K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

 HỎI MỘ CHÚT THÔI< LO QUÁMình quay bài trong h công nghệ 15 p hút .được cô giáo tha cho em rồi không có ghi trong sổ đầu bài vẫn h tốt + chú í . nhưng thằng lớp phó + con lớp trưởng nó ghi rồi ( thứ bảy này sinh hoạt, tụi nó mang lên cho chị liên đội trường ) phải làm sao ?? Nếu không bị ghi trong sổ đầu bài thì có bị đứng lên trước cờ hay không hay chỉ bị đọc trong chỗ phê bình?? còn...
Đọc tiếp

 HỎI MỘ CHÚT THÔI< LO QUÁ

Mình quay bài trong h công nghệ 15 p hút .được cô giáo tha cho em rồi không có ghi trong sổ đầu bài vẫn h tốt + chú í . nhưng thằng lớp phó + con lớp trưởng nó ghi rồi ( thứ bảy này sinh hoạt, tụi nó mang lên cho chị liên đội trường ) phải làm sao ?? 

Nếu không bị ghi trong sổ đầu bài thì có bị đứng lên trước cờ hay không hay chỉ bị đọc trong chỗ phê bình?? còn hạ hạnh kiểm là đương nhiên 

có lúc cô thu sổ bọn mình xong thứ hai trả , còn lúc cô không thu cô ghi cái gì vào quyển gì ấy xong gấp và. cho em hỏi đó là qyển quái gì vậy>>>> ????? 

riêng chuyện đứng lên trước cờ tui sợ lém , theo mọi người thì cóa bị đứng ;ên trước cờ không hay chỉ ghi sổ đầu bài mới đứng lên trước cờ ?? em nhớ không nhầm thì khoảng 2 tuần trước có con bên lớp khác quay bài địa lí 1 tiết bị cô bắt được + ghi SỔ ĐẦU BÀI ?? 

mọi người cho em í kiến ?? cô tha lỗi rồi nhưng bọn lớp phó lớp trướng vẫn cứ ghi ( # cii này không phải chủ nhiệm , cô tha lỗi í # ) nhưng không bị ghi sổ đầu bài thì thứ hai tuần sau có bị đứng lên trước cờ khồng? cái con kiển tra địa lí í nó bị đứng lên trước cờ nhưng bị ghi sổ đầu bài

 trường em nghiêm lắm , với lại quay bài là 1 tội rất nặng . Theo mọi người, tui kiểm tra 15 phút công nghệ nhưng cô tha lỗi cho và không ghi trong sổ đầu bài thì có bị đứng lên trước cờ không?? ?

mội nười cho em í kiến nhé ! em không muốn mọi chuyện xày ra như vậy , chỉ bị phe bình trong lớp thôi là em vui lắm rồi . mọi người cho em í kiến nhaaa! em mới lớp 6 không biết ghì nhiều 

8
30 tháng 11 2018

trường mk thì cô thay cho r thì ko bị sao

Mak lp mk quay cóp mak bắt đc thì chỉ đưa cô giáo chủ nhiệm xử lí

đó là theo trường mk còn trường của có bn mk ko biết

ý kiến riêng của mk

hok tốt

 HỎI MỘ CHÚT THÔI< LO QUÁ

Mình quay bài trong h công nghệ 15 p hút .được cô giáo tha cho em rồi không có ghi trong sổ đầu bài vẫn h tốt + chú í . nhưng thằng lớp phó + con lớp trưởng nó ghi rồi ( thứ bảy này sinh hoạt, tụi nó mang lên cho chị liên đội trường ) phải làm sao ?? 

Nếu không bị ghi trong sổ đầu bài thì có bị đứng lên trước cờ hay không hay chỉ bị đọc trong chỗ phê bình?? còn hạ hạnh kiểm là đương nhiên 

có lúc cô thu sổ bọn mình xong thứ hai trả , còn lúc cô không thu cô ghi cái gì vào quyển gì ấy xong gấp và. cho em hỏi đó là qyển quái gì vậy>>>> ????? 

riêng chuyện đứng lên trước cờ tui sợ lém , theo mọi người thì cóa bị đứng ;ên trước cờ không hay chỉ ghi sổ đầu bài mới đứng lên trước cờ ?? em nhớ không nhầm thì khoảng 2 tuần trước có con bên lớp khác quay bài địa lí 1 tiết bị cô bắt được + ghi SỔ ĐẦU BÀI ?? 

mọi người cho em í kiến ?? cô tha lỗi rồi nhưng bọn lớp phó lớp trướng vẫn cứ ghi ( # cii này không phải chủ nhiệm , cô tha lỗi í # ) nhưng không bị ghi sổ đầu bài thì thứ hai tuần sau có bị đứng lên trước cờ khồng? cái con kiển tra địa lí í nó bị đứng lên trước cờ nhưng bị ghi sổ đầu bài

 trường em nghiêm lắm , với lại quay bài là 1 tội rất nặng . Theo mọi người, tui kiểm tra 15 phút công nghệ nhưng cô tha lỗi cho và không ghi trong sổ đầu bài thì có bị đứng lên trước cờ không?? ? 

mội nười cho em í kiến nhé ! em không muốn mọi chuyện xày ra như vậy , chỉ bị phe bình trong lớp thôi là em vui lắm rồi . mọi người cho em í kiến nhaaa! em mới lớp 6 không biết ghì nhiều 

29 tháng 11 2018

tại chú em quay cóp ngu hoặc không thuận tiện quay vì chỗ ngồi tôi ngồi bàn cuối éo lo j cả chỉ để sách ra phía sau tủ của lớp là ok hap lấy kẹp giấy a4 đặt vô trong rồi xem

có.chác thế

_________
________

^_^

Viết bài văn tả một tiết chào cờ ở trường mẫu 1

Những tia nắng dịu mát của buổi bình minh như theo em vào đến trường. Hôm nay là ngày thứ hai, mới sáng sớm mà học sinh tụ tập đầy cả sân trường để chuẩn bị làm lễ chào cờ. Lúc này sân trường nhộn nhịp hẳn lên.

Tiếng cười nói râm ran. Trước dãy lớp gần nơi làm lễ, các bạn trực nhật đang sắp xếp lại các dãy bàn ghế thầy cô đến ngồi dự lễ. Giữa sân là một cột cờ thẳng cao khoảng mười thước được sơn trắng. So với những ngày trong tuần, hôm nay sân trường trở nên sạch sẽ hơn, có lẽ bác bảo vệ đã chuẩn bị quét từ sáng sớm.

