K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

26 tháng 2 2019

N. Tuân đã thể hiện một lối viết tài hoa, độc đáo khi ngắm hoa ban, khi tả hoa ban. Một thế giới ban vô cùng đẹp mở ra như hiện ra trước mắt người đọc, như dẫn hồn người đi vào mộng ảo. Rừng ban Tây Bắc trong mùa xuân với vẻ đẹp huyền diệu hiện lên như vừa thực vừa ảo . Đặc biệt với cách viết : Nếu không sợ sa xuống vực………. Nếu không sợ bị vấp ……….., người đọc như đang được ngắm hoa ban , như trở thành người du khách, người lữ hành đang đi trong rừng ban nở trắng và vơi đi, quên đi những khó nhọc trên nẻo đường rừng nhiều dốc lắm vực .

N. Tuân không viết : Hoa ban trắng chiếu xuống, soi vào dòng suối trong xanh mà lại viết : Nếu không sợ bị vấp, vừa bước vừa nhìn xuống vực sâu, thấy rừng hoa trắng như đang loãng ra trên dòng suối thăm thẳm xanh ve dưới lũng sâu. Hai chữ loãng ra rất thần tình. Tác giả không hề viết suối chảy mà người đọc vẫn cảm nhận được dòng suối xanh đang mang sắc ban, hình bóng ban đi về xa … Chất thơ ttrong câu văn xuôi của N. Tuân đem đến cho ta nhiều thú vị. Nếu câu trên tác giả tả ban và mây thì câu dưới lại tả hoa ban và suối. Câu văn cân xứng như cảnh sắc thiên nhiên, tạo vật hài hòa .

GN
GV Ngữ Văn
Giáo viên
27 tháng 2 2019

Đoạn văn với biện pháp điệp ngữ và liệt kê đã tạo ra ấn tượng về rừng ban trong mùa hoa nở. Hoa ban với sắc trắng đã tạo nên sự bao chùm, thậm chí là sự ám ảnh về hoa ban. Ban xuất hiện ở cả không gian tầng cao, tầng thấp, ở cả bầu trời, núi đồi và dòng sông. Bằng việc lựa chọn từ ngữ và quan sát tinh tế, Nguyễn Tuân đã đem lại ấn tượng cho người đọc về mùa hoa ban.

BÀI 1: Chỉ ra cái hay của đoạn văn sau: Ban ở sau lưng, ban ở trước mặt, ban ở bên phải, ban ở bên trái, ban ở trên đầu, ở trên đỉnh, ban ở dưới chân, ở trong lòng lũng. Ban ngang tầm người, nhưng lại nép bên kia vực đá. Nếu không sợ sa xuống vực, cứ vừa bước vừa ngước lên, thấy mây trời cứ vờn cào nhị, vào cán ban trong suốt. Ánh sáng như lọc qua một thứ giấy thông...
Đọc tiếp

BÀI 1: Chỉ ra cái hay của đoạn văn sau:

Ban ở sau lưng, ban ở trước mặt, ban ở bên phải, ban ở bên trái, ban ở trên đầu, ở trên đỉnh, ban ở dưới chân, ở trong lòng lũng. Ban ngang tầm người, nhưng lại nép bên kia vực đá. Nếu không sợ sa xuống vực, cứ vừa bước vừa ngước lên, thấy mây trời cứ vờn cào nhị, vào cán ban trong suốt. Ánh sáng như lọc qua một thứ giấy thông thảo hồng hồng. Nếu không sợ bị vấp, vừa bước vừa nhìn xuống vực sâu, thấy rừng hoa trắng như đang loãng ra trên dòng sông suối thăm thẳm xanh ve dưới lũng sâu. Trắng trời trắng núi một thế giới ban.....
(NGUYỄN TUÂN)
BÀI 2: Nếu phải viết một đoạn văn tả mùa thu quê hương em, em dự định chọn cái gì để viết? Thực hành viết đoạn văn tả cảnh mùa thu nơi quê hương em

