K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Chap 7 :

Yukito sang nhà Touya...

- Trà hai người đây ạ.

Sakura mang trà ra.

- Cảm ơn em - Yukito cười - phiền em rồi.

- K....k....k....k....KHÔNG CÓ CHI !!!! Sakura đỏ mặt chạy lên lầu.

Sakura vào phòng,mở cửa một cách thật nhanh,thật mạnh. Đúng lúc Kero định ra khỏi phòng nên lại gần cửa,bị Sakura mở cửa đập vào mặt Kero.

- Ô.....ô ....ô mai....chuối - Kero ngã lăn xuống sàn.

- Ố...Kero - chan! Kero - chan,cậu có sao không?

- Bộ không thấy hả? Bị đập một cú ghê gớm thế này mà không sao mới lạ.

- Xin lỗi,xin lỗi mà. Hì hì.

Lúc đó....

Yukito hớp một ngụm trà :

- Cậu nghe tin gì gì trên báo chưa Touya?

Touya cầm tách lên...

- Biết rồi,vụ 6 học sinh lớp của con bé Sakura gặp chuyện chứ gì. Rồi Touya từ từ đặt tách lên miệng.

- Đúng,vụ đó thật là lạ,không biết ai có thể tàn nhẫn như thế chứ.

Touya uống tí trà rồi nói

- Yuki! Thủ phạm sẽ không bao giờ được tìm ra.

- Hể?

- Thủ phạm của vụ giết người này... sẽ khó mà tìm ra được.

- Sao cậu biết.

Touya nói tỉnh queo

- Thì Cảnh sát hoặc thám tử cũng đâu có tìm ra tung tích gì. Nhét thằng Conan vô chắc ít nhất sẽ tìm ra gì đó hoặc mò ra cả thủ phạm.

- Ha ha,thật viễn tưởng,Conan chỉ là truyện mà thôi.

- Chúng ta cũng là truyện còn gì. Cái bộ truyện Cardcaptor Sakura này chỉ có đa số nói con bé thu phục mấy lá bài màu mè kích cỡ to như cái điện thoại thôi. ZHaizz. ( T/G : NANI????SAO MI DÁM SỈ NHỤC BỘ TRUYỆN TA YÊU THÍCH THẾ HẢ???!!!!)

- Ha...haha.

Nói thì làm như không biết ai là thủ phạm,chứ cái năng lực khủng bố của Touya thì sẽ tìm ra thủ phạm trong giây lát. ( Touya : Khỏi nói nhiều,ta tìm ra rồi. T/g: Mi sẽ tố cáo Sakura chứ? Touya : Tạm thời là không và tôi sẽ nói gì đó với nó nếu có thể.)

Tomoyo ở trong nhà biết đc tin 6 hs lp mk đã lên báo,cô còn lo sợ,lo không biết bên cảnh sát có tìm ra Sakura là thủ phạm hay không,cô lo lắng lắm. Còn về phần Eri và Syao luôn đc người nhà nhắc nhở tỉ mỉ cẩn thận khi ra ngoài.

Từ hôm đó về sau và về sau mãi mãi,vụ giết người đó vẫn bí ẩn,không một cảnh sát nào có thể tìm ra chân tướng vụ việc này...

@@@@@@@@@@@@@ Còn @@@@@@@@@@@@@

2
17 tháng 2 2019

Ừm... mk nghĩ bn nên cho Tomoyo lạnh lùng đi một tí, hoặc là có tính cách điềm đạm hơn, suy nghĩ cái gì cx ko biểu hiện qua nét mặt, nếu ko sẽ lm liên lụy tới Sakura. Cụ thể là ở chi tiết" Tomoyo ở trong nhà biết đc tin 6 hs lp mk đã lên báo,cô còn lo sợ,lo không biết bên cảnh sát có tìm ra Sakura là thủ phạm hay không,cô lo lắng lắm", đặc biệt là ở chi tiết " Tomoyo cắn răng,lấm lét nhìn sang phía Sakura", như vậy ko đúng vs tính cách của một tiểu thư nhà giàu bậc nhất thế giới, lại còn là bn thân của một người nha Sakura.~ Mk chỉ góp ý vậy thôi, nếu bn thấy ko phù hợp thì cx ko cần tiếp thu đâu, ^^ nau ra chap ms nha!

17 tháng 2 2019

uk mk sẽ cẩn thận.

Chap 3:Từ khi dính vào Syao và Eri,Sakura và Tomoyo đã gặp nhiều chuyện hơn. Nào là đứa thì cố ý đẩy ngã,đứa thì chặn đường đánh,thậm thí là cố bỏ độc vào ly nước,nhưng mơ đi cưng,không có gì mà qua mặt được chụy Đào và chụy gì đó cả đâu,hehe.Một buổi chiều tà,Sakura mới về tới nhà vì bị đám nữ sinh trong lớp đánh,bên ấy nhiều người hơn nên Sakura cũng bị thương. Touya...
Đọc tiếp

Chap 3:

Từ khi dính vào Syao và Eri,Sakura và Tomoyo đã gặp nhiều chuyện hơn. Nào là đứa thì cố ý đẩy ngã,đứa thì chặn đường đánh,thậm thí là cố bỏ độc vào ly nước,nhưng mơ đi cưng,không có gì mà qua mặt được chụy Đào và chụy gì đó cả đâu,hehe.