Bỗng một hồi trống vang lên, không ai bảo ai, tất cả học sinh đều chạy ngay đến chỗ lớp mình để xếp hàng ngay ngắn. Bạn lớp trưởng đứng ra chỉ huy. Sân trường bớt đi phần ồn ào và dường như rộng hẳn ra. Hàng ngũ thẳng tắp trông chẳng khác nào một doanh trại đang tập hợp binh lính thật nghiêm túc và trật tự. Các lớp trưởng đến báo cáo về sĩ số của lớp mình. Trong lúc này, thầy cô lần lượt đến ngồi vào các dãy ghế. Hôm nay thầy cô nào cũng tươi vui, rạng rỡ hẳn lên sau một ngày chủ nhật nghỉ ngơi thoải mái. Những tà áo dài đủ màu sắc thật thướt tha của các cô như tô điểm thêm cho buổi lễ sinh động hơn, đẹp mắt hơn. Rồi một tiếng hô: “Nghiêm” thật to của bạn chỉ huy liên đội khiến tất cả trở nên im lặng. Tất cả hướng về phía cột cờ, buổi lễ chào cờ bắt đầu. Lá quốc kỳ được kéo lên bay phần phật trong gió. Tiếng hát của bài quốc ca trầm hùng bay cao bay xa khiến em tưởng như tiếng bước chân dồn dập của đoàn quân ta ngày nào thật oai hùng tiến ra mặt trận. Trên đỉnh cột cờ lá Quốc kỳ đang lượn mình theo gió, dưới sân trường bài Quốc ca hùng tráng đang hòa vào không gian. Tất cả học sinh hát thật to, hát thật say sưa bằng tất cả trái tim, tất cả tấm lòng theo lời ca tiếng hát ấy. Dường như trong lời ca tiếng hát ấy em hình dung được nỗi nhọc nhằn gian lao cũng như những hy sinh mất mát của các anh chiến sĩ đã ngã xuống tô thắm cho màu cờ thêm đỏ. Chiến tích của các anh hùng liệt sĩ đã quyện trong lời ca thắm vào lá Quốc kỳ.

Bài Quốc ca chấm dứt, thầy hiệu trưởng có vài lời nhận xét và nhắc nhở học sinh. Trong bầu không khí thật yên tĩnh, tiếng thầy vang lên nghe thật rõ và ấm áp làm sao ấy. Lời dặn dò như một người cha ân cần giáo dục con cái. Chúng em như uống từng lời giáo huấn ấy, dặn lòng cố thực hiện thật tốt những điều thầy đã phổ biến. Một cơn gió thoảng qua, những chiếc lá me, lá phượng li ti bay bay rơi nhẹ trên tóc của học sinh đang ngồi dưới sân. Đây đó trên cành vài con chim đùa giỡn hót líu lo. Dường như chúng muốn chia sẻ niềm vui với chúng em được thầy hiệu trưởng khen lớp có kỷ luật tốt và học tốt nhất trong tuần vừa qua.

Soạn bài Quan sát, tưởng tượng, so sánh và nhận xét trong văn miêu tả siêu ngắn
Soạn bài Luyện nói về quan sát, tưởng tượng, so sánh và nhận xét trong văn miêu tả siêu ngắn
Buổi chào cờ kết thúc, học sinh tuần tự vào tiết học đầu tiên của ngày đầu tuần. Những ánh mắt nụ cười của bạn bè lớp em trao nhau như ngầm nhắc nhở phải cố gắng hơn nữa để giữ mãi danh hiệu thi đua cho lớp. Em cũng thầm hứa với mình là phải làm như vậy đó.

Văn lớp 6 tả quang cảnh chào cờ Mẫu 2

Thế là đã đến thứ hai rồi! Em đến trường sớm hơn mọi ngày một chút, vì hôm nay tổ chức lễ chào cờ.

Trời hôm nay thật là đẹp! Những đám mây trắng nhởn nhơ bay trên bầu trời xanh ngắt. Tại sân trường, chúng em đã có mặt đông đủ. Mọi người ăn mặc thật là đẹp. Màu trắng của chiếc áo đồng phục, màu đen của những mái tóc, màu áo dài của các cô giáo và màu đỏ tươi của chiếc khăn đỏ luôn mang trên vai các bạn Đội viên. Tất cả hòa vào nhau trông như một khu vườn đầy hoa.

Những chiếc ghế xanh, đỏ, tím, vàng xếp thành hàng như một chiếc tàu đang chạy. Trên khán đài, cô tổng phụ trách, thầy hiệu trưởng và cô hiệu phó đang thoăn thoắt chuẩn bị cho buổi lễ chào cờ. Các bạn đội trống mặc bộ quần áo trắng toát đang đánh trống thử: Tùng! Tùng! Tùng!. Tiếng trống kéo dài vang lên như thôi thúc chúng em vào xếp hàng. Khi cả trường đã ổn định, tiếng hô dõng dạc của cô tổng phụ trách từ loa vang lên: “Mời các thầy cô giáo và toàn thể các con học sinh đứng dậy làm lễ chào cờ”. “Nghiêm! Chào cờ… Chào!”.

Những bàn tay búp măng của các bạn Đội viên giơ lên. Hàng nghìn con mắt hướng về lá Quốc kì. Sao mà im lặng thế, những tiếng chim hót líu lo, tiếng cười đùa như đã biến mất. Từ loa vang lên: “Quốc ca”. “Đoàn quân Việt Nam đi chung lòng cứu nước, bước chân dồn vang trên đường gập ghềnh xa….”. Bài hát như nhắc chúng em nhớ đến bao chiến sĩ dũng cảm đã ngã xuống cho Tổ quốc độc lập tự do. Quốc ca kết thúc, Đội ca vang lên: “Cùng nhau ta đi lên theo bước Đoàn thanh niên đi lên, cố gắng xứng đáng cháu ngoan Bác Hồ…”. Bài hát như muốn nhắc nhở chúng em phải cố gắng chăm chỉ học hành để xứng đáng làm cháu ngoan Bác Hồ kính yêu.

Quốc ca và Đội ca kết thúc. Cô tổng phụ trách nói: “Vì Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, vì lí tưởng của Bác Hồ vĩ đại, sẵn sàng!”. Tiếng hô to đều của cả trường vang lên: “Sẵn sàng” như lay động cả một bầu không khí. Thầy Hiệu trưởng lên nhận xét thi đua và phổ biến công tác trong tuần cho khối bốn và năm. Thầy khen lớp em đạt nhiều thành tích trong đợt hai mươi tháng mười một. Buổi lễ kết thúc, chúng em lần lượt xếp hàng vào lớp.Khi vào lớp, hình ảnh của lá cờ vẫn thấp thoáng đâu đây trong phòng học. Mái trường thân yêu với những lá cờ đầu tuần mãi mãi sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm trí chúng em.

Tả buổi lễ chào cờ đầu tuần mẫu 3

Trong cuộc sống, có những điều trôi qua rồi ta mới thấy quý trọng, nâng niu và nhớ thương. Và tuổi học trò cũng qua nhanh như một cơn mưa rào, để lại nhiều kỉ niệm khó phai. Khi trưởng thành hơn, tôi lại càng da diết nhớ về những năm tháng ấy, khao khát thời gian trở lại. Vì vậy mà khung cảnh chào cờ ở trường đã để lại cho em nhiều ấn tượng khó phai.

Đó là một buổi sáng thứ Hai đẹp trời. Bầu trời trong xanh cao vời vợi với những gợn mây trôi như những đứa trẻ dắt tay nhau đi chơi. Từng cơn gió lao xao thổi mát rượi, chim chóc cùng cất lên bản hòa ca ngày mới. Tôi dậy sớm hơn mọi ngày, khoác lên mình bộ đồng phục thân yêu để đến trường, bắt đầu một tuần làm việc mới với giờ chào cờ ý nghĩa.

