K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

TK#

Mỗi ngày, em lại càng thêm yêu quê hương tươi đẹp của mình. Ngắm nhìn đến không biết chán. Trong đó, em yêu thích nhất vẫn là khung cảnh chốn làng quê vào những buổi sáng sớm. Dưới ánh sáng buổi sớm, những hàng tre xanh khẽ đung đưa, rì rào. Hòa chung với tiếng hót véo von của bầy chim, tạo nên bản hợp xướng chào ngày mới. Thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng gà gáy từ những khu vườn nhỏ - đó chính là tiếng chuông báo thức của làng quê em đó. Sau những tiếng gà gáy sớm ấy, cả làng quê cựa mình tỉnh giấc. Tiếng người cười nói, sửa soạn dần náo nhiệt lên. Từ những cánh cổng nhỏ, người lớn vác cuốc ra đồng, các bà các mẹ xách làn ra chợ, các em nhỏ cắp sách tới trường. Tất cả đều vội vã cho một ngày mới đã đến rồi.

18 tháng 4 2021

Tham Khảo !

Mùa hè năm ngoái, sau khi được nghỉ hè, em đã được bố mẹ cho về quê thăm ông bà vài hôm. Ở quê, em thực sự được trải nghiệm rất nhiều những niềm vui mà ở thành phố sẽ chẳng thể nào có được. Nào là em được đi bắt cá ở sông, đi xúc cua tép ở đồng, được đi bắt đom đóm, được ngắm trăng, được nô đùa với các bạn trong xóm,... Một trong những trải nghiệm mà em thích nhất đó chính là ngắm cảnh bình minh. Vì ở quê em đi ngủ khá sớm nên thức dậy cũng rất sớm, vào khoảng 5 rưỡi sáng. Khi em thức dậy cùng ông bà, việc mà em làm đầu tiên sẽ là chạy lên sân thượng tập thể dục và ngắm cảnh bình minh tuyệt đẹp. Nếu như ở thành phố em sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để ngắm mặt trời mọc như vậy vì nhà cửa quá san sát nhau thì ở nhà ông bà hoàn toàn khác. Ông mặt trời đỏ hồng đang dần nhô lên trên những đám mây mờ mờ ảo ảo. Vì là mùa hè nên dù trời khá tối nhưng vẫn rất quang đãng, không hề sầm sì. Những ánh nắng vàng nhè nhẹ phủ lên những cánh đồng vàng ươm đang chờ bàn tay bác nông dân đến gặt. Những hàng cây xanh và những chú chim vẫn còn lim dim chưa thức dậy. Không khí vô cùng trong lành, gió thổi nhè nhẹ man mát khoan khoái vô cùng. Nhìn xa xa, những mảnh vườn của các hộ gia đình đã được nắng chiếu lên xanh mướt vô cùng. Những đống rơm, những đống gạch ngói xếp chồng được ánh nắng chiếu lên ngày một rõ hơn. Ngày mới đang dần bắt đầu trên quê hương em. Một vẻ đẹp yên bình mà em chưa bao giờ được trải nghiệm ở thành phố. Khi ông mặt trời nhú lên hẳn là buổi sáng nhộn nhịp trên quê hương bắt đầu. Lúc này, em sẽ xuống nhà vệ sinh cá nhân rồi đi chợ, hái rau ở vườn, nấu cơm. Khung cảnh chợ phên buổi sáng vô cùng đông đúc. Ai ai cũng mong muốn lựa được những thực phẩm tươi ngon. Những nông sản quê nhà vô cùng yên tâm về chất lượng vì người dân chủ yếu tự sản xuất rồi đem bán. Sau khi đi chợ cùng mẹ về, em sẽ cùng mọi người ra vườn làm đất, trồng rau và hái những luống rau xanh để nấu cơm. Tóm lại, những ngày ở quê thực sự rất vui và em cảm thấy thực sự bình yên và yêu quê hương mình.

 
13 tháng 4 2018

Lại một ngày nữa lại bắt đầu trên dải đất cọc cằn nhưng đầy tình yêu thương này. Vâng, và mảnh đất đó chính là nơi chôn rau cắt rốn của tôi, mang hai tiếng gọi thân thương khiến tôi không thể nào quên - Khánh Hòa. Sáng sớm, làn sương mù lạnh buốt đã bao quanh thôn xóm làng xa, chỉ còn lại một màu trắng phau, giăng tứ phía làm tôi chẳng thấy được rõ ràng những cảnh vật xung quanh. Càng về sau, mặt trời càng ló dạng, càng lên cao sau những ngọn đồi xanh biếc phía xa xa thì tôi mới cảm nhận được hết không khí buổi sáng trong lành trên mảnh đất của biển khơi. Cơn gió mát thoang thoảng bay trên những bông lúa mới chớm nở, mang hương vị của muối, của biển cả vào đất liền. Những cành cây còn ủ rũ sau trận mưa đêm qua giờ đây đã choàng tỉnh giấc, vươn lên khoe sắc đơm hoa. Những cơn sóng xô bờ tung bọt trắng xóa như những cô cậu bé tuổi mới lớn lon ton trên bãi biển mênh mang gió thổi. Ôi, nhưng sao tôi lại chú ý tới các chú làng chài da ngăm đen đang giăng buồm chuẩn bị ra khơi bắt cá. Buổi sáng tinh mơ đã bắt gặp những đoàn tàu rực rỡ màu sắc du ngoạn trên mặt nước xanh bao la. Khung cảnh buổi sáng tật đẹp làm sao! Tôi yêu lắm khung cảnh buổi sáng này, nó không đông đúc như Thành phố Hồ Chí Minh, không cổ kính như Hà Nội, cũng không nhộn nhịp như Đông bằng Sông Cửu Long, mà nó mang một chút dễ chịu từ biển cả, một chút yên bình từ thôn xóm và một chút hùng vĩ của núi rừng. Vâng, đó chính là buổi sáng của quê hương tôi, buổi sáng của Mẹ biển Đông bao la, buổi sáng của vùng đất thiêng liêng nhuộm đỏ dòng máu anh hùng, và nó mang tên "KHÁNH HÒA". 