Một buổi chiều tà,Sakura mới về tới nhà vì bị đám nữ sinh trong lớp đánh,bên ấy nhiều người hơn nên Sakura cũng bị thương. Touya thấy thế bèn hỏi:

- Quái vật,đi chiến đấu với anh hùng hay sao mà tay bầm thế.- Touya chọc nhưng vẫn mang hộp cứu thương ra.

- Em không phải quái vật,haizz...

" Bịch "

Sakura ngã xuống,nhắm mắt lại rồi ngủ.

- Êi nhóc,sao vậy,nhóc!

----------

- Sakura,sakura!

- Ưm....ơ.... Ke...ro- chan?

- Cậu sao thế, mấy hôm nay vừa về trễ lại còn có vẻ mệt nữa.

- Tớ...ơ....tay tớ?

- Anh hai cậu làm đấy.

-Ư...ừm.

Sakura nắm lấy Kero,nói

-Nè,...Sao mình không thể mạnh hơn nhỉ?

Kero mở tròn mắt

- Mạnh ư,chẳng phải cậu có lá bài Power đó sao?

Nghe Kero nói,Sakura bật dậy như chiếc lò xo

- Phải rồi!!Lá bài Clow!!!!

Sakura lật cuốn sách ra,lục lá bài cần tìm,lấy chiếc chìa khóa ra,đọc câu thần chú và sử dụng lá bài.

- Giờ thì....tớ đã ghê gớm hơn nhiều rồi,ha ha ha ha ha ha!

- Ơ.... Ngày mai cậu mới dùng nó cơ mà,sao lại xài bây giờ???

- Ờ ha,thui thu lá bài lại vậy

" Rầm " Kero phải quỳ lạy chụy Đào luôn đó nhoa!

Sakura đã trở nên tỉnh táo,chạy xuống lầu và ăn cơm.

Cho đến hôm sau...

~~~~~~~~~~~~ Còn típ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

1
14 tháng 2 2019

Hay đó Muội, sớm ra chap nha, hồi hộp wá :)

Chap 1:Ở đằng xa,nơi ấy,một cô bé với mái tóc nâu trà,đôi mắt màu lục ánh lên vẻ ngây thơ dịu hiền.- HOEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE!!!Kero chui ra từ hộc bàn,dụi dụi mắt vài cái rồi nói:- Hồi nãy tớ gọi cậu dậy mấy lần,chọt lét hàng ngàn lần mà cậu không chịu dậy nên tớ ... hờ... ngủ tiếp. " Bịch " Kero rơi xuống sàn nhà và ngủ tiếp.- Hu hu trễ rồi trễ rồi TRỄ...
Đọc tiếp

Chap 1:

Ở đằng xa,nơi ấy,một cô bé với mái tóc nâu trà,đôi mắt màu lục ánh lên vẻ ngây thơ dịu hiền.

- HOEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE!!!

Kero chui ra từ hộc bàn,dụi dụi mắt vài cái rồi nói:

- Hồi nãy tớ gọi cậu dậy mấy lần,chọt lét hàng ngàn lần mà cậu không chịu dậy nên tớ ... hờ... ngủ tiếp. " Bịch " Kero rơi xuống sàn nhà và ngủ tiếp.

- Hu hu trễ rồi trễ rồi TRỄ RỒI!!!!!!!!!!!

Dưới nhà vọng lên tiếng nói ấm áp

- Sakura,dậy đi con!

- Vâng!!!!!

Sakura vội thay đồng phục,xách luôn cái cặp xuống....

" Bịch bịch bịch "

- THÔI CHỚT!!!!!!!!!!!!!!

" Bạch bạch bạch "

- Kero - chan! Kero - chan!!!! Cái tạp dề hôm qua tớ để đâu ? Để đâu ???? Hôm nay có tiết nữ công gia chánh đấy!

- Ư...ở...nó ở...trong cái túi xách cậu treo trên tường ấy.

- Đây rồi!!! Cảm ơn nhé Kero - chan,tớ đi đây!!

- Đi cẩn thận... - Kero uể oải nói trong sự mệt mỏi.

" Rầm!!! "

- Thiệt tình...dặn rồi mà...

- Sakura,con sao thế?

- A...huhu,con ổn (T o T)

Sakura lao vào phòng bếp,chộp luôn cái bánh anh hai làm,mang patin vào rồi trượt đi cái vèo.

- Con chào ba ạ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

- Đi cẩn thận con nhé!

- Hộc hộc,buồn quá,anh Yukito ra trường mất rồi,giá mà...

" Ting! "

- À rế....chiếc đồng hồ.

Sakura nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ,đôi mắt mở to kinh ngạc.

- HOEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE!!!!!!!!!!7 giờ mất rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Lát sau khi tới trường,mở xoạch cửa ra thật mạnh khiến mọi người hú hồn.

" Bộp bộp " Tomoyo cười vỗ tay.

- May cho cậu đó Sakura - chan. Cô Mizuki chưa đến.

- Phù~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