Sân trường thật đông đúc và nhộn nhịp. Các bạn gương mặt ai cũng tươi cười, vui vẻ và tràn đầy năng lượng cho tuần học tập, làm việc. Mọi hoạt động ngoại khóa diễn ra dưới sân. Một số bạn nam chơi đá cầu, các bạn nữ chơi nhảy dây và dưới gốc bàng, một vài bạn ngồi đọc sách, thảo luận về bài tập.

Tiếng trống vang lên báo hiệu tập trung cả trường. Từ phía các lớp, các bạn học sinh xếp hàng ngay ngắn, đi từng hàng đôi xuống sân trường. Khi cả trường đã ổn định, các bạn lớp trưởng điểm danh sĩ số và báo cáo với cô giáo chủ nhiệm. Khi cả trường đã im lặng, bạn liên đội trưởng lên điều hành buổi lễ. Cầm micro, bạn dõng dạc hô to: "Kính mời các thầy cô giáo và các bạn học sinh chuẩn bị trang phục làm lễ chào cờ". Không ai nhắc ai nhưng các bạn đều tự giác bỏ mũ xuống, đứng đúng tư thế và mắt hướng lên quốc kì. Tiếp đến, bạn hô "Nghiêm, chào cờ, chào!". Không gian lặng như tờ, mọi khoảnh khắc như ngưng đọng. Mọi người cùng hát vang bài Quốc ca một cách đầy từ hào. Nhìn về phía lá cờ, em nhìn thấy trong ánh mắt các bạn học sinh niềm tự hào về quê hương đất nước, một sự quyết tâm học thật giỏi vì tương lai sau này, để đáp đền công lao của những người đi trước.

Tiếp theo là phần nhận xét của lớp trực tuần, chỉ ra những ưu và nhược trong tuần qua của trường ta. Trước những ưu điểm thì các bạn học sinh vỗ tay vui vẻ, nhắc nhớ nhau phải duy trì và phát huy. Đến những nhược điểm hay những mục tiêu chưa đạt được nhưng không khí không hề nặng nề, tự nhủ với lòng mình phải rèn luyện, khắc phục.

Cuối cùng là phần chuyên mục của các lớp. Tuy được chuẩn bị trong thời gian khá ngắn nhưng rất hấp dẫn và công phu. Các tiết mục văn nghệ, các tiểu phẩm... do các bạn học sinh dàn dựng đều truyền tải những thông điệp ý nghĩa đến mọi người.

Buổi chào cờ kết thúc để lại trong lòng mọi người những ấn tượng khó phai, như đọng lại trong lòng em. Một không khí vừa nghiêm trang, trầm mặc nhưng cũng hết sức vui vẻ, thoải mái. Ngoài sân trường, nắng vàng nhảy nhót tung tăng mọi nơi, tiếng chim ca líu lo cùng đồng hành với bọn em một tuần học mới.

Văn lớp 6 tả quang cảnh chào cờ Mẫu 4

Tả buổi chào cờ đầu tuần

                                 

 

Vào mỗi sáng thứ hai hàng tuần, trường em đều tổ chức một buổi lễ chào cờ. Em rất thích lễ chào cờ này bởi sau mỗi buổi lễ, em thấy như có thêm nhiều năng lượng để bắt đầu một tuần học mới.

Sáng thứ hai là sáng đầu tiên của một tuần học và bởi cần chuẩn bị cho buổi lễ chào cờ nên chúng em phải đến sớm hơn những ngày khác. Đúng bảy giờ kém mười chúng em đã có mặt tại trường để chuẩn bị ghế và xếp hàng ngay ngắn đợi hồi sống vào lớp vang lên cũng là lúc buổi lễ chào cờ bắt đầu. Thường khi trời mưa thì giờ chào cờ sẽ được hoãn lại còn những hôm trời đẹp, buổi lễ được tổ chức trong niềm hân hoan của cả thiên nhiên và con người.

Chúng em ngồi dưới sân trường với những hàng được xếp ngay ngắn khiến cho cả sân trường phủ một màu trắng áo học trò và phấp phới khăn quàng đỏ trên vai. Mở đầu buổi lễ là khẩu lệnh: “Chỉnh đốn trang phục, chuẩn bị làm lễ chào cờ” được bạn liên đội trưởng hô vang dõng dạc sau lời nhắc nhở mọi người đứng đúng đội hình đội ngũ. Tiếng nhạc hùng tráng vang lên và chúng em bắt đầu hát quốc ca tay phải đưa ngang thái dương và đôi mắt luôn hướng về phía lá cờ tổ quốc đỏ tươi đang bay phấp phới trong gió.

Giây phút ấy trong em chỉ còn lại niềm tự hào và tình cảm không tên dội lên trong lòng về tổ quốc thân yêu. Những lúc ấy em có cảm giác như không chỉ có con người mà ngay cả lùm cây, ghế đá, lớp học cũng đang chìm vào không gian nghiêm trang ấy. Thời gian làm lễ rất nhanh trôi qua và phần thứ hai của buổi lễ cũng quan trọng không kém, phần tổng kết những ưu khuyết điểm trong suốt một tuần học đã qua. Khi ấy là lúc em có thể ngắm toàn cảnh trường mình trong buổi lễ.

Toàn cảnh sân trường bao trùm một không khí trang nghiêm nhưng không ngột ngạt mà rất dễ chịu. Những cá nhân, tập thể được biểu dương thì phấn khích reo hò, có thêm động lực để phấn đấu và phát huy, còn những lớp bị phê bình lấy đó làm lời nhắc nhở để sửa chữa. Em để ý thấy ngay cả những người bạn học bình thường rất nghịch ngợm thì đều trở nên vô cùng ngoan ngoãn, dễ mến trong những buổi chào cờ như vậy. Các bạn không hay chạy nhảy nô nghịch như mọi ngày mà ngồi rất nghiêm chỉnh lắng nghe những điều cô tổng phụ trách phổ biến trên sân khấu.

Điều làm em thấy thú vị nhất là cuối mỗi buổi chào cờ sẽ có tiết mục văn nghệ do đội văn nghệ của nhà trường biểu diễn. Các tiết mục hay làm cho ai nấy đều cảm thấy có tinh thần hơn cho một ngày mới. Buổi lễ chào cờ kết thúc luôn trong sự hân hoan trên từng nét mặt của mỗi học sinh và khi ấy, em cảm thấy mình như vừa được tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho một tuần học với nhiều những điều mới mẻ và thú vị đang chờ đón.

Văn lớp 6 tả quang cảnh chào cờ Mẫu 5

Cứ mỗi sáng thứ 2 đầu tuần, em lại háo hức mong chờ được đến trường để tham dự buổi lễ chào cờ. Đối với em, buổi lễ chào cờ có một ý nghĩa rất đặc biệt, nó mang lại cho em cảm giác thiêng liêng khó tả.