chúc bn học tốt ( tôi cx chỉ bt làm toán nên văn ko giỏi đâu)

19 tháng 8 2019

Quê em những ngày mùa thật là nhộn nhịp . Mới sáng sớm tinh mơ khi ông mặt trời còn chưa thức dậy bà con đã thức dậy đổ ra đồng gặt hái. Tiếng nói cười, tiếng xe bò, cuốc thuổng rộn rã cả xóm làng. Những giọt sương còn sót lại trên những vạt cỏ ven đường mỗi lúc một thêm lấp lánh khi mặt trời dần nhô lên. Mùi hương lúa thơm nồng lan tỏa trong làn gió nhè nhẹ.

Bài làm

Lại một ngày nữa lại bắt đầu trên dải đất cọc cằn nhưng đầy tình yêu thương này. Vâng, và mảnh đất đó chính là nơi chôn rau cắt rốn của tôi, mang hai tiếng gọi thân thương khiến tôi không thể nào quên - Khánh Hòa. Sáng sớm, làn sương mù lạnh buốt đã bao quanh thôn xóm làng xa, chỉ còn lại một màu trắng phau, giăng tứ phía làm tôi chẳng thấy được rõ ràng những cảnh vật xung quanh. Càng về sau, mặt trời càng ló dạng, càng lên cao sau những ngọn đồi xanh biếc phía xa xa thì tôi mới cảm nhận được hết không khí buổi sáng trong lành trên mảnh đất của biển khơi. Cơn gió mát thoang thoảng bay trên những bông lúa mới chớm nở, mang hương vị của muối, của biển cả vào đất liền. Những cành cây còn ủ rũ sau trận mưa đêm qua giờ đây đã choàng tỉnh giấc, vươn lên khoe sắc đơm hoa. Những cơn sóng xô bờ tung bọt trắng xóa như những cô cậu bé tuổi mới lớn lon ton trên bãi biển mênh mang gió thổi. Ôi, nhưng sao tôi lại chú ý tới các chú làng chài da ngăm đen đang giăng buồm chuẩn bị ra khơi bắt cá. Buổi sáng tinh mơ đã bắt gặp những đoàn tàu rực rỡ màu sắc du ngoạn trên mặt nước xanh bao la. Khung cảnh buổi sáng tật đẹp làm sao! Tôi yêu lắm khung cảnh buổi sáng này, nó không đông đúc như Thành phố Hồ Chí Minh, không cổ kính như Hà Nội, cũng không nhộn nhịp như Đông bằng Sông Cửu Long, mà nó mang một chút dễ chịu từ biển cả, một chút yên bình từ thôn xóm và một chút hùng vĩ của núi rừng. Vâng, đó chính là buổi sáng của quê hương tôi, buổi sáng của Mẹ biển Đông bao la, buổi sáng của vùng đất thiêng liêng nhuộm đỏ dòng máu anh hùng, và nó mang tên "Khánh Hòa".

# Học tốt #

Tả Cảnh Buổi Sáng Trong Vườn Cây

Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp như dòng sông hiền hòa lặng trôi hay đầm sen đầu làng với những bông sen nở hồng thắm nhưng có lẽ đối với em thì khung cảnh đẹp nhất vẫn là vườn cây vào một buổi sáng sớm.

Hôm ấy là ngày cuối tuần, chính vì thế mà em đã cố gắng dạy thật sớm để có thể chiêm ngưỡng được toàn bộ khung cảnh của vườn cây khi mà mặt trời còn chưa thức dậy. Em men theo vệ cỏ tiến bước vào khu vườn, trời bây giờ còn khá sớm nên bao quanh vườn lầ một lớp sương mỏng. Vệ cỏ xanh mướt hai bên đường còn ướt đẫm những hạt sương đêm. Mỗi khi em bước, những giọt nước li ti ấy lại tinh nghịch luồn vào lòng bàn chân làm em cảm thấy thật khoan khoái. Trên bầu trời phía đằng đông bắt đầu xuất hiện những áng mây màu hồng đào phớt nhẹ hòa quyện với những đám mây trắng tinh khôi đang nhởn nhơ bay lượn. Cây cối trong vườn im lìm nằm nghỉ bù lại cho một ngày làm việc mệt nhọc đã qua đi, chim chóc cũng đang chìm trong giấc ngủ sâu khiến không gian trong khu vườn vào buổi sớm thật tĩnh lẵng và yên bình. Cảm tưởng chỉ cần hắt hơi một cái cũng có thể đánh thức mọi sinh vật đang nghỉ ngơi nơi đây. Em hít một hơi thật sâu cái mùi mát lạnh và trong lành của vườn cây vào trong lồng ngực và đón chờ ông mặt trời tỉnh giấc.