0
BÀI KIỂM TRA TẬP LÀM VĂN MIÊU TẢ SÁNG TẠO Lớp: 6 Thời gian: 90 phút ĐỀ BÀI. I. Phần đọc - hiểu:( 3 điểm) Đọc kĩ đoạn văn sau và trả lời câu hỏi: RỪNG BAN " Hoa ban Tây Bắc nở rộ lung linh, hoa trắng núi trắng giời( cũng trắng núi trắng giời như mưa mùa ở Tây Bắc) hoa ban nở không kịp rụng... Ban ở sau lưng anh, ban ở trước mặt, ban ở bên phải, ban ở bên trái, ban ở trên đấu, ở trên đỉnh,...
Đọc tiếp

BÀI KIỂM TRA TẬP LÀM VĂN MIÊU TẢ SÁNG TẠO
Lớp: 6
Thời gian: 90 phút

ĐỀ BÀI.
I. Phần đọc - hiểu:( 3 điểm)

Đọc kĩ đoạn văn sau và trả lời câu hỏi:

RỪNG BAN

" Hoa ban Tây Bắc nở rộ lung linh, hoa trắng núi trắng giời( cũng trắng núi trắng giời như mưa mùa ở Tây Bắc) hoa ban nở không kịp rụng...


Ban ở sau lưng anh, ban ở trước mặt, ban ở bên phải, ban ở bên trái, ban ở trên đấu, ở trên đỉnh, ban ở dưới chân, ở trong lòng lũng. Ban ngang tầm người anh nhưng lại nép ở bên kia mép vựa đá. Nếu không sợ va xuống vực, cứ vừa bước vừa bước lên, thấy mây trời cứ vờn vào nhị, vào cánh ban trong suốt... Nếu không sợ vấp, vừa bước vừa nhìn xuống vựa sâu, thấy rừng hoa trắng như đang loãng ra trên dòng suối thăm thẳm xanh ve dưới lũng sâu.


Trắng giời, trắng núi, một thế giới ban."

( Theo Nguyễn Tuân- Nhật kí lên Mèo)

Câu 1:Văn bản trên dừng phương thức biểu đạt chính nào?

A. Tự sự

B. Miêu tả

C. Biểu cảm

D. Lập luận

Câu 2:Đoạn văn trên nhàm tái hiện lại điều gì?

A.Cảnh đẹp lung linh, bạt ngàn của rừng hoa Tây Bắc

B.Tình cảm sâu nặng của tác giả đối với Tây Bắc

C. Ca ngợi quê hương, núi rừng Tây Bắc

D.Nỗi nhớ của tác giả đối với phong cảnh Tây Bắc

Câu 3: Phong cảnh rừng ban được tác giả miêu tả theo thứ tự nào?

A.Sau lưng và trước mặt

B.Bên phải và bên trái

C.Trên đầu, dưới chân và trong lòng thung lũng

D.Đủ cả mọi phía

Câu 4: Biện pháp nghệ thuật nào được sử dụng trong câu văn: " Ban ngang tầm người anh nhưng lại nép ở bên kia mép vực đá".

A.Ẩn dụ

B.Nhân hóa

C.Điệp ngữ

D.Cả 3 biện pháp A,B,C

Câu 5: Câu:" Trăng giời, trăng núi, một thế giới ban." Là kiểu câu nào ?

Câu 6: Cách miêu tả ấy của tác giả có tác dụng ngư thế nào?

Câu 7: Em có nhận xét gì về cảnh sắc thiên nhiên trên các vùng miền của đất nước ta ?

II. Tạo lập văn bản( 7 điểm)
Câu 8: Từ bài" Lao xao" của Duy Khán. Hãy tưởng tượng và tả lại khu vườn nhà em vào một buổi sáng hoặc buổi trưa đẹp trời( khoảng 1,5 đến 2 trang giấy).

1
11 tháng 4 2017

I. Phần đọc - hiểu:( 3 điểm)
Đọc kĩ đoạn văn sau và trả lời câu hỏi:

RỪNG BAN

" Hoa ban Tây Bắc nở rộ lung linh, hoa trắng núi trắng giời( cũng trắng núi trắng giời như mưa mùa ở Tây Bắc) hoa ban nở không kịp rụng...