Như đã thành thói quen, thứ 2 nào em cũng đến trường sớm hơn thường lệ để chuẩn bị cho buổi lễ chào cờ. Buổi sáng ngày hôm nay thật đẹp. Bầu trời cao trong xanh vời vợi có vài áng mây trắng bay hững hờ. Ông mặt trời tỏa ánh nắng ấm áp khắp muôn nơi, vạn vật như căng tràn nhựa sống, tinh khôi và tươi mới. Không khí trong lành, mát mẻ, thỉnh thoảng lại có vài cơn gió thoảng qua tạo cảm giác rất dễ chịu. Cành cây rung rinh trong gió như muốn reo vui, trên cao, những chú chim hót líu lo làm cho khung cảnh thêm tưng bừng, rộn rã. Lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới trong gió nhẹ và nắng mai, màu đỏ vốn rực rỡ nay càng rực rỡ hơn.

Cả sân trường chìm trong màu áo trắng học trò. Trên vai mỗi người học sinh là chiếc khăn quàng đỏ thắm tượng trưng cho Đội viên. Tiếng trống trường được đánh liền một hồi, các bạn học sinh bỗng dừng hết tất cả các hoạt động của mình, chẳng ai bảo ai xếp hàng thật ngay ngắn, đôi mắt ngước nhìn lên phía trên nơi các thầy cô giáo đang ngồi. Khi cả trường đã ổn định, tiếng hô dõng dạc của bạn tổng phụ trách vang lên: “Nghiêm! Chào cờ! Chào”. Tất cả học sinh và thầy cô giáo đặt bàn tay búp măng lên đầu, ánh mắt nhìn theo lá quốc kỳ. Một bầu không khí trang trọng, thiêng liêng bao phủ lên toàn bộ ngôi trường.

Chào cờ xong, mọi người đồng thanh hát Quốc ca. Ai cũng cố gắng hát to và dõng dạc nhất có thể. Bài hát gợi nhớ về một thời quá khứ vàng son của dân tộc Việt Nam, nhắc nhở chúng em phải kính trọng và biết ơn tới thế hệ đi trước, những người đã ngã xuống để chúng ta có cuộc sống độc lập, tự do như ngày hôm nay. Vì thế, mọi người đều hát quốc ca bằng tất cả tình yêu dành cho quê hương, đất nước, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khi là những người con của một dân tộc anh hùng. Sau bài hát quốc ca là đến bài hát đội ca. Bài hát có giai điệu tươi vui làm chúng em không khỏi phấn khởi và tự nhắc mình phải học tập thật tốt để xứng đáng cháu ngoan Bác Hồ. Cuối cùng, bạn tổng phụ trách lên nhận xét tình hình học tập và thực hiện nề nếp của cả trường trong tuần vừa rồi, khen ngợi những lớp thực hiện tốt, đồng thời phê bình và nhắc nhở một số cá nhân, tập thể về những khuyết điểm còn tồn tại.

Dù giờ chào cờ đã kết thúc nhưng hình ảnh của nó vẫn in đậm trong tâm trí em. Giờ chào cờ không chỉ là một tiết học lí thú mà còn tô đậm tình yêu đối với mái trường, với quê hương, đất nước trong lòng mỗi người học sinh.

Viết bài văn tả một tiết chào cờ ở trường mẫu 1

Những tia nắng dịu mát của buổi bình minh như theo em vào đến trường. Hôm nay là ngày thứ hai, mới sáng sớm mà học sinh tụ tập đầy cả sân trường để chuẩn bị làm lễ chào cờ. Lúc này sân trường nhộn nhịp hẳn lên.

Tiếng cười nói râm ran. Trước dãy lớp gần nơi làm lễ, các bạn trực nhật đang sắp xếp lại các dãy bàn ghế thầy cô đến ngồi dự lễ. Giữa sân là một cột cờ thẳng cao khoảng mười thước được sơn trắng. So với những ngày trong tuần, hôm nay sân trường trở nên sạch sẽ hơn, có lẽ bác bảo vệ đã chuẩn bị quét từ sáng sớm.

Bỗng một hồi trống vang lên, không ai bảo ai, tất cả học sinh đều chạy ngay đến chỗ lớp mình để xếp hàng ngay ngắn. Bạn lớp trưởng đứng ra chỉ huy. Sân trường bớt đi phần ồn ào và dường như rộng hẳn ra. Hàng ngũ thẳng tắp trông chẳng khác nào một doanh trại đang tập hợp binh lính thật nghiêm túc và trật tự. Các lớp trưởng đến báo cáo về sĩ số của lớp mình. Trong lúc này, thầy cô lần lượt đến ngồi vào các dãy ghế. Hôm nay thầy cô nào cũng tươi vui, rạng rỡ hẳn lên sau một ngày chủ nhật nghỉ ngơi thoải mái. Những tà áo dài đủ màu sắc thật thướt tha của các cô như tô điểm thêm cho buổi lễ sinh động hơn, đẹp mắt hơn. Rồi một tiếng hô: “Nghiêm” thật to của bạn chỉ huy liên đội khiến tất cả trở nên im lặng. Tất cả hướng về phía cột cờ, buổi lễ chào cờ bắt đầu. Lá quốc kỳ được kéo lên bay phần phật trong gió. Tiếng hát của bài quốc ca trầm hùng bay cao bay xa khiến em tưởng như tiếng bước chân dồn dập của đoàn quân ta ngày nào thật oai hùng tiến ra mặt trận. Trên đỉnh cột cờ lá Quốc kỳ đang lượn mình theo gió, dưới sân trường bài Quốc ca hùng tráng đang hòa vào không gian. Tất cả học sinh hát thật to, hát thật say sưa bằng tất cả trái tim, tất cả tấm lòng theo lời ca tiếng hát ấy. Dường như trong lời ca tiếng hát ấy em hình dung được nỗi nhọc nhằn gian lao cũng như những hy sinh mất mát của các anh chiến sĩ đã ngã xuống tô thắm cho màu cờ thêm đỏ. Chiến tích của các anh hùng liệt sĩ đã quyện trong lời ca thắm vào lá Quốc kỳ.

Bài Quốc ca chấm dứt, thầy hiệu trưởng có vài lời nhận xét và nhắc nhở học sinh. Trong bầu không khí thật yên tĩnh, tiếng thầy vang lên nghe thật rõ và ấm áp làm sao ấy. Lời dặn dò như một người cha ân cần giáo dục con cái. Chúng em như uống từng lời giáo huấn ấy, dặn lòng cố thực hiện thật tốt những điều thầy đã phổ biến. Một cơn gió thoảng qua, những chiếc lá me, lá phượng li ti bay bay rơi nhẹ trên tóc của học sinh đang ngồi dưới sân. Đây đó trên cành vài con chim đùa giỡn hót líu lo. Dường như chúng muốn chia sẻ niềm vui với chúng em được thầy hiệu trưởng khen lớp có kỷ luật tốt và học tốt nhất trong tuần vừa qua.

Soạn bài Quan sát, tưởng tượng, so sánh và nhận xét trong văn miêu tả siêu ngắn
Soạn bài Luyện nói về quan sát, tưởng tượng, so sánh và nhận xét trong văn miêu tả siêu ngắn
Buổi chào cờ kết thúc, học sinh tuần tự vào tiết học đầu tiên của ngày đầu tuần. Những ánh mắt nụ cười của bạn bè lớp em trao nhau như ngầm nhắc nhở phải cố gắng hơn nữa để giữ mãi danh hiệu thi đua cho lớp. Em cũng thầm hứa với mình là phải làm như vậy đó.