Tia nắng đầu tiên xuất hiện trên cành lá như một đồng tiền vàng nhỏ xinh mà ông mặt trời vô tình đánh rơi xuống nhân gian. Sau tia nắng ây là vô số những tia nắng khác cũng thay nhau chiếu xuống đánh thức khu vườn cùng những sinh vật còn đang say ngủ. Cây cối trong vườn như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài mà vươn mình đón những tia nắng đầu tiên của vầng thái dương ấm áp. Trên những cánh hoa e ấp vẫn còn đọng lại một vài hạt sương đêm, được ánh nắng mặt trời chiếu vào chúng lại cành lấp lánh và long lanh như những viên ngọc quý. Trong vòm lá xanh um, những chú chim sâu, chim chích bông đã trở mình bừng tỉnh bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của một ngày mới trong khi chim sơn ca lại bắt đầu ca lên bản nhạc đón chào một ngày mới bắt đầu. Sau một đêm dài nghỉ ngơi, những cây xanh lại vươn mình đón làn gió ban mai mát mẻ, cùng nhau tập bài thể dục chào buổi sáng. Không khí bây giờ thật ồn ào và sôi động bởi vô số âm thanh khác nhau từ các loài chim, có cả tiếng ve sầu kêu báo hiệu hè về. Không gian trong vườn tràn ngập hương thơm của hoa, của lá có cả hương thơm của đám cỏ dại cùng mùi thân cây tạo ra một thứ mùi nồng nồng ngai ngái mang đậm bản sắc thôn quê.

Ánh nắng dần trở nên rực rỡ và nóng cháy hơn nhưng không khí trong vườn vẫn thoáng đãng và mát mẻ hệt như lúc ban đầu vì đơn gainr những vòm cây xanh thẫm đã che hết ánh nắng mất rồi. Cây cối trong vườn gục đầu vào nhau thì thầm trò chuyện, thi thoảng lại theo cơn gió nhẹ mà cười khúc khích. Em có thể ngửi thấy trong không gian của khu vườn có mùi hương của nhãn, của ổi và cả ủa cây xoài cát mà ông em trồng góc vườn nữa. Hình ảnh khu vườn lúc này giống như một bức tranh vậy. Bức tranh ấy có màu sắc là màu vàng của nắng, màu xanh của da trời; bức tranh ấy còn có cả âm thanh vui tươi, rộn rã tràn đầy sức sống của các loài chim và hương thơm của trái cây chín ngọt.

Em sẽ không bao giờ có thể quên được cảnh tượng vào buổi sáng sớm trong khu vườn. Khu vườn lúc ấy thật đẹp, vừa huyền ảo, thơ mộng, vừa như thực như mơ.

 

21 tháng 1 2019

Lại một ngày nữa lại bắt đầu trên dải đất cọc cằn nhưng đầy tình yêu thương này. Vâng, và mảnh đất đó chính là nơi chôn rau cắt rốn của tôi, mang hai tiếng gọi thân thương khiến tôi ko thể nào quên - Khánh Hoà. Sáng sớm, làn sương mù lạnh buốt đã bao quanh thon xóm làng xa, chỉ còn lai một màu trắng phau,giăng tư phía làm tôi chẳng thấy được rõ ràng những cảnh vật xung quanh. Càng về sau, mặt trời càng ló dạng, càng len cao sau những ngọn đồi xanh biếc phía xa xa thì tôi mới cảm nhận được hết khong khí buổi sáng trong lành tren mảnh đất của biển khơi. Cơn gió mát thoang thoảng bay trên nhũng bông lúa mới chớm nở, mang hương vị của muối, của biển cả vào đất liền. Những cành cây còn ủ rũ sau trận mưa đêm qua giờ đây đã choàng tỉnh giấc, vương lên khoe sắc đơm hoa. Những cơn sóng xô bờ tung bọt trắng xoá như những co cậu bé tuổi tuổi mới lớn lon ton tren bãi biển mênh mang gió thổi. Ôi, nhưng sao toi lại chú ý tớ các chú làng chào da ngăm đen đang giăng buồm chẩn bị ra khơi bắt cá. Buổi sáng tinh mơ đã bắt gặp những đoàn tàu rực rỡ màu sắc du ngoạn trên mặt nước xanh bao la. Khung cảnh buổi sáng thật đẹp làm sao! Tôi yêu lắm khung cảnh buổi sáng này, nó ko đoong đúc như thành phố Hồ Chí Minh, ko cổ kính như Hà Nội, cũng ko nhộn nhịp như đồng bằng sông Cửu Long, mà nó mang một chút hương vị từ biên cả, một chút yên bình từ thôn xóm và một chút hùng vĩ của núi rừng.Vâng, đó là buổi sáng ơn quê hương tôi, buổi sáng của Mẹ biển Đông bao la, buổi sáng của vùng đất thiêng liêng nhuộm đỏ đong mau xanh hùng, và nó mang tên " Khánh Hoà ".