~~~~~~~~~~~~~~~~~ Còn nữa ~~~~~~~~~~~~~

2
14 tháng 2 2019

Mau ra chap ms nha, hồi hộp lắm, ^^

14 tháng 2 2019

hihi

Chap 8 :Đôi mắt ngọc bảo vẫn còn nhắm tít, đợi đến lúc chim hót véo von....- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!...Im lặng...- Ủa... ủa ủa ủa?! M...mới có 4 giờ sáng thôi sao?! Kero nói mớ- Ưm...bánh này mới ngon,không bánh kia ngon hơn,nè nè đấy là của tui,bánh dâu kem của tui xí trước,ê ê tui xí bánh đó luôn! Hờ...- Hihi...Sakura trìu mến nhìn Kero,tuy Kero không phải người thân trong gia đình hay dòng họ...
Đọc tiếp

Chap 8 :

Đôi mắt ngọc bảo vẫn còn nhắm tít, đợi đến lúc chim hót véo von....

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!

...Im lặng...

- Ủa... ủa ủa ủa?! M...mới có 4 giờ sáng thôi sao?!

Kero nói mớ

- Ưm...bánh này mới ngon,không bánh kia ngon hơn,nè nè đấy là của tui,bánh dâu kem của tui xí trước,ê ê tui xí bánh đó luôn! Hờ...

- Hihi...

Sakura trìu mến nhìn Kero,tuy Kero không phải người thân trong gia đình hay dòng họ gì,nhưng đối với cô,Kero vẫn là một con thú,một người bạn đáng quý. À cả Yue nữa.

Lết thân xuống giường,Sakura xem lịch,đến đoạn ngày 3 / 9...

- HOeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee!!!!!!!! M....Mai là...là...sinh nhật Tomoyo rồi sao????!!!!!! Trời ạ sao mình vô tâm thế nào,may mà mai mới là sinh nhật. Yo ssss! Mình sẽ tìm cách làm Tomoyo bất ngờ mới được! À rủ thêm hai tên kia chọn quà chung.

....Bịch bịch bịch....

- EEi quái vật mới phát hiện thấy anh hùng ở quanh đây cần tiêu diệt à? - Touya chọc.

Sakura di tới...đi tới....và...

- (Vừa đạp vừa nói) Tên yêu quái kia,ta sẽ tiêu diệt ngươi,hây aaaaaaaaaa!

- H...huhu...rõ ràng là yêu quái đội lốt siêu nhân mà.

- Hứ!

Sakura lại chạy lên phòng...

- Ê này sao dậy sớm vậy!!!!!!!!!!!

Nhưng nào còn ai nghe,Sakura chạy lên lầu,thay bộ quần áo tập thể dục vào.

- Hừm... Mình sẽ chạy bộ quanh phố,sau rẽ vào công viên,chắc cũng tầm 5 : 00,sau đó...ừm....ừm....OK!

Chạy ra khỏi cửa,Sakura đón nhận khí mát của mùa thu,kèm theo sự lạnh lẽo sắp đổi mùa của mùa Đông.

Đang chạy,Sakura bắt gặp một người có mái tóc phất phơ màu chocolate,đôi mắt hổ phách có vẻ đượm buồn.

- Li - kun....

Giật mk,cậu ta ngẩng đầu lên...

- Ki...nomoya?

- KINOMOTO!!!!!!!!!!!!!!!!

- Nhầm...

Sakura dừng bước,lại gần...

- Sao cậu ngồi đây?

Nghe thấy,Li quay sang nhìn Sakura chằm chằm....

Chợt đỏ mặt,cậu quay đi...

- Ơ...này...

- T...tôi tập thể dục.....mệt....mệt mệt nên tôi ngồi đây.

- THật không? Hồi nãy cậu có vẻ buồn mà,có cần tớ giúp gì không?

Syaoran còn đỏ mặt hơn,khi cô bạn đáng yêu không nằm ở vị trí thứ hai đáng sợ đến nín thở kia thì Sakura rất xinh,không hổ danh thiên thần. Mẹ cô đã đc khen như vậy....từ lời của Fujitaka,điều đó đã khiến Nadeshiko đem lòng yêu Fujitaka. Giả sử Li nhà ta mà ns thế thì.... ( LI : Ta ns đây! T/g : Giỡn hả???????!!!! Muốn hốt Sakura về làm vợ à,mà thôi,thử xem thế nào.)