Văn lớp 6 tả quang cảnh chào cờ Mẫu 2

Thế là đã đến thứ hai rồi! Em đến trường sớm hơn mọi ngày một chút, vì hôm nay tổ chức lễ chào cờ.

Trời hôm nay thật là đẹp! Những đám mây trắng nhởn nhơ bay trên bầu trời xanh ngắt. Tại sân trường, chúng em đã có mặt đông đủ. Mọi người ăn mặc thật là đẹp. Màu trắng của chiếc áo đồng phục, màu đen của những mái tóc, màu áo dài của các cô giáo và màu đỏ tươi của chiếc khăn đỏ luôn mang trên vai các bạn Đội viên. Tất cả hòa vào nhau trông như một khu vườn đầy hoa.

Những chiếc ghế xanh, đỏ, tím, vàng xếp thành hàng như một chiếc tàu đang chạy. Trên khán đài, cô tổng phụ trách, thầy hiệu trưởng và cô hiệu phó đang thoăn thoắt chuẩn bị cho buổi lễ chào cờ. Các bạn đội trống mặc bộ quần áo trắng toát đang đánh trống thử: Tùng! Tùng! Tùng!. Tiếng trống kéo dài vang lên như thôi thúc chúng em vào xếp hàng. Khi cả trường đã ổn định, tiếng hô dõng dạc của cô tổng phụ trách từ loa vang lên: “Mời các thầy cô giáo và toàn thể các con học sinh đứng dậy làm lễ chào cờ”. “Nghiêm! Chào cờ… Chào!”.

Những bàn tay búp măng của các bạn Đội viên giơ lên. Hàng nghìn con mắt hướng về lá Quốc kì. Sao mà im lặng thế, những tiếng chim hót líu lo, tiếng cười đùa như đã biến mất. Từ loa vang lên: “Quốc ca”. “Đoàn quân Việt Nam đi chung lòng cứu nước, bước chân dồn vang trên đường gập ghềnh xa….”. Bài hát như nhắc chúng em nhớ đến bao chiến sĩ dũng cảm đã ngã xuống cho Tổ quốc độc lập tự do. Quốc ca kết thúc, Đội ca vang lên: “Cùng nhau ta đi lên theo bước Đoàn thanh niên đi lên, cố gắng xứng đáng cháu ngoan Bác Hồ…”. Bài hát như muốn nhắc nhở chúng em phải cố gắng chăm chỉ học hành để xứng đáng làm cháu ngoan Bác Hồ kính yêu.

Quốc ca và Đội ca kết thúc. Cô tổng phụ trách nói: “Vì Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, vì lí tưởng của Bác Hồ vĩ đại, sẵn sàng!”. Tiếng hô to đều của cả trường vang lên: “Sẵn sàng” như lay động cả một bầu không khí. Thầy Hiệu trưởng lên nhận xét thi đua và phổ biến công tác trong tuần cho khối bốn và năm. Thầy khen lớp em đạt nhiều thành tích trong đợt hai mươi tháng mười một. Buổi lễ kết thúc, chúng em lần lượt xếp hàng vào lớp.Khi vào lớp, hình ảnh của lá cờ vẫn thấp thoáng đâu đây trong phòng học. Mái trường thân yêu với những lá cờ đầu tuần mãi mãi sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm trí chúng em.

Tả buổi lễ chào cờ đầu tuần mẫu 3

Trong cuộc sống, có những điều trôi qua rồi ta mới thấy quý trọng, nâng niu và nhớ thương. Và tuổi học trò cũng qua nhanh như một cơn mưa rào, để lại nhiều kỉ niệm khó phai. Khi trưởng thành hơn, tôi lại càng da diết nhớ về những năm tháng ấy, khao khát thời gian trở lại. Vì vậy mà khung cảnh chào cờ ở trường đã để lại cho em nhiều ấn tượng khó phai.

Đó là một buổi sáng thứ Hai đẹp trời. Bầu trời trong xanh cao vời vợi với những gợn mây trôi như những đứa trẻ dắt tay nhau đi chơi. Từng cơn gió lao xao thổi mát rượi, chim chóc cùng cất lên bản hòa ca ngày mới. Tôi dậy sớm hơn mọi ngày, khoác lên mình bộ đồng phục thân yêu để đến trường, bắt đầu một tuần làm việc mới với giờ chào cờ ý nghĩa.

Sân trường thật đông đúc và nhộn nhịp. Các bạn gương mặt ai cũng tươi cười, vui vẻ và tràn đầy năng lượng cho tuần học tập, làm việc. Mọi hoạt động ngoại khóa diễn ra dưới sân. Một số bạn nam chơi đá cầu, các bạn nữ chơi nhảy dây và dưới gốc bàng, một vài bạn ngồi đọc sách, thảo luận về bài tập.

Tiếng trống vang lên báo hiệu tập trung cả trường. Từ phía các lớp, các bạn học sinh xếp hàng ngay ngắn, đi từng hàng đôi xuống sân trường. Khi cả trường đã ổn định, các bạn lớp trưởng điểm danh sĩ số và báo cáo với cô giáo chủ nhiệm. Khi cả trường đã im lặng, bạn liên đội trưởng lên điều hành buổi lễ. Cầm micro, bạn dõng dạc hô to: "Kính mời các thầy cô giáo và các bạn học sinh chuẩn bị trang phục làm lễ chào cờ". Không ai nhắc ai nhưng các bạn đều tự giác bỏ mũ xuống, đứng đúng tư thế và mắt hướng lên quốc kì. Tiếp đến, bạn hô "Nghiêm, chào cờ, chào!". Không gian lặng như tờ, mọi khoảnh khắc như ngưng đọng. Mọi người cùng hát vang bài Quốc ca một cách đầy từ hào. Nhìn về phía lá cờ, em nhìn thấy trong ánh mắt các bạn học sinh niềm tự hào về quê hương đất nước, một sự quyết tâm học thật giỏi vì tương lai sau này, để đáp đền công lao của những người đi trước.

Tiếp theo là phần nhận xét của lớp trực tuần, chỉ ra những ưu và nhược trong tuần qua của trường ta. Trước những ưu điểm thì các bạn học sinh vỗ tay vui vẻ, nhắc nhớ nhau phải duy trì và phát huy. Đến những nhược điểm hay những mục tiêu chưa đạt được nhưng không khí không hề nặng nề, tự nhủ với lòng mình phải rèn luyện, khắc phục.

Cuối cùng là phần chuyên mục của các lớp. Tuy được chuẩn bị trong thời gian khá ngắn nhưng rất hấp dẫn và công phu. Các tiết mục văn nghệ, các tiểu phẩm... do các bạn học sinh dàn dựng đều truyền tải những thông điệp ý nghĩa đến mọi người.

Buổi chào cờ kết thúc để lại trong lòng mọi người những ấn tượng khó phai, như đọng lại trong lòng em. Một không khí vừa nghiêm trang, trầm mặc nhưng cũng hết sức vui vẻ, thoải mái. Ngoài sân trường, nắng vàng nhảy nhót tung tăng mọi nơi, tiếng chim ca líu lo cùng đồng hành với bọn em một tuần học mới.