16 tháng 1 2018

Mỗi lần về quê, cảm giác khiến tôi thoải mái nhất là ra thăm đồng vào buổi sángCánh đồng lúa rộng bao la, bát ngát, trải đầy những ánh nắng vàng của mặt trời. Những bông lúa non nghiêng nghiêng theo chiều gió, những cánh lúa lấp lánh những ánh vàng. Mùi lúa non quyện với mùi đất, mùi nước tạo nên một thứ cảm giác thật tuyệt vời, khó diễn tả. Chỉ biết nó đem lại cho tôi một cảm giác rất sáng khoái. Xa xa, những đàn cò kêu eng éc, bay lên trời rồi lại đậu xuống, cứ dập dình dập dình như những chiếc bập bênh. Loáng thoáng, mấy người nông dân đang ra đồng thăm lúa, trên mặt ai cũng rạng rỡ, tràn đầy năng lượng. Khung cảnh đồng lúa buổi sớm bình dị là thế, đến mãi sau này khi đã đi xa nơi này tôi vẫn mai không thể nào quên. Tôi yêu quê tôi!

16 tháng 1 2018

Chao ôi, cảnh buổi sáng đầu xuân thật tuyệt! Nó như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ông mặt trời lúc này vẫn còn say ngủ trong chiếc chăn mỏng của màn mây ấy thế mà mấy chú chim đã dậy từ bao giờ, hót líu lo trên cành hòa nhịp với loa pjongs thanh của hợp tác xã tạo nên một bản nhạc du dương trầm bổng đón chào một ngày xuân mới. Tôi tung tăng chạy nhảy như một con sáo nhỏ ra đầu làng để tận hưởng bầu không khí trong lành, mát mẻ của làng quê. Một lúc sau, phía đằng đông, ông mặt trời thức dậy, vứt bỏ chiếc chăn mỏng, ông vươn vai, ban phát những tia nắng xuân vàng dịu xuống vạn vật. Tôi như nghe thấy tiếng cựa mình của cỏ cây, hoa lá trước sắc xuân.

28 tháng 3 2021

dễ quá mình không làm đc

 

12 tháng 3 2021

Vào ngày rằm hàng tháng, trên ngọn đồi nhỏ cuối làng em lại diễn ra phiên chợ quê. Tuy không to lớn, hoành tráng như những trung tâm thương mại trên thành phố, nhưng nó vẫn có vẻ đẹp và sức hút riêng biệt, khó mà trộn lẫn.

Gọi là phiên chợ, nghĩa là đây là hoạt động mua bán thường niên của người dân. Tuy vậy, chẳng có bất kì gian nhà hay biển hiệu gì cả. Tất nhiên cũng không có chương trình quảng cáo nào. Thế nhưng, như một tín hiệu ngầm, cứ ngày rằm mỗi tháng, người người lại kéo nhau về đây. Phần là để mua bán, mua sắm, nhưng cũng có phần là để chung vui, hòa mình vào không khí đông vui của phiên chợ.

Trên bãi cỏ, những sạp hàng được bày bán trên những tấm bạt. Thêm một cái mái che đơn sơ, vài chiếc ghế gỗ thấp nhỏ, ấy là đã có một gian hàng nóng hổi ra lò. Tuy là phiên chợ quê, nhưng đồ được bày bán ở đây vô cùng phong phú và đa dạng, không chỉ giới hạn ở những món “quà quê”. Từ rau củ, thịt thà, đến bánh kẹo, áo quần, đồ dùng gia đình, đồ chơi, đến cả đồ trang sức… Cái gì cũng có cả. Vô vàn những mặt hàng đủ màu sắc, kiểu dáng bày la liệt trên ngọn đồi, khiến người xem phải lóa cả mắt. Nếu không quen thuộc với phiên chợ, thì bị lạc sẽ là điều hiển nhiên. Ngoài hoạt động mua bán quen thuộc, thì đến với phiên chợ, mọi người còn có thể ăn uống những món ngon, lạ, được xem biểu diễn văn nghệ, xiếc bởi gánh hát rong. Rồi còn được chơi đu quay, đá cầu, chọi dế… Thậm chí, phiên chợ còn có thể là nơi để cho những đôi nam thanh nữ tú hẹn hò. Tất cả mọi người cứ thế hòa vào phiên chợ, nói nói cười cười. Bầu không khí ngày càng sôi động, rộn ràng. Trên khuôn mặt ai cũng là nụ cười vui sướng. Người bán vui cười xởi lởi, người mua thỏa mãn, hài lòng. Kẻ đến chơi thì thích thú, phần khởi, và những kẻ “nghe danh mà đến” cũng phải gật đầu khen hay.