Ban ở sau lưng anh, ban ở trước mặt, ban ở bên phải, ban ở bên trái, ban ở trên đấu, ở trên đỉnh, ban ở dưới chân, ở trong lòng lũng. Ban ngang tầm người anh nhưng lại nép ở bên kia mép vựa đá. Nếu không sợ va xuống vực, cứ vừa bước vừa bước lên, thấy mây trời cứ vờn vào nhị, vào cánh ban trong suốt... Nếu không sợ vấp, vừa bước vừa nhìn xuống vựa sâu, thấy rừng hoa trắng như đang loãng ra trên dòng suối thăm thẳm xanh ve dưới lũng sâu.


Trắng giời, trắng núi, một thế giới ban."

( Theo Nguyễn Tuân- Nhật kí lên Mèo)

Câu 1:Văn bản trên dừng phương thức biểu đạt chính nào?

A. Tự sự

B. Miêu tả

C. Biểu cảm

D. Lập luận

Câu 2:Đoạn văn trên nhàm tái hiện lại điều gì?

A.Cảnh đẹp lung linh, bạt ngàn của rừng hoa Tây Bắc

B.Tình cảm sâu nặng của tác giả đối với Tây Bắc

C. Ca ngợi quê hương, núi rừng Tây Bắc

D.Nỗi nhớ của tác giả đối với phong cảnh Tây Bắc

Câu 3: Phong cảnh rừng ban được tác giả miêu tả theo thứ tự nào?

A.Sau lưng và trước mặt

B.Bên phải và bên trái

C.Trên đầu, dưới chân và trong lòng thung lũng

D.Đủ cả mọi phía

Câu 4: Biện pháp nghệ thuật nào được sử dụng trong câu văn: " Ban ngang tầm người anh nhưng lại nép ở bên kia mép vực đá".

A.Ẩn dụ

B.Nhân hóa

C.Điệp ngữ

D.Cả 3 biện pháp A,B,C

Câu 5: Câu:" Trăng giời, trăng núi, một thế giới ban." Là kiểu câu nào ?

=> đây là kiểu câu hoán dụ

Câu 6: Cách miêu tả ấy của tác giả có tác dụng ngư thế nào?

=> giúp hình ảnh trăng và hoa ban thêm gần gũi , sống động hơn với con người , tăng thêm sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt.

Câu 7: Em có nhận xét gì về cảnh sắc thiên nhiên trên các vùng miền của đất nước ta ?

=> cảnh sắc thiên nhiên trên mỗi vùng miền trên đất nước ta đều mang một vẻ đẹp riêng , một màu sắc riêng. Đó alf vẻ đẹp hùng vĩ , hoang dã , trong sáng và tràn đầy sức sống.

Đọc đoạn văn sau và thực hiện các yêu cầu:Buổi sáng, mỗi khi ông Mặt Trời thức giấc, từng vầng hồng rạng rỡ mọc lên ở phía đằng đông, dòng sông sáng bừng lên dưới những ánh ban mai. Mặt Trời mỗi lúc một lên cao hơn, từng ánh nắng vàng óng ả chiếu xuống mặt sông sáng lấp loáng. Con sông như khoác lên mình một chiếc áo lụa đào của những cô thiếu nữ. Mặt sông in bóng của...
Đọc tiếp

Đọc đoạn văn sau và thực hiện các yêu cầu:

Buổi sáng, mỗi khi ông Mặt Trời thức giấc, từng vầng hồng rạng rỡ mọc lên ở phía đằng đông, dòng sông sáng bừng lên dưới những ánh ban mai. Mặt Trời mỗi lúc một lên cao hơn, từng ánh nắng vàng óng ả chiếu xuống mặt sông sáng lấp loáng. Con sông như khoác lên mình một chiếc áo lụa đào của những cô thiếu nữ. Mặt sông in bóng của những tòa nhà nguy nga, diễm lệ, vang vọng từng âm thanh hơi thở nơi thành phố quê em. Hai bên bờ sông từng hàng dừa xanh nghiêng mình soi bóng, từng đàn chim chóc thì đua nhau ca hát như đón chào ngày mới 

1: Đoạn văn trên sử dụng PTBĐ chính nào? Nêu nội dung của đoạn văn?

2. Chỉ ra các hình ảnh được miêu tả trong đoạn văn trên? Biện pháp nghệ thuật nổi bật được sử dụng trong đoạn văn là gì ?