Văn lớp 6 tả quang cảnh chào cờ Mẫu 4

Tả buổi chào cờ đầu tuần

                                 

 

Vào mỗi sáng thứ hai hàng tuần, trường em đều tổ chức một buổi lễ chào cờ. Em rất thích lễ chào cờ này bởi sau mỗi buổi lễ, em thấy như có thêm nhiều năng lượng để bắt đầu một tuần học mới.

Sáng thứ hai là sáng đầu tiên của một tuần học và bởi cần chuẩn bị cho buổi lễ chào cờ nên chúng em phải đến sớm hơn những ngày khác. Đúng bảy giờ kém mười chúng em đã có mặt tại trường để chuẩn bị ghế và xếp hàng ngay ngắn đợi hồi sống vào lớp vang lên cũng là lúc buổi lễ chào cờ bắt đầu. Thường khi trời mưa thì giờ chào cờ sẽ được hoãn lại còn những hôm trời đẹp, buổi lễ được tổ chức trong niềm hân hoan của cả thiên nhiên và con người.

Chúng em ngồi dưới sân trường với những hàng được xếp ngay ngắn khiến cho cả sân trường phủ một màu trắng áo học trò và phấp phới khăn quàng đỏ trên vai. Mở đầu buổi lễ là khẩu lệnh: “Chỉnh đốn trang phục, chuẩn bị làm lễ chào cờ” được bạn liên đội trưởng hô vang dõng dạc sau lời nhắc nhở mọi người đứng đúng đội hình đội ngũ. Tiếng nhạc hùng tráng vang lên và chúng em bắt đầu hát quốc ca tay phải đưa ngang thái dương và đôi mắt luôn hướng về phía lá cờ tổ quốc đỏ tươi đang bay phấp phới trong gió.

Giây phút ấy trong em chỉ còn lại niềm tự hào và tình cảm không tên dội lên trong lòng về tổ quốc thân yêu. Những lúc ấy em có cảm giác như không chỉ có con người mà ngay cả lùm cây, ghế đá, lớp học cũng đang chìm vào không gian nghiêm trang ấy. Thời gian làm lễ rất nhanh trôi qua và phần thứ hai của buổi lễ cũng quan trọng không kém, phần tổng kết những ưu khuyết điểm trong suốt một tuần học đã qua. Khi ấy là lúc em có thể ngắm toàn cảnh trường mình trong buổi lễ.

Toàn cảnh sân trường bao trùm một không khí trang nghiêm nhưng không ngột ngạt mà rất dễ chịu. Những cá nhân, tập thể được biểu dương thì phấn khích reo hò, có thêm động lực để phấn đấu và phát huy, còn những lớp bị phê bình lấy đó làm lời nhắc nhở để sửa chữa. Em để ý thấy ngay cả những người bạn học bình thường rất nghịch ngợm thì đều trở nên vô cùng ngoan ngoãn, dễ mến trong những buổi chào cờ như vậy. Các bạn không hay chạy nhảy nô nghịch như mọi ngày mà ngồi rất nghiêm chỉnh lắng nghe những điều cô tổng phụ trách phổ biến trên sân khấu.

Điều làm em thấy thú vị nhất là cuối mỗi buổi chào cờ sẽ có tiết mục văn nghệ do đội văn nghệ của nhà trường biểu diễn. Các tiết mục hay làm cho ai nấy đều cảm thấy có tinh thần hơn cho một ngày mới. Buổi lễ chào cờ kết thúc luôn trong sự hân hoan trên từng nét mặt của mỗi học sinh và khi ấy, em cảm thấy mình như vừa được tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho một tuần học với nhiều những điều mới mẻ và thú vị đang chờ đón.

Văn lớp 6 tả quang cảnh chào cờ Mẫu 5

Cứ mỗi sáng thứ 2 đầu tuần, em lại háo hức mong chờ được đến trường để tham dự buổi lễ chào cờ. Đối với em, buổi lễ chào cờ có một ý nghĩa rất đặc biệt, nó mang lại cho em cảm giác thiêng liêng khó tả.

Như đã thành thói quen, thứ 2 nào em cũng đến trường sớm hơn thường lệ để chuẩn bị cho buổi lễ chào cờ. Buổi sáng ngày hôm nay thật đẹp. Bầu trời cao trong xanh vời vợi có vài áng mây trắng bay hững hờ. Ông mặt trời tỏa ánh nắng ấm áp khắp muôn nơi, vạn vật như căng tràn nhựa sống, tinh khôi và tươi mới. Không khí trong lành, mát mẻ, thỉnh thoảng lại có vài cơn gió thoảng qua tạo cảm giác rất dễ chịu. Cành cây rung rinh trong gió như muốn reo vui, trên cao, những chú chim hót líu lo làm cho khung cảnh thêm tưng bừng, rộn rã. Lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới trong gió nhẹ và nắng mai, màu đỏ vốn rực rỡ nay càng rực rỡ hơn.

Cả sân trường chìm trong màu áo trắng học trò. Trên vai mỗi người học sinh là chiếc khăn quàng đỏ thắm tượng trưng cho Đội viên. Tiếng trống trường được đánh liền một hồi, các bạn học sinh bỗng dừng hết tất cả các hoạt động của mình, chẳng ai bảo ai xếp hàng thật ngay ngắn, đôi mắt ngước nhìn lên phía trên nơi các thầy cô giáo đang ngồi. Khi cả trường đã ổn định, tiếng hô dõng dạc của bạn tổng phụ trách vang lên: “Nghiêm! Chào cờ! Chào”. Tất cả học sinh và thầy cô giáo đặt bàn tay búp măng lên đầu, ánh mắt nhìn theo lá quốc kỳ. Một bầu không khí trang trọng, thiêng liêng bao phủ lên toàn bộ ngôi trường.

Chào cờ xong, mọi người đồng thanh hát Quốc ca. Ai cũng cố gắng hát to và dõng dạc nhất có thể. Bài hát gợi nhớ về một thời quá khứ vàng son của dân tộc Việt Nam, nhắc nhở chúng em phải kính trọng và biết ơn tới thế hệ đi trước, những người đã ngã xuống để chúng ta có cuộc sống độc lập, tự do như ngày hôm nay. Vì thế, mọi người đều hát quốc ca bằng tất cả tình yêu dành cho quê hương, đất nước, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khi là những người con của một dân tộc anh hùng. Sau bài hát quốc ca là đến bài hát đội ca. Bài hát có giai điệu tươi vui làm chúng em không khỏi phấn khởi và tự nhắc mình phải học tập thật tốt để xứng đáng cháu ngoan Bác Hồ. Cuối cùng, bạn tổng phụ trách lên nhận xét tình hình học tập và thực hiện nề nếp của cả trường trong tuần vừa rồi, khen ngợi những lớp thực hiện tốt, đồng thời phê bình và nhắc nhở một số cá nhân, tập thể về những khuyết điểm còn tồn tại.