Cứ như thế, mỗi tháng một lần phiên chợ lại xuất hiện ở địa điểm cũ. Nó không chỉ là một khu chợ, giúp mọi người được buôn bán, mua sắm mọi mặt hàng mà không cần đi đến nơi xa. Mà phiên chợ ấy, còn như là một biểu tượng tinh thần, in dấu trong lòng người dân quê. Để dù có đi xa, thì vẫn nhớ mãi, hình ảnh phiên chợ quê đông vui, tấp nập, giống như nhớ về những cây đa, giếng nước, sân đình

Một ngày mới bắt đầu với tiếng gà gáy nhộn nhịp - dấu hiệu cho sự khởi nguồn. Tôi vùng dậy ra sân tập thể dục và bắt gặp đoàn người gánh gồng hàng hóa qua đường. Tôi chợt nhận ra hôm nay là ngày họp chợ - nơi nằm giữa trung tâm thị trấn Lộc Bình. Tôi bất giác liên tưởng đến bầu không khí vui tươi đang diễn ra. Sự sầm uất không thể thiếu trong mỗi phiên chợ. Một thoáng bồi hồi tôi nhận ra: Chợ quê tôi sao mà đẹp quá.

Quả thật nếu ai có dịp đến với Lộc Bình thì như có phép màu làm họ không muốn rời khỏi nơi đây, bởi chợ nằm bên con sông Kì Cùng đã tạo cho khu chợ cảm giác vui tươi qua từng nhịp chảy của nó. Chợ thường họp năm ngày một lần từ sớm tinh mơ khi gà chưa gáy đến khi bóng mặt trời đã xế tà. Tờ mờ sáng những người nông dân đã cần cù mang hàng hóa ra chợ bán, họ mong tìm được chỗ ngồi tốt và bán được nhiều hàng. Khoảng 6h sáng chợ đã đông vui tấp nập. Nào người lái buôn, người bán hàng, người mua, tất cả đang đổ dồn về phía trung tâm thị trấn. Ở ngay đầu chợ cũng có thể cảm thấy được sự vui tươi đang diễn ra ở bên trong. Hương gạo nếp, mùi bánh phở nghi ngút bốc ra như mời gọi thực khách rẽ vào quán ăn. Quả thật phở Lộc Bình vừa rẻ vừa ngon khiến ai cũng muốn dừng chân để vào quán thưởng thức món ăn của quê hương. Mặt trời nhô cao dần rồi nhú lên cho kì hết, chiếu rọi những ánh nắng chói chang, rừng rực xuống nhưng vẫn không ngăn cản được dòng người ở phía dưới. Đối với trẻ thơ, đi chợ cùng cha mẹ như một thú vui, các em được bố mẹ mặc cho những bộ quần áo đẹp, nhiều màu sắc sinh động để cùng hòa mình vào dòng người tấp nập. Tiếng trò truyện hòa vang cùng tiếng rao làm vang động khắp khu chợ. Các bà, các mẹ, các chị đang lựa chọn để mua những hạt gạo thơm ngon nhất về cho gia đình. Các em bé tập chung tại hàng bánh kẹo, lựa chọn cho mình những loại kẹo ngon nhất. Hàng điện dân dụng không ngớt khách. Hàng hoa quả là nơi tôi thích nhất. Khi nhìn những quả mận còn nguyên phấn trắng, sương còn đọng trên những chiếc lá là tôi lại cảm nhận được nỗi thức khuya dậy sớm của người nông dân để có thành quả là những trái mận to tròn, mọng nước như vậy. Những quả táo đỏ hồng, những quả cam sành trĩu nặng được người lái buôn mang về đây để phục vụ cho người dân. Phía dưới nữa là những cửa hàng bán đồ dùng học tập như: Bút, thước, màu... Những quán chè là nơi dừng chân lí tưởng để giảm bớt sự nóng bức của mùa hè. Hàng quần áo phục vụ cho cả người già, người trung niên và người trẻ đủ màu sắc xanh đỏ, tím vàng .. rất ưa nhìn. Chợ càng đông hơn khi xuống đến nơi mua bán gia xúc, gia cầm, những chú lợn con hồng hào đang kêu éc éc như đang nhớ mẹ. Những "bé" gà, "bé" vịt lông ánh vàng trông đáng yêu làm sao. Hàng thịt còn tươi roi rói, màu hồng đào. Tất cả những hàng hóa được bày bán ở đây đều mang đậm sắc hương, mùi vị của hương đồng cỏ nội được kết tinh từ hồn quê, hồn đất rồi như cất lên trời cùng thưởng thức. Cũng có những người đi chợ không mua sắm mà họ đi ngắm, đi bình phẩm hoặc đi chơi chợ. Đến cuối chiều, khi mặt trời khuất sau núi chợ mới tan.

Ai cũng có một miền quê sinh ra do đó ai cũng có hình ảnh của phiên chợ quê trong lòng. Ai cũng có tuổi ấu thơ từng mong bà, mẹ, chị về để có quà, có khi chỉ là một cái kẹo, củ khoai có khi còn ngon hơn cả đặc sản đắt tiền. Tôi sẽ không thể quên được khu chợ quê - nơi tôi sinh ra. Nó đã để lại những ấn tượng không bao giờ phai trong tâm trí tôi.

6 tháng 5 2021

Nhân dịp nghỉ hè về thăm Ngoại, mình đã được ngắm nhìn một buổi bình minh rực rỡ và tràn đầy sức sống trên quê hương Đồng Tháp thân yêu.