- Cậu...cậu....cậu nếu không...không đáng sợ như lần trc đó,trông cậu xinh vô cùng...như THIÊN THẦN ẤY!!!!!!!!!!

Sakura sững người...

- Cảm ơn cậu...thật tiếc khi cậu không phải ng đầu tiên.

- Ng đầu tiên?

- À thực ra cậu là người thứ...101 khen tớ xinh như thiên thần đấy.

Syaoran đờ người...sự u ám bay quanh cậu ( T/g : Thôi mà bỏ đi,có sao đâu. Li : Ta mở miệng ns câu đó rất khó khăn nghe chưa. T/g : Rồi rồi. )

- À... 5 : 00 rùi,về nhà thôi Li - kun.

- ừ...

.......................... Còn típ...................................

2
25 tháng 2 2019

Hay đó! Mau ra chap ms nha! À mà kết truyện là HE hay SE zợ t/g?

26 tháng 2 2019

HE đóa !

Chap 6 :- Êu nhóc,sao về trễ thế?Sakura chỉ cười rồi đi thẳng lên lầu. Touya biết được đó không phải một nụ cười tươi mà đằng sau nó là một thứ ớn lạnh. Touya rùng mình,đổ mồ hôi,lặng lẽ vào bếp nấu ăn,dường như anh đã đoán được những gì xảy ra trong thời gian sakura về trễ.- Sakura,sao rồi? Tiện không?- Rất tuyệt,nhờ có nó,tớ đã cho bọn chúng phải nhập viện và...-...
Đọc tiếp

Chap 6 :

- Êu nhóc,sao về trễ thế?

Sakura chỉ cười rồi đi thẳng lên lầu. Touya biết được đó không phải một nụ cười tươi mà đằng sau nó là một thứ ớn lạnh. Touya rùng mình,đổ mồ hôi,lặng lẽ vào bếp nấu ăn,dường như anh đã đoán được những gì xảy ra trong thời gian sakura về trễ.

- Sakura,sao rồi? Tiện không?

- Rất tuyệt,nhờ có nó,tớ đã cho bọn chúng phải nhập viện và...

- Nh...nhập viện?! Cậu chơi ghê quá Sakura.

- Như vậy cho chúng biết điều,dám đụng đến ta,HA HA HA HA HA.

Kero thấy ghê ghê,nhưng lại lôi máy game ra chơi để xua đi.

Hôm sau...

Cô Mizuki bước vào,nói với cả lớp

- Các em, hôm nay và trở đi một thời gian,5 bạn hs lp ta sẽ nghỉ học vì nhập viện. Còn 1 bạn thì...thì... - Cô Mizuki ấp úng

- Thì sao cô ?

- Thi ... sẽ không bao giờ quay trở về được nữa.

Cả lớp sững sờ ( trừ Sakura ),nghe nói thế,1 bạn hỏi

- Tại sao lại không thể quay trở về được ạ?

- Vì...bạn ấy chết rồi.

Cả lớp bao trùm một tinh thần sợ hãi,tò mò.

- Tại sao bạn ấy chết,thưa cô?

- Chuyện là vầy,hôm qua cô đi chợ về lúc 6 : 00 tối,đang đi bỗng thấy trên đường bàn tán chuyện gì đó,một chú cảnh sát nói với cô: " Có 5 em học sinh thương nặng ở tay,chân,lưng và bị lõm ở sọ,có ảnh hưởng đến não nên sẽ bị mất đi trí nhớ hoàn toàn,còn 1 em đã chết,bị bẻ tay,máu lênh láng,đầu mất đi đâu mất, chỉ có mỗi cái xác,nghe nói cô là chủ nhiệm lớp đó,mời cô qua xem."Cô qua xem thì đúng đó là 6 bạn học sinh lớp mình,hình như thủ phạm vẫn chưa tìm ra.

Mọi người ai nấy bàng hoàng,ai cũng đều sợ sệt.

Tomoyo cắn răng,lấm lét nhìn sang phía Sakura,Eriol và Syaoran cũng không muốn gây chú ý nên chỉ liếc thay vì quay đầu nhìn. Sakura vẫn câm lặng,cuốn sách lật từng trang. Sự im lặng đáng sợ đến tột độ,nhưng chỉ những người biết sự thật mới thấy được sát khí từ cô,còn những người không biết thì chỉ xem cô như cái bóng.

Cô Mizuki thở dài rồi quay sang chủ đề khác,buổi học hôm đó kéo dài bằng sự căng thẳng.

...

- S...Sakura - chan,ta xuống căn tin ăn trưa nhé.

- Ừ.

" Bộp "

- Cậu muốn gì? Sakura thấy hổng vui nhưng vẫn cười tươi.

Syaoran đặt tay lên vai Sakura,định nói mà thấy Sakura cười,lại đỏ mặt,chạy cái vèo đi mất.

- Êu này!!!

Eriol đang đi thấy Syaoran chạy vụt qua với tốc độ âm thanh thì dí theo.