Dù giờ chào cờ đã kết thúc nhưng hình ảnh của nó vẫn in đậm trong tâm trí em. Giờ chào cờ không chỉ là một tiết học lí thú mà còn tô đậm tình yêu đối với mái trường, với quê hương, đất nước trong lòng mỗi người học sinh.

Chuyên cười cho các bạn khuây khỏa đầu óc nè.Hôm gần tổng kết, lúc đó trường mik học sinh chỉ đến trường chơi thôi, nên bọn con trai rủ nhau ném bóng nước, do số bóng không đủ nên chúng nó lấy cả bình uống nước của lớp để dội nước lên nhau, lúc sau có một cô lên thì chúng nó đứa thì chạy vào lớp, đứa thì trốn ra ngoài và phi tang bình uống nươc với cả bóng nước, cô lên...
Đọc tiếp

Chuyên cười cho các bạn khuây khỏa đầu óc nè.

Hôm gần tổng kết, lúc đó trường mik học sinh chỉ đến trường chơi thôi, nên bọn con trai rủ nhau ném bóng nước, do số bóng không đủ nên chúng nó lấy cả bình uống nước của lớp để dội nước lên nhau, lúc sau có một cô lên thì chúng nó đứa thì chạy vào lớp, đứa thì trốn ra ngoài và phi tang bình uống nươc với cả bóng nước, cô lên lớp hỏi " bóng nước đâu rồi mang ra ngay" cả lũ k nói gì, cô bảo ' lúc nãy cô còn thấy cả bình đựng nc của lớp cơ mà. Thế bình đâu", ngay lúc đó thằng Bình lớp mik ngồi ngay đấy nó bảo e đây ạ, cô k biết nên cứ hỏi "bình đâu, bình đâu" còn nó thì cứ trả lời e đây ạ vs vẻ bực bội, cả lớp thì cười sặc sụa, cuối cùng cô hỏi thì nó bảo "e đây ah, e tên là Bình" lúc đấy cô có vẻ ngại nên đi về k nói gì lớp mik nữa,.....

Nói thật với các bạn, đọc qua lời văn của mình thì có vẻ k buồn cười lắm, nhưng mik được thấy thì lúc đó cười như điên luôn 

1+111+1+1+1+1=2

6
30 tháng 5 2019

UK HAY NHƯNG KO ĐĂNG CÂU HỎI LINH TINH NHÁ

IU^^

30 tháng 5 2019

hay, mik thấy cũng đậm đà mà

24 tháng 4 2016

Bạn xem dàn ý dưới đây nhé:

Dàn ý:

- Mở bài:
+ Nêu tình huống nghe được cuộc trò chuyện của chiếc ghế gãy với chiếc bàn.

- Thân bài:

Kể lại nội dung cuộc trò chuyện của cái ghế gãy.
+ Ghế đau đớn, kêu rên – tâm trạng buồn chán.
+ Cái bàn, ghế bên cạnh đều có chung tâm trạng buồn, lo âu, tức giận, oán trách những cô cậu học sinh ý thức kém không hiểu biết về giá trị của bàn ghế đối với học sinh.
+ Thầm ghen tị với bàn ghế bên cạnh đã may mắn không bị như mình.
+ Ghế mong muốn các bạn học sinh giáo dục nhiều hơn về lợi ích của bàn ghế có ý thức bảo vệ của công.
+ Thái đọ của bản thân khi nghe câu chuyện, cảm thông, tức giận cho chiếc ghế bất hạnh tự hứa sẽ chăm sóc…hiểu giá trị của bàn ghế đối với mỗi học sinh trong học tập.

Kết bài: 
- Suy nghĩ của bản thân về cuộc trò chuyện nghe được.
- Nhắc nhở mọi người cần bảo vệ của công.

Chúc bạn học tốt!hihi

24 tháng 4 2016

 Ông mặt trời từ từ thức dậy sau những đám mây bồng bềnh kia. Những ánh nắng chói chang thì nhau chiếu xuống trần gian.Một buổi sáng với đầy niềm vui và sức sống. Hôm nay đến phiên tổ em trực nhật nên em phải đến trường sớm.Em liền vội đến trường. Đi trên hành lang tầng 2, em bỗng nghe thấy tiếng thì thầm của ai đó. Càng đến gần lớp học của em, tiếng thì thầm lại càng rõ.Rồi tình cờ em đã nghe được cuộc tâm sự của chiếc ghế gãy với chiếc bàn.

 Đầu tiên chị ghế nói với giọng đầy nghẹn ngào:

- Sao đời tôi lại khổ vậy trời! Trước kia tôi là một chiếc ghế rất đẹp , bao bọc là một màu sơn bóng loáng và mùi gỗ thơm phức vậy mà bây giờ ...

 Bàn an ủi:

- Thôi ghế ơi , đừng buồn nữa, hãy kiềm chế cảm xúc của cậu lại

 Ghế bắt đầu kể:

- Ngày ấy tôi còn là một chiếc ghế vô cùng mới và đẹp. Hai ngày sau khi được làm ra, tôi được chuyển đến trường học này. Được sống ở đây tôi vui lắm! Và niềm vui của tôi chính là được giúp các bạn học sinh học tập thật tốt. Vậy mà hôm trước chiếc chân  yêu quý của tôi đã bị mấy cậu học trò nghịch ngợm làm gãy mất. Nếu tôi mà mất một chân thì tôi sẽ phải vào cái nhà kho tối tăm ấy, làm bạn với lũ gián, tôi không muốn đâu, hu hu....

 Bạn nói với giọng đầy cảm thông:

- Số phận đã như thế rồi, cậu hãy chờ bác thợ mộc đến và cứu lấy cái chân của cậu thôi!

 Ghế than vãn:

- Chờ, chờ cho đến khi nào hả bàn? Có ai quan tâm tới tôi đâu. Nếu các bạn học sinh mà quan tâm đến tôi thì họ đã không bao giờ để tới nằm quằn quại trong đau đớn thế này rồi!

 Chiếc bàn nói tiếp:

- Nghe cậu nói vậy tôi cũng không biết đời tôi sẽ ra sao! Có thể là ngày mai, ngày mốt hay ngày kia, tôi cũng có thể nằm quằn quại trong đau đớn như cậu vậy. Cứ nghĩ đến là lòng tôi lại thấy bất an

 Chiếc ghế tiếp lời sau một hồi im lặng:

- Còn có thể nói gì được nữa. Số phận đã an bài chúng ta phải như thế, không ai trong chúng ta có thể thay đổi được nữa!

 Rồi tiếng học sinh nói chuyện ngày một lớn dần đã lấn át cả tiếng nói chuyện của bàn và ghế. Em chợt nghĩ lại , chiếc bàn và chiếc ghế là những vật vô tri vô giác mà còn biết tâm sự về cuộc đời, biết đau đớn thử hỏi những người làm gãy chân của chiếc ghế , những người đó có tâm hồn mà có hiểu được nỗi đau của mình gây ra cho những đồ vật xung quanh.

 Qua cuộc nói chuyện của bạn và ghế em mới hiểu được rằng không chỉ có con người mà đồ vật cũng biết tổn thương về mặt thể xác và tinh thần. Vì thế chúng ta hãy biết yêu thương và giữ gìn, bảo vệ những đồ vật xung quanh mình.