Đó là một buổi sáng đầy kỉ niệm. Trời còn sớm, nhưng mình đã thức dậy, bước ra sân. Khi trời se se lạnh, gió thoảng khẽ lay động cành cây để lộ những giọt sương mai trong vắt trên lá. Cả làng xóm dường như bồng bềnh trong biển sương sớm. Ở phía đông, mặt trời tròn xoe, ửng hồng, còn nấp sau hàng bạch đàn, tỏa ánh sáng lấp lánh như hình quạt nhiều màu rực rỡ. Trên không, từng đám mây trắng, xanh với các hình thù kì lạ đang nhè nhẹ trôi. Bỗng ánh đèn từ trong ngôi nhà thức sớm vụt tắt. Khói bếp bay lên quyện vào sương mai tạo nên những dải lụa mềm, uốn lượn trên bầu trời rộng, rồi lan tỏa cả cánh đồng. Lúa đang thì con gái mơn mởn ngả đầu vào nhau thầm thì trò chuyện. Nhìn ra xa, đồng lúa như một tấm thảm xanh rờn nhấp nhô theo làn gió sớm. Trong ánh sáng dịu dàng của buổi bình minh, sương tan, nhìn cánh đồng lúa quê mình như một bức tranh tuyệt đẹp. Mình say sưa ngắm nhìn và hít thở không khí trong lành mà bấy lâu mình không hay để ý. Đến khi mặt trời thực sự hiện ra rực rỡ giữa màu mây trắng, chiếu ánh sáng xuống vạn vật thì cả làng xóm như bừng lên giữa ánh bình minh. Cánh đồng lúa tràn ngập ánh nắng và rộn ràng. Đằng xa, thấp thoáng bóng những chiếc áo màu tươi tắn của những cô gái làm cỏ lúa bên đê. Tiếng kẽo kẹt của chiếc xe bò chở phân và dụng cụ ra đồng bón lúa, hòa cùng tiếng lội nước bì bõm của các bác nông dân tranh thủ làm sớm, càng làm cho cánh đồng nhộn nhịp hẳn lên

Mình khoan khoái bước nhẹ dọc bờ đê nhỏ. Anh sáng chiếu xuống dòng nước bạc lấp lánh như bạn nào đó tinh nghịch chơi trò chiếu gương. Thỉnh thoảng một vài chú cá con , cá trắm 7 màu, cỏ nhảy lên khỏi mặt nước đớp mồi, rồi vội lặn xuống mất tăm để lại những vòng tròn lan xa. Trong không khí yên ắng ấy, bỗng đột ngột vang lên tiếng rao hàng trên sông hòa cùng tiếng khua mái chèo. Đàn chó ùa ra bờ sông sủa ăng ẳng với theo. Mình bước vội về khu vườn nhà tràn ngập ánh nắng vàng ấm áp. Bên luống rau xanh mái đầu bạc thân yêu của bà mình đang lúi húi nhổ cỏ, bắt sâu. Một ngày mới bắt đầu trên quê mình như vậy đó.

Được chiêm ngưỡng buổi bình minh đẹp vào ngày hè trên quê hương thân yêu, mình thấy vui, khỏe, lạc quan, yêu đời hơn. Quê bạn chắc cũng có những buổi bình minh đẹp như thế, phải không bạn?

15 tháng 3 2018

Phải đứng trên cầu Thăng Long mới chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của buổi sớm bình minh trên quê hương em.

Quay mặt về hướng Đông, phía trước là dòng sông Hồng từ nguồn chảy xuôi ra biển; bờ nam của sông là bến Chèm với những ngôi nhà cao tầng mọc san sát đã bắt kịp nhịp độ đô thị hoá của Hà Nội; bên bờ hắc, xã Võng La với những mái nhà ngói rêu phong nằm lặng lẽ dưới những vòm cây. Khi trời mới tờ mờ sáng, dòng sông như một dòng sương mông lung và mờ ảo. Nhà cửa, làng xóm hai bên bờ vẫn như mơ màng nằm ngủ yên trong sương. Mặt Trời lên đỏ rực và tròn trịa như nhô lên từ thượng nguồn sông Hồng. Trong khoảnh khắc, dòng sông như đỏ rực lên vì phản chiếu sắc màu rực rỡ của Mặt Trời. Những tia nắng ban mai làm sương sớm dần tan hiến để lộ ra sắc nước đỏ au lấp lánh và những con thuyền chài, thuyền chở than đang chạy phành phành trên sông. Những xoáy nước và cái mênh mông của sông Hồng dễ khiến ta choáng ngợp níu không có những nhà cửa, cây cối hai bên bờ. Sương dần tan, làng xóm hiện ra khiến ta lầm tưởng những toà lâu đài bừng tỉnh sau giấc ngủ ngàn năm. Những mái nhà đỏ, những lùm cây xanh đan xen nhau kiêu hãnh khoe dáng vẻ đẹp đẽ của mình dưới ánh ban mai.

Quê em đẹp như một bức tranh mà nhà họa sĩ tài năng đã bỏ ra bao công sức tạo thành.

tk nhé

16 tháng 3 2018

Trời còn tờ mờ tối vậy mà anh gà trống oai phong đã cất tiếng gáy, báo hiệu mọi người thức dậy. Phía đằng đông, những tia nắng đầu tiên của ông mặt trời đang dần nhô lên. Bầu trời phía đông ửng hồng lạ kì ! Ông mặt trời như lòng đỏ một quả trứng gà được đặt trên chiếc mâm màu xám. Những chị mây lúc bấy giờ như những chiếc thuyền bông trôi dạt trên trời.