- Thực tình....

Rồi Sakura và Tomoyo cùng xuống căn tin.

Hôm đó trôi qua suôn sẻ,chẳng ai hề hay biết Sakura là thủ phạm cả. Hôm đó tự nhiên Syaoran chạy như một cái máy,quá mệt,Eriol từ bỏ và về nhà mình,có gì thì gọi cho cậu ta vậy.

--------------- Còn -------------------

2
17 tháng 2 2019

À, mà mk góp ý chút nha! Theo mk, nếu như là một tiểu thư con nhà giàu( ở đây lại cực giàu) thì giết người sẽ ko khiến cho nhiều người tìm thấy xác vậy đâu, bn mún bít thêm thì có thể đọc thêm những kiểu truyện giết người như vậy. ~Chỉ là góp ý thui nha! Dù sao truyên cx hay lắm!😘

17 tháng 2 2019

à thôi,đọc truyện giết người ghê lắm,phần giết người mk viết như vậy là đơn giản lắm rùi đóa.

Chap 9 :- Li - kun! ( T/g : Li hoài. Sakura : Kệ ta,gặp giờ nào kêu giờ đó. )- ơ...ờm.- Chuẩn bị xong rồi ư,đến trường thôi!Sya đỏ mặt,anh tính chạy nhưng bị một bàn tay rắn chắc nắm lại.- Ai đ....- Thằng nhóc,mi là ai? - Cái giọng hùng hổ nghe đến rợn da gà này chính là....- ONII - CHAN???!!!! - Sakura bất ngờ.- Sakura,thằng nhóc nào đây?- Ơ...dạ bạn ấy là hs mới lớp em. Li Syaoran ạ!Sya gật...
Đọc tiếp

Chap 9 :

- Li - kun! ( T/g : Li hoài. Sakura : Kệ ta,gặp giờ nào kêu giờ đó. )

- ơ...ờm.

- Chuẩn bị xong rồi ư,đến trường thôi!

Sya đỏ mặt,anh tính chạy nhưng bị một bàn tay rắn chắc nắm lại.

- Ai đ....

- Thằng nhóc,mi là ai? - Cái giọng hùng hổ nghe đến rợn da gà này chính là....

- ONII - CHAN???!!!! - Sakura bất ngờ.

- Sakura,thằng nhóc nào đây?

- Ơ...dạ bạn ấy là hs mới lớp em. Li Syaoran ạ!

Sya gật đầu.

- Thằng này gớm,mi mà làm gì con bé thì chỉ đc cái rước họa vào thân thôi.

Rồi Touya buông tay. Sya lạnh sống lưng,ảnh thấy khi mà hai anh em này trở nên đáng sợ thì sát khí quá giống nhau. ( T/g : Đúng thật. Li : Cút ra. T/g : Thằng quỷ,thích đá lắm hả. Hây á! Li : Thôi tui chừa)

- Sakura,đến trường gặp thằng nào sáp lại thì tán nó cho anh.

- V...vâng.

Và Sakura kéo Syaoran chạy đi khi ánh mắt Touya chưa hết sát khí.

- Touya!

- Yuki?

- Cậu đứng đây hóng gió à

- Không.

- Ồ,con bé phải không,và...thằng nhóc nào kia?

- Thằng nào lạ hoắc ấy mà.

- Á à,cậu sợ Sakura bị thằng nhóc đó giựt mất phải không.

- Im đi!

Yukito cười trong khi Tou thì tức sôi máu.

- Sakura!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! SAKURAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!

- ?

- Saku....raa...Hộc...hộc...

- To...tomoyo - chan???

- Hi!

- ERIOL?! - Sya bất ngờ.

Eriol và Tomoyo đồng thanh

- Gọi mấy cậu mà mấy cậu không nghe nên đuổi theo!

- Ra thế...

- Thôi lỡ lôi theo một đám thế này thì đi chung luôn cho rồi.

4 bốn người đi vừa trò chuyện vui vẻ. Mà...thứ tự đi như sau : Sya&Sak ; Eri&Tom.

" Cạch "

" Ùm "

- HA HA HA,COI BỌN NÓ KÌA,ƯỚT SŨNG LUÔN HA HA...ha...ha...hơ?!

À nước bọn chúng để trên cửa,hai ng mở cửa ra là " tắm mưa " thôi chứ có gì đâu.

- Thôi chết.

- Sao mày để ướt cả anh Syaoran và anh Eriol vậy hả?!

- Tao đâu biết,tao nghĩ chỉ có 2 con khốn kia dính chưởng thôi.

4 người đều nghe rõ,nhưng họ im lặng,lặng lẽ xuống chỗ cất cặp,không quên liếc xéo cho bọn chúng một cái trước khi ra khỏi lớp.

.......................Còn............................

2
10 tháng 3 2019

Hay lắm! Nhưng xl nha, mk đọc muộn quá!

