với mọi người.
Cảm ơn vì đã đọc!:):):)
CD

0