Bạn tham khảo

Quê hương em có biết bao nhiêu cảnh đẹp nào là cánh diều trên bầu trời mang lại biết bao nhiêu mơ ước, nào là hình ảnh giếng nước gốc đa mái đình làng biển. Cảnh nào cũng đáng yêu cũng thân thương hết mức thế nhưng cảnh mà em thích nhất mỗi khi buổi sáng đến là hình ảnh cánh đồng lúa trên những cánh đồng lúa rộng mênh mông trên quê hương.

Sáng sớm là khoảng thời gian khiến cho em vui vẻ nhất, nó là sự thức dậy không chỉ của con người mà nó còn là sự thức dậy của tất cả cảnh vật và những sự việc xung quanh nó. Thật vậy khi chúng ta để ý thì những cảnh sáng sớm bao giờ cũng mơn man hội tụ tất cả những gì là trong lành vui vẻ nhất. Không những âm thanh tiếng chim hót nghe trong trẻo, không những là tiếng gà trống gọi ông mặt trời, mà còn là sự náo nhiệt của con người. Trong những con người ấy người đến trường, người đi làm, người thức dậy dọn dẹp công việc nhà. Chính bởi vì nó là khởi đầu cho một ngày nên cảm giác thật sự rất vui với nhiều mong muốn một ngày tốt lành.

Và hôm nay cũng như bao ngày khác, buổi sớm tôi thức dậy đúng giờ và bắt đầu đi học. Ngày nào cũng như ngày nào tôi thường đi con đường tắt để đến trường mà con đường tắt ấy lại dẫn tôi đi qua một cánh đồng thẳng cánh cò bay không biết vì sao nhưng tôi thấy mình gắn bó với cánh đồng ấy đến thể. Cánh đồng trong buổi sáng sớm lại hiện ra đẹp vô cùng. Hình ảnh những cây lúa mơn man khẽ lay động trước ngọn gió nhẹ nhàng của buổi sáng. Hôm nào tôi cũng vừa đi vừa ngắm nó.

Tôi đặt chân trên những con đường đất vẫn ẩm màu sương ướt. Tôi thấy trong lòng mình phơi phới hẳn lên nhìn đôi bàn chân nhỏ nhắn trên nền đất ấy trắng thế không biết. Hình như bắt đầu một ngày mới tôi có xinh hơn thì phải. Nhìn từ xa đã thấy những cánh đồng lúa đang khẽ lay động nhẹ nhàng. Một màu xanh êm đềm dịu dành như mang lại cho tôi những cảm xúc thật sự yêu đời và thoải mái. Lúa đang thì con gái cho nên cũng thật biết làm duyên hay là cơn gió nhẹ kia khẽ làm duyên cho những cây lúa ấy. Theo làn gió lúa cứ uốn éo lả lướt như những rặng liễu xanh thể hiện sự yểu điểu thục nữ của nó. Cây cao khoảng chừng 50cm rồi thế nhưng vẫn còn là những chị lúa liễu yếu đào tơ và vẫn thích vui đùa cùng gió lắm. Có lẽ là do một buổi đêm ấy chị cũng như chúng ta ngủ mơ màng bên nhau và sáng dậy cũng hân hoan đón chờ những tia nắng sớm tinh khôi thật đẹp. Cả cánh đồng láu vẽ nên một bức tranh đồng quê tràn đầy nhựa sống. Khẽ ngắm nhìn tôi bất chợt nhận ra và reo lên khi thấy được những giọt sương nào đó vẫn còn vương vấn không chịu rời lá mà đi. Giọt sương ấy nhỏ nhẹ chắc có lẽ nó đã ở đây với lúa đêm qua. Nó mang những gì tinh túy nhất để mang đến dưỡng chất cho những cây lúa chăng?. Chẳng biết nữa, chỉ biết những ánh nắng của bình minh đang lên, đó là màu nắng nhạt nhẹ nhàng và dịu dàng lắm. Lúa như dướn mình vươn ra, những chiếc lá như mở rộng ra mà đón lấy, ôm lấy ánh nắng dịu ngọt ấy vào lòng. Nắng lên những giọt sương bắt đầu bay hơi đi mất, có những giọt trên đầu những lá kia khẽ níu lấy lá mà rồi lại thôi rơi xuống hòa vào dòng nước kia cho xong chuyện.Cảnh đẹp khiến cho tôi ngẩn ngơ mãi thôi, nào là màu vàng nhạt của những ánh nắng ban sáng nhẹ nhàng tinh khôi. Nào là màu xanh êm dịu, nhẹ nhàng của cánh đồng lúa, rồi lại đến những màu trong lành, màu nâu của đất nữa. Ôi thật sự là không thể cưỡng nổi, thật là biết làm rung động xao xuyến lòng người. Thêm đó những hương lúa theo cơn gió mang đến cho tôi những cảm giác vô cùng sảng khoái cái mùi ngọt ngào nhẹ nhàng như những dòng sữa của mẹ ngày xưa.