11 tháng 3 2019

HỞM SAO ÂU

Chap 17 ......- Sakura!!! - Tom- Hở?! - Inu- Một cô bé khác?! - KagTomoyo chạy ra nhưng...gặp phải Phong Thương,nguy hiểm cận kề thì...- TOMOYO !!!! - SakSakura,thì ra cô đã dùng Jump nhảy khỏi đó.- Đưa tay cậu đây,mau lên!!! - Ừm! - TomSakura nắm lấy tay Tomoyo, lôi cô ra khỏi đó.~~~ Yên tĩnh ~~~- Hai cô bé kia đâu rồi? - Kag- Hah,chắc sợ quá chuồn rồi chứ gì. - Inu- Osuwa... ( NGồi... ) - Kag- Oái khoan,xin lỗi. -...
Đọc tiếp

Chap 17 ...

...

- Sakura!!! - Tom

- Hở?! - Inu

- Một cô bé khác?! - Kag

Tomoyo chạy ra nhưng...gặp phải Phong Thương,nguy hiểm cận kề thì...

- TOMOYO !!!! - Sak

Sakura,thì ra cô đã dùng Jump nhảy khỏi đó.

- Đưa tay cậu đây,mau lên!!!

- Ừm! - Tom

Sakura nắm lấy tay Tomoyo, lôi cô ra khỏi đó.

~~~ Yên tĩnh ~~~

- Hai cô bé kia đâu rồi? - Kag

- Hah,chắc sợ quá chuồn rồi chứ gì. - Inu

- Osuwa... ( NGồi... ) - Kag

- Oái khoan,xin lỗi. - Inu

Cả hai định mở vòng xoáy,quay về thì đột nhiên...

- Sleep !

Sakura kích hoạt thẻ bài Sleep,cho nó bay ra ngoài rải bột ngủ của nó đi muôn nơi:)))

- Hơ... - Inu

- Inuyasha! - Kag

Inu ảnh ngủ rồi:) Kagome thì...cũng ngủ nốt :D

Sakura nhảy xuống...

- An toàn rồi,họ đã ngủ. - Sak

- NHưng...Sakura này... - Tom

- Hở?

Tomoyo chỉ vào hai người họ,nói:

- Nếu họ ngủ rồi,thì làm sao đưa họ trở về bên kia đây? - Tom

....

....

....

- SAO CẬU KHÔNG NÓI SỚM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

- Ứ...tớ nghĩ định dùng thẻ nào chứ,ai ngờ cậu xài Sleep thì trách ai!

...

...

...

Sakura đờ người,đứng như chôn chân xuống đất.

- Haizz...tình huống này chỉ có nước đưa về phòng thôi. - Sak

- Để họ ở phòng cậu sao?

- Chắc còn một cái giường.

Vì không thể lôi Kagome và Inuyasha đi được nên Sak bèn dùng tới Power.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

- Xong. Hai người chung giường. - Sak

- Ổn rồi nhỉ? Tạm biệt,tớ về đây. - TOm

- Tạm biệt.

Tomoyo lên xe trở về nhà.

- HỪ...cái đống này phiền thiệt.

" Cốc,cốc "

-Vâng!

Sakura chạy ra mở cửa.

- Có bánh bông lan nè... - Tou

- A!Cảm ơn anh! - Sak

Touya đưa bánh cho Sakura cầm,có nhìn lướt qua Kero. Rồi xoay người đi mất.

- HÚ hồn hú zía à,tưởng lại dòm ngó Kero nữa chứ. - Sak

Sakura trở vào,đặt bánh lên bàn. Rồi nằm dài ra giường,mệt quá,cô thiếp đi...

...............

- Hơ...hở?! - Kag

Kagome bàng hoàng nhìn khung cảnh xung quanh,không còn là những hàng cây cao ngót,những cái cầu trượt nữa...mà là 4 góc tường,bàn ghế....giường,.....ở trong một căn phòng khá rộng.

- Inuyasha,Inuyasha! - Kag

- OI Kagome,đừng kêu nữa,tôi hứa sẽ chừa mà!!!

- Gì thế,mơ thấy mình bảo " Ngồi xuống " à?

" Bẹp "

- Oái nhầm! - Kag

- Ka...KAGOME!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

........

- THôi mệt quá,ai ăn bánh không nè? - Sak

Thì ra tiếng Inu ngã lăn xuống đất cùng tiếng hét động trời của Inu,Sakura đã thức dậy.

- Etou...em là... - Kag

- Kinomoto Sakura,lớp 9trường sơ trung Tomoeda.

-À,chị là Higurashi Kagome,lớp 10.

- Hah! Khỏi hỏi,Ta là Inuyasha,con " cún " hay đi trừ yêu cứu người.

- Láo,mỗi lần người ta xin đi diệt yêu quái giúp người nhưng không có ngọc tứ hồn thì cậu nhảy dựng lên la rằng không có thời giờ lam việc đó cơ mà?

Inu im lặng,bị Kagome nói nên quay vô góc tường,tâm trạng u ám.

^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^ còn nữa nhoa ^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

1
12 tháng 4 2019

Có thêm nhân vật truyện sinh động hẳn ra!

Chap 5 :Giờ ra về,Eri bật chiếc camera siêu nhỏ gắn hôm qua lên,xem.Đang xem thì 2 người phát hiện Tomoyo và Sakura bị đám nữ gì đó chặn lại. Eri và Syao nghe ngóng qua chiếc camera nhỏ bé.- Muốn j - Sakura nói bằng giọng khinh bỉ.- Tại sao mày...tại sao mày dám đụng đến anh Syaoran và Eriol hả?- Tôi đụng vào đấy, liên quan j đến cô. - Tomoyo đứng kế Sakura,cười cợt.- HỪ...tụi mày,dám... Bay...