Giúp mình với ạ , bây giờ mình đang cần gấp 

Mình sẽ tick lại cho mấy bạn ạ 

2

1, Miêu tả 

- cảnh đẹp của dòng sông vào buổi sáng

2, dòng sông, mặt trời

- nhân hóa , so sánh

12 tháng 4 2020

1, PTBD chính : miêu tả

cảnh buổi sáng thành phố

2, ông MT,dòng sông,tòa nhà,thành phố,hàng dừa,chim chóc

phép nghệ thuật nhân hóa

Câu 4: Học tập cách miêu tả của các đoạn trích sau để viết đoạn văn miêu tả về:a.    HOA SENTrong đầm gì đẹp bằng sen,Lá xanh, bông trắng lại chen nhuỵ vàng.Nhuỵ vàng, bông trắng, lá xanh,Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.b.    MỘT LOÀI CHIM EM YÊU QUÝMùa xuân ! Mỗi khi Họa Mi tung ra những tiếng hót vang lừng, mọi vật như có sự thay đổi kì diệu ! Trời bỗng sáng thêm ra. Những luồng ánh...
Đọc tiếp

Câu 4: Học tập cách miêu tả của các đoạn trích sau để viết đoạn văn miêu tả về:
a.    HOA SEN
Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng lại chen nhuỵ vàng.
Nhuỵ vàng, bông trắng, lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
b.    MỘT LOÀI CHIM EM YÊU QUÝ
Mùa xuân ! Mỗi khi Họa Mi tung ra những tiếng hót vang lừng, mọi vật như có sự thay đổi kì diệu ! Trời bỗng sáng thêm ra. Những luồng ánh sáng chiếu qua các chùm lộc mới hóa rực rỡ hơn. Những gợn sóng trên hồ hòa nhịp với tiếng Họa Mi hót, lấp lánh thêm. Da trời bỗng xanh cao. Những làn mây trắng trắng hơn, xốp hơn, trôi nhẹ nhàng hơn. Các loài hoa nghe tiếng hót trong suốt của Họa Mi chợt bừng giấc, xòe những cánh hoa đẹp, bày đủ các màu sắc xanh tươi. Tiếng hót dìu dặt của Họa Mi giục các loài chim dạo lên những khúc nhạc tưng bừng, ca ngợi núi sông đang đổi mới.
Chim, Mây, Nước và Hoa đều cho rằng tiếng hót kì diệu của Họa Mi đã làm cho tất cả bừng giấc … Họa Mi thấy lòng vui sướng, cố hót hay hơn nữa.
c.    BỐ (MẸ) ĐANG LAO ĐỘNG RẤT VẤT VẢ
Cháng thừa hưởng được sức vóc của người cha dòng họ Hạng, một dòng họ Mèo đã tới định cư ở chân núi Tơ Bo hai trăm năm nay…… Nhìn thân hình cân đối của anh, tất cả các cụ già trong làng đều tấm tắc:
– A Cháng trông như một con ngựa tơ hai tuổi, chân chạy qua chín núi mười khe không biết mệt, khoẻ quá! Đẹp quá!
A Cháng người đẹp thật. Mười tám tuổi, ngực nở vòng cung, da đỏ như lim, bắp tay bắp chân rắn như trắc gụ. Vóc cao, vai rộng, người đứng thẳng như cái cột đá trời trồng.