Tôi cứ ngấn ngơ như thế trên suốt chặng đường đến trường, tôi thấy tâm hồn mình như được thanh lọc và nhẹ nhõm hẳn lên. Tiếng trống kêu lên, tôi vội vã chạy vào trường nhưng trước khi chạy vào cổng thì tôi vẫn cố ngoái lại ngắm nó mọt lần nữa trên môi khẻ nở một nụ cười yêu đời

30 tháng 7 2021

                                                   Bài làm :

Quê hương tôi giờ đây lúc nào cũng đẹp. Nhưng đẹp hơn cả vẫn là buổi bình minh vào sáng đầu xuân ở làng quê tôi.

Chao ôi, cảnh buổi sáng đầu xuân thật tuyệt! Nó như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ông mặt trời lúc này vẫn còn say ngủ trong chiếc chăn mỏng của màn mây ấy thế mà mấy chú chim đã dậy từ bao giờ, hót líu lo trên cành hòa nhịp với loa phóng thanh của hợp tác xã tạo nên một bản nhạc du dương trầm bổng đón chào một ngày xuân mới. Tôi tung tăng chạy nhảy như một con sáo nhỏ ra đầu làng để tận hưởng bầu không khí trong lành, mát mẻ của làng quê. Một lúc sau, phía đằng đông, ông mặt trời thức dậy, vứt bỏ chiếc chăn mỏng, ông vươn vai, ban phát những tia nắng xuân vàng dịu xuống vạn vật.

Tôi như nghe thấy tiếng cựa mình của cỏ cây, hoa lá trước sắc xuân. Cây nào cây ấy cũng đều chọn cho mình bộ quần áo đẹp nhất để đón chào xuân mới. Nhìn cảnh quê hương lúc này như một lẵng hoa đầy màu sắc. Chúng như đang lượn vòng trong các cành cây, như đang nô đùa, nhảy nhót dưới ánh nắng của mùa xuân. Bên lũy tre, cạnh bờ ao, cô gió đánh nhịp cho lá cây vui hát rì rào. Dưới mặt ao, ánh nắng chênh chếch chiếu xuống làm mặt ao lóng la lóng lánh như người ta vừa giát một mẻ vàng mới luyện song. Đứng giữa cánh đồng lúa, tôi như tưởng tượng mình đang lạc vào một thế giới cổ tích. Một mùa xuân đầy sức sống đang về trên quê hương tôi. Quê hương tôi thật đẹp phải không các bạn? Tôi mong ước quê mình mãi đẹp dưới sắc xuân.

Ôi, quê mình vào buổi sáng đầu xuân đẹp quá, đẹp quá đi! Tôi thật sung sướng và tự hào khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất yêu dấu này. Tôi sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này xây dựng quê hương ngày càng tươi đẹp hơn.

                                            Bài làm :

Quê em những ngày mùa thật là nhộn nhịp. Mới sáng sớm tinh mơ, khi ông mặt trời còn chưa kịp mở mắt, bà con trong thôn đã thức dậy đổ ra đồng gặt hái. Tiếng cười nói léo nhéo, tiếng gọi nhau í ới, tiếng xe bò kéo cậm cạch, tiếng giục trâu đi cày rậm rịch làm rộn rã cả xóm làng.

Mặt trời lên, màn sương tan dần. Ánh nắng ban mai chiếu rọi khắp không gian, tràn ngập cả đường làng, trải rộng trên khắp các cánh đồng. Những giọt sương đêm còn sót lại trên vạt cỏ ven đường càng thêm lấp lánh. Đâu đó, trong các lùm cây, tiếng chim ríu ran đón chào ngày mới như nâng nhẹ bước chân chúng em đến trường. Trên nền trời xanh thẳm, mấy sợi mây trắng mỏng manh in bóng xuống mặt nước, vắt ngang qua con mương nhỏ uốn lượn. Xa xa, dưới các thửa ruộng lúa chín, những chiếc nón trắng nhấp nhô như đàn cò đang lặn ngụp trên biển lúa vàng tươi. Dọc theo con đường đất đỏ quen thuộc này, trên khắp cánh đồng làng, khí thế ngày mùa mỗi lúc một tấp nập, đông vui. Mùi hương lúa mới thơm nồng cũng đã bắt đầu lan toả phảng phất trong gió thu nhè nhẹ.

Khi nắng ngày một gay gắt, người làm ở đồng cũng thưa thớt dần. Đường làng lũ lượt người và xe qua lại. Nào người gánh lúa kĩu kịt trên vai, nào người vác cày chăn trâu thong thả, nào những chiếc xe bò chất đầy lúa hối hả trở về nhà. Mấy cụ già thì lại tranh thủ quét nhặt những hạt thóc rơi vãi trên đường. Người nào người nấy ướt đẫm mồ hôi vì thấm mệt nhưng chuyện trò vẫn còn rôm rả. Ai cũng đều mừng vui vì lúa năm nay được mùa, hứa hẹn một cuộc sống no ấm hơn.

Những ngày mùa ở quê em thật bận rộn, tất bật. Em tự nhủ phải chăm chỉ học hành để sau này giúp người nông dân bớt đi nỗi vất vả, cực nhọc và góp sức xây dựng quê hương thêm giàu đẹp.

Có hai bài, bn mún lấy bài nào cx đc nha !

Chúc bn học tốt