Đọc tiếp

Chap 5 :

Giờ ra về,Eri bật chiếc camera siêu nhỏ gắn hôm qua lên,xem.

Đang xem thì 2 người phát hiện Tomoyo và Sakura bị đám nữ gì đó chặn lại. Eri và Syao nghe ngóng qua chiếc camera nhỏ bé.

- Muốn j - Sakura nói bằng giọng khinh bỉ.

- Tại sao mày...tại sao mày dám đụng đến anh Syaoran và Eriol hả?

- Tôi đụng vào đấy, liên quan j đến cô. - Tomoyo đứng kế Sakura,cười cợt.

- HỪ...tụi mày,dám... Bay đâu,xông lên!

- Tomoyo - chan,chặn chúng giùm tớ nhé.

- Ừm,tớ hiểu rồi.

Sakura lẻn ra sau bụi cây,đọc câu thần chú và sử dụng lá bài.

- Power!

Sakura bước ra,thấy Tomoyo sắp kiệt sức,cô nhảy vào,nâng một lần 5 năm đứa,quay quay như đồ chơi rồi ném đi xa. ( Chị Đào mà lật mặt thứ 2 là sẽ vô cùng tàn nhẫn,nếu làm chị tức,chị sẽ không ngần ngại mà giết người,vặn cổ,móc ruột,đè mặt vào bồn vệ sinh,vân vân...) Con đầu đàn tức khí,lao tới hét

- MÀY DÁM...

" rắc "

Màn hình camera tối đen,chắc bị gì đó che nên chỉ nghe tiếng rắc như tiếng bẻ tay.

Eri và Syao bắt đầu lạnh sống lưng,vì sau tiếng rắc còn có những tiếng kinh dị hơn. Sau một lúc yên ắng,chiếc camera bật lên,không còn xác của con đó,không còn vết tích nào cả,chỉ thấy khuôn mặt đang cười đáng sợ của Sakura,Tomoyo thì mắt đỏ có vẻ như vừa khóc.

- S...Sakura - chan,nhỡ như chúng ta bị phát hiện thì sao?

Tomoyo hãi hùng nói

- Không sao Tomoyo - chan,điều này sẽ bí mật thôi,chỉ cần,chỉ cần yên lặng thôi,yên lặng thôi...

Sya sợ đến nín thở,tuy Eri cố bình tĩnh

- Không sao đâu Syaoran,chúng ta sẽ không bị phát hiện đâu.

Syao yên lặng gật đầu. Nhưng...đâu có gì dễ qua mặt Sakura đâu,một khi đã là mặt thứ 2 thì không có j qua được sakura cả, cho dù bạn có chuyên nghiệp thế nào đi nữa.

- Hiiragizawa,Li! Sakura nói bằng một giọng ghê đến kinh dị

Sya và Eri nín thở,sự sợ hãi nổi lên trong 2 người.

- Sakura - chan,sao thế?

- Hai người đó đã quan sát chúng ta nãy giờ.

- Cái gì ! Tomoyo lấy tay che miệng,hốt hoảng sợ hãi.

Sakura lại tiếp tục với giọng nói đó

- Có vẻ 2 người này vẫn còn bật Camera

- C...ca....came ..ra...? Tomo lắp bắp từng chữ.

Sya và Eri sợ đến sắp phát khóc.

Sakura bỗng dứt ra một cái gì đó nhỏ nhỏ mầu đen trên người.

- Chiêu trò của 2 người đó.Tớ biết chứ.

- Là...là camera loại siêu nhỏ,chúng...chúng là của li và Hiiragizawa thật sao?

- Ừm,có lẽ hai người đó định trốn đây,nào,ta đi tìm được chứ.

- Nhưng...nhưng cậu sẽ làm gì sau đó?

- Tìm xong khắc biết.

Rồi Sakura và Tomoyo đi tìm,đã 5 : 30 tối,họ tiến đến trường,bước lên bục cầu thang thật chậm rãi,Tomoyo sợ hãi nắm áo Sakura thật chặt.

- Không sao rồi Tomoyo,điểm đến của ta gần thôi

- Ư...ừm

" Xoạch! "

Dưới ánh mắt sắc lạnh đến kinh tởm của Sakura,Eriol và Syaoran sợ hãi lùi lại.

- Hiiragizawa! Li! Sao 2 người... Tomoyo nói

- Hai người có ý đồ gì.

- C...chúng tôi chỉ muốn biết cô có giữ những lá bài clow không thôi.

- Thật chứ?

- Thật! Sya quả quyết tiến lên vài bước và mạnh dạn nói lớn.

Sakura cười,một nụ cười của quỷ

- May cho 2 người là sẽ không chết nên giữ bí mật chuyện này.

- Ch...chuyện gì.

- Chuyện này. Sakura giơ lên chiếc thủ cấp( cái đầu ) của con đầu đàn hồi chiều.

- Được,bọn tôi hứa sẽ giữ kín.

- Nếu nó tiết lộ ra ngoài,chưa chắc hai người có võ mà thoát chết đâu.

Nói xong,Sakura bật đèn lên. Cô bé quay lại cái mặt thứ 1

- Được rồi,đã trễ rồi,vậy..ta về chứ? Sakura cười tươi như bông hồng

- Hơ... Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau

Nhìn thấy Sakura cười,Syao bỗng đỏ mặt,chạy đi mất.

Sakura hơi bất ngờ,nhưng sau đó cũng bình tĩnh quăng chiếc camera cho Eriol

- Trả cậu, chuyện nghe lén này còn tái diễn...thì chưa chắc 2 người sẽ an tâm mà sống đâu.

Tomoyo sợ hãi cắn răng

- Trời tối rồi,ta về được chưa?

- Vậy...về thôi!

Sakura kéo Tomoyo đi,để lại Eriol trầm tư suy nghĩ.