Nhưng phải nhìn Hạng A Cháng cày mới thấy hết vẻ đẹp của anh.
Anh đến chuồng trâu dứt con trâu béo nhất, khoẻ nhất. Người và trâu cùng ra ruộng. A Cháng đeo cày. Cái cày của người Mèo to nặng, bắp cày bằng gỗ tốt màu đen vòng như hình cái cung ôm lấy bộ ngực nở trông hùng dũng như một chàng hiệp sĩ cổ đeo cung ra trận.
Tới nương, A Cháng mắc cày xong, quát một tiếng “Mổng” và bây giờ chỉ còn chằm chằm vào công việc. Con trâu đã khoẻ lại ngoan, không vơ vặt, cứ gầm mặt xuống cắm cúi đi, đuôi ngoáy tít dáng vui vẻ. Còn Ai Cháng thì không phải là đi theo nó. Hai tay Cháng nắm đốc cày, mắt nhìn thế ruộng, mắt nhìn đường cày, thân mình nhoài thành một đường cong mềm mại, khi đi bên trái, lúc tạt qua phải theo đường cày uốn vòng theo hình ruộng bậc thang giống một mảnh trăng lưỡi liềm. Lại có lúc được xá cày thẳng, người anh như rạp hẳn xuống, đôi chân xoài dài hoặc băm những bước ngắn, gấp gấp. Những mảnh ruộng bậc thang ôm lấy mỏm núi, gối lên nhau từng nấc, từng nấc cao. Cỏ cau đế nở hoa xanh nhạt, xốp như bông, như mây, nổi bồng bềnh viền mảnh ruộng như quâng quanh mặt trăng, trăng đang lên, từ thấp lên cao.
Càng lên cao, mặt ruộng càng nhỏ, xá cày càng ngắn. Con trâu đi chưa thoả sức đã phải dừng lại. A Cháng nhô hẳn người nhấc bổng cái  cày rồi xoay người theo một đường tròn nhỏ, đoạn nhẹ nhàng cắm mũi cày xuống đất. Lớp đất ngủ cả một vụ rét nở xoe xoe như xé vải. Mặt ruộng nở bằng những luống đất nâu tươi. Những khóm ngải rừng lá như lá cải cúc tía, mặt dưới ngầu phấn trắng, nghiêng ngả trên đường cày. Hương ngải rừng ngào ngạt say say. Buổi sáng tháng tư núi giấu mình sau làn sương bụi lăn tăn. Rồi vầng mặt trời đã nấp sẵn ở đâu đây bỗng hiện ra, nhỏ xíu, chói loà. Sa mu đâm lớp chồi non màu nõn chuối bỗng sáng cả khoảng không gian quanh ruộng. Bóng A Cháng đi cày hiện lên. Giờ đây anh đã cởi trần. Áo xao khoả, áo cánh phủ trên cành mua như con bướm ngủ. Tấm lưng trần của A Cháng đỏ hừng như đồng nấu chảy. Cái quần rộng của A Cháng đã sắn cao tới bắp vế. Bắp chân dưới gân nỗi chằng chằng. Nhưng cái sức A Cháng vẫn tràn trề. Đất nổ bùng bục. Người và trâu vẫn hăm hở, hùng hục. Hương ngải rừng trong nắng càng ngào ngạt, nồng nàn…
Ma Văn Kháng (Trích Người con trai họ Hạng)