Ở một hành tinh nhỏ có một đất nước nhỏ. Ở đất nước nhỏ có một ngôi trường nhỏ. Trong ngôi trường nhỏ có một lớp học nhỏ và ở trong lớp học nhỏ có một con nhỏ mặc áo đỏ đang ngồi xiên xỏ   Trong khi cả lớp mắt cùng ngó, tai cùng nghe lời thầy giảng bài thì con nhỏ mặc áo đỏ lại lúi húi làm j đó. Xui là thầy có chiều cao chẳng khác nào một vận đông viên thể thao, ai...
Đọc tiếp

Ở một hành tinh nhỏ có một đất nước nhỏ. Ở đất nước nhỏ có một ngôi trường nhỏ. Trong ngôi trường nhỏ có một lớp học nhỏ và ở trong lớp học nhỏ có một con nhỏ mặc áo đỏ đang ngồi xiên xỏ
   Trong khi cả lớp mắt cùng ngó, tai cùng nghe lời thầy giảng bài thì con nhỏ mặc áo đỏ lại lúi húi làm j đó. Xui là thầy có chiều cao chẳng khác nào một vận đông viên thể thao, ai làm j trong lớp thì thầy đều biết.
   Thế nên,,  thầy e hèm 1 cái, rồi gọi:
  -Áo đỏ, e đang làm gì đó
   Nó ngầm ngừ trả lời:
  -Dạ....dạ....e đang chép bài ạ.
  -Vậy sao? Cho  thầy mượn coi thử
  Thế là mặt nó đỏ như cái áo đỏ của con nhỏ, nó run run đưa cho thầy cuốn vở đang mở ngay trang giữa.
  Bỗng thầy hỏi:
  -Cho thầy hỏi cả lớp đang hc môn j?
  -Dạ, môn lý ạ-cả lớp gào lên
  -Chúng ta đang học bài j?
  -Đo vận tốc ạ.
  Thầy nhìn xuống nhỏ áo đỏ đang cúi mặt xuống bàn 
  -Thế tại sao e chép bài "nguyên tố hoá học"?
  Nhỏ gãi đầu gãi tai, mãi ko đáp thì thằng bạn ngồi bên cạnh nói hộ
  -Dạ thư thầy, nó chép phật đấy ạ! Nó chép từ sáng đến giờ rồi.
  Thầy cười nói:
  -Thầy hiểu rồi, thôi lần này thầy tha cho, e cứ chép đi, thầy ko  phạt đâu.
  Con nhỏ áo đỏ tưởng đang mơ, hỏi lại:
  -Thiệt ko thầy
  -Ừ, nhưng chép xong môn hoá thì chép phạt thêm môn toán nữa nhé. Vì e chép mỏi tay và e chép môn của thầy 5 lần nên thầy chỉ cho chép 10  lần thôi
  Nhỏ áo đỏ oà khóc, thầy hỏi :
  -Sao vậy e
  Thằng bạn bên cạnh lại  nói:
  -Thầy biết tại sao nó phải chép phạt môn hoá ko ạ?
  -Sao?
  Vì trong giờ hoá nó chép phạt môn toán, giờ toán nó chép môn sinh, giờ sinh nó chép môn sử và giờ sử nó chép phạt lần thứ 4 môn lý của thầy đấy ạ 

   HÃY CHO BIẾT CẢM XÚC CỦA BẠN KHI ĐỌC CÂU CHUYỆN NÀY

2
17 tháng 5 2021

hay :)

20 tháng 5 2021

Hay quá tác giả có tâm zãi

12 tháng 12 2023

hết cứu nổi! =((

27 tháng 11 2017

Ông mặt trời từ từ thức dậy sau những đám mây bồng bềnh kia. Những ánh nắng chói chang thì nhau chiếu xuống trần gian.Một buổi sáng với đầy niềm vui và sức sống. Hôm nay đến phiên tổ em trực nhật nên em phải đến trường sớm.Em liền vội đến trường. Đi trên hành lang tầng 2, em bỗng nghe thấy tiếng thì thầm của ai đó. Càng đến gần lớp học của em, tiếng thì thầm lại càng rõ.Rồi tình cờ em đã nghe được cuộc tâm sự của chiếc ghế gãy với chiếc bàn.

Đầu tiên chị ghế nói với giọng đầy nghẹn ngào: - Sao đời tôi lại khổ vậy trời! Trước kia tôi là một chiếc ghế rất đẹp , bao bọc là một màu sơn bóng loáng và mùi gỗ thơm phức vậy mà bây giờ ... Bàn an ủi: - Thôi ghế ơi , đừng buồn nữa, hãy kiềm chế cảm xúc của cậu lại Ghế bắt đầu kể: - Ngày ấy tôi còn là một chiếc ghế vô cùng mới và đẹp. Hai ngày sau khi được làm ra, tôi được chuyển đến trường học này. Được sống ở đây tôi vui lắm! Và niềm vui của tôi chính là được giúp các bạn học sinh học tập thật tốt. Vậy mà hôm trước chiếc chân yêu quý của tôi đã bị mấy cậu học trò nghịch ngợm làm gãy mất. Nếu tôi mà mất một chân thì tôi sẽ phải vào cái nhà kho tối tăm ấy, làm bạn với lũ gián, tôi không muốn đâu, hu hu.... Bạn nói với giọng đầy cảm thông: - Số phận đã như thế rồi, cậu hãy chờ bác thợ mộc đến và cứu lấy cái chân của cậu thôi! Ghế than vãn: - Chờ, chờ cho đến khi nào hả bàn? Có ai quan tâm tới tôi đâu. Nếu các bạn học sinh mà quan tâm đến tôi thì họ đã không bao giờ để tới nằm quằn quại trong đau đớn thế này rồi! Chiếc bàn nói tiếp: - Nghe cậu nói vậy tôi cũng không biết đời tôi sẽ ra sao! Có thể là ngày mai, ngày mốt hay ngày kia, tôi cũng có thể nằm quằn quại trong đau đớn như cậu vậy. Cứ nghĩ đến là lòng tôi lại thấy bất an Chiếc ghế tiếp lời sau một hồi im lặng: - Còn có thể nói gì được nữa. Số phận đã an bài chúng ta phải như thế, không ai trong chúng ta có thể thay đổi được nữa! Rồi tiếng học sinh nói chuyện ngày một lớn dần đã lấn át cả tiếng nói chuyện của bàn và ghế. Em chợt nghĩ lại , chiếc bàn và chiếc ghế là những vật vô tri vô giác mà còn biết tâm sự về cuộc đời, biết đau đớn thử hỏi những người làm gãy chân của chiếc ghế , những người đó có tâm hồn mà có hiểu được nỗi đau của mình gây ra cho những đồ vật xung quanh. Qua cuộc nói chuyện của bạn và ghế em mới hiểu được rằng không chỉ có con người mà đồ vật cũng biết tổn thương về mặt thể xác và tinh thần. Vì thế chúng ta hãy biết yêu thương và giữ gìn, bảo vệ những đồ vật xung quanh mình.
29 tháng 11 2017

bài này giống của bn Miko