 

0
Học tập cách miêu tả của các đoạn trích sau để viết đoạn văn miêu tả về:a.    HOA SENTrong đầm gì đẹp bằng sen,Lá xanh, bông trắng lại chen nhuỵ vàng.Nhuỵ vàng, bông trắng, lá xanh,Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.b.    MỘT LOÀI CHIM EM YÊU QUÝMùa xuân ! Mỗi khi Họa Mi tung ra những tiếng hót vang lừng, mọi vật như có sự thay đổi kì diệu ! Trời bỗng sáng thêm ra. Những luồng ánh sáng...
Đọc tiếp

Học tập cách miêu tả của các đoạn trích sau để viết đoạn văn miêu tả về:
a.    HOA SEN
Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng lại chen nhuỵ vàng.
Nhuỵ vàng, bông trắng, lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
b.    MỘT LOÀI CHIM EM YÊU QUÝ
Mùa xuân ! Mỗi khi Họa Mi tung ra những tiếng hót vang lừng, mọi vật như có sự thay đổi kì diệu ! Trời bỗng sáng thêm ra. Những luồng ánh sáng chiếu qua các chùm lộc mới hóa rực rỡ hơn. Những gợn sóng trên hồ hòa nhịp với tiếng Họa Mi hót, lấp lánh thêm. Da trời bỗng xanh cao. Những làn mây trắng trắng hơn, xốp hơn, trôi nhẹ nhàng hơn. Các loài hoa nghe tiếng hót trong suốt của Họa Mi chợt bừng giấc, xòe những cánh hoa đẹp, bày đủ các màu sắc xanh tươi. Tiếng hót dìu dặt của Họa Mi giục các loài chim dạo lên những khúc nhạc tưng bừng, ca ngợi núi sông đang đổi mới.
Chim, Mây, Nước và Hoa đều cho rằng tiếng hót kì diệu của Họa Mi đã làm cho tất cả bừng giấc … Họa Mi thấy lòng vui sướng, cố hót hay hơn nữa.
c.    BỐ (MẸ) ĐANG LAO ĐỘNG RẤT VẤT VẢ
Cháng thừa hưởng được sức vóc của người cha dòng họ Hạng, một dòng họ Mèo đã tới định cư ở chân núi Tơ Bo hai trăm năm nay…… Nhìn thân hình cân đối của anh, tất cả các cụ già trong làng đều tấm tắc:
– A Cháng trông như một con ngựa tơ hai tuổi, chân chạy qua chín núi mười khe không biết mệt, khoẻ quá! Đẹp quá!
A Cháng người đẹp thật. Mười tám tuổi, ngực nở vòng cung, da đỏ như lim, bắp tay bắp chân rắn như trắc gụ. Vóc cao, vai rộng, người đứng thẳng như cái cột đá trời trồng.
Nhưng phải nhìn Hạng A Cháng cày mới thấy hết vẻ đẹp của anh.
Anh đến chuồng trâu dứt con trâu béo nhất, khoẻ nhất. Người và trâu cùng ra ruộng. A Cháng đeo cày. Cái cày của người Mèo to nặng, bắp cày bằng gỗ tốt màu đen vòng như hình cái cung ôm lấy bộ ngực nở trông hùng dũng như một chàng hiệp sĩ cổ đeo cung ra trận.
Tới nương, A Cháng mắc cày xong, quát một tiếng “Mổng” và bây giờ chỉ còn chằm chằm vào công việc. Con trâu đã khoẻ lại ngoan, không vơ vặt, cứ gầm mặt xuống cắm cúi đi, đuôi ngoáy tít dáng vui vẻ. Còn Ai Cháng thì không phải là đi theo nó. Hai tay Cháng nắm đốc cày, mắt nhìn thế ruộng, mắt nhìn đường cày, thân mình nhoài thành một đường cong mềm mại, khi đi bên trái, lúc tạt qua phải theo đường cày uốn vòng theo hình ruộng bậc thang giống một mảnh trăng lưỡi liềm. Lại có lúc được xá cày thẳng, người anh như rạp hẳn xuống, đôi chân xoài dài hoặc băm những bước ngắn, gấp gấp. Những mảnh ruộng bậc thang ôm lấy mỏm núi, gối lên nhau từng nấc, từng nấc cao. Cỏ cau đế nở hoa xanh nhạt, xốp như bông, như mây, nổi bồng bềnh viền mảnh ruộng như quâng quanh mặt trăng, trăng đang lên, từ thấp lên cao.
Càng lên cao, mặt ruộng càng nhỏ, xá cày càng ngắn. Con trâu đi chưa thoả sức đã phải dừng lại. A Cháng nhô hẳn người nhấc bổng cái  cày rồi xoay người theo một đường tròn nhỏ, đoạn nhẹ nhàng cắm mũi cày xuống đất. Lớp đất ngủ cả một vụ rét nở xoe xoe như xé vải. Mặt ruộng nở bằng những luống đất nâu tươi. Những khóm ngải rừng lá như lá cải cúc tía, mặt dưới ngầu phấn trắng, nghiêng ngả trên đường cày. Hương ngải rừng ngào ngạt say say. Buổi sáng tháng tư núi giấu mình sau làn sương bụi lăn tăn. Rồi vầng mặt trời đã nấp sẵn ở đâu đây bỗng hiện ra, nhỏ xíu, chói loà. Sa mu đâm lớp chồi non màu nõn chuối bỗng sáng cả khoảng không gian quanh ruộng. Bóng A Cháng đi cày hiện lên. Giờ đây anh đã cởi trần. Áo xao khoả, áo cánh phủ trên cành mua như con bướm ngủ. Tấm lưng trần của A Cháng đỏ hừng như đồng nấu chảy. Cái quần rộng của A Cháng đã sắn cao tới bắp vế. Bắp chân dưới gân nỗi chằng chằng. Nhưng cái sức A Cháng vẫn tràn trề. Đất nổ bùng bục. Người và trâu vẫn hăm hở, hùng hục. Hương ngải rừng trong nắng càng ngào ngạt, nồng nàn…
Ma Văn Kháng (Trích Người con trai họ Hạng)

 

0