``````````````````` Còn `````````````````````````

1
17 tháng 2 2019

Hay lắm tiểu muội! Tay nghề viết truyện lên cao rồi đó!😋

Chap 4 :Sakura ra khỏi nhà với tâm hồn thư thái.- Cô Sakura!- A,chị Saki. ( Vì mk ghi là tập đoàn Kinomoto lớn nhất thế giới nên sẽ giầu nhất thế giới,được đi xe hơi,có hộ vệ luôn.)- Cô chủ hãy lên xe ạ.- Saki cười,cúi đầu chỉ về chiếc xe.- Ưm...em không muốn đi xe,em muốn trượt pa tin cơ.- Nhưng...ông chủ(Fujitaka) dặn tôi phải trông nom cô chủ và cho cô đi xe.- Nhưng mà...Saki kéo Sakura...
Đọc tiếp

Chap 4 :

Sakura ra khỏi nhà với tâm hồn thư thái.

- Cô Sakura!

- A,chị Saki. ( Vì mk ghi là tập đoàn Kinomoto lớn nhất thế giới nên sẽ giầu nhất thế giới,được đi xe hơi,có hộ vệ luôn.)

- Cô chủ hãy lên xe ạ.- Saki cười,cúi đầu chỉ về chiếc xe.

- Ưm...em không muốn đi xe,em muốn trượt pa tin cơ.

- Nhưng...ông chủ(Fujitaka) dặn tôi phải trông nom cô chủ và cho cô đi xe.

- Nhưng mà...

Saki kéo Sakura đi...

- Không!!!

Sakura giằng tay khỏi Saki và trượt nhanh đến nơi khác. Bỗng...

" Bịch "

Sakura va phải một người.

- T...tôi xin lỗi tôi xin lỗi!!! Sakura cúi đầu xuống 90 độ,không dám ngẩng lên nhìn người trước mặt.

- A...da...

" Hể,giọng nói này..." Sakura nghĩ thầm. Tò mò,cô ngẩng cao đầu lên.

- A....A...ANH YUKITO!!!!!!!!!!!!!!!!!

- Sakura - chan?

Yukito đứng dậy phủi quần.

- Em...emxin lỗi,chỉ tại em đi không để ý.

- Không sao,anh biết chắc em đang vội hoặc cố trốn tránh thứ gì phải không?

- Vâng,cả hai ạ.

- À,đã 6 : 56 rồi,em không mau lên kẻo muộn đấy.

- V...vâng ạ!

Nói rồi,cô chào anh Yukito và lao thẳng về phía sau.

- Yuki!

- Huh...Touya?

- Hộc,sao cậu đứng đây?

- À,tớ vừa gặp Sakura,con bé đang vội.

- Vội? Chắc lại dậy trễ chứ gì,bảo đi xe nhanh hơn mà nó vẫn cứng đầu.

- Haha,chắc là nó không thích đi xe,mà...đi patin cũng tốt,có sao đâu.

- Chắc vậy.

Rồi hai người kéo nhau đi.

- Xoạch!!!

- May quá,còn đúng 1 phút nữa.- Tomo cười

- Nào,cô Mizuki sắp vào, vào chỗ thôi.

- Ừ.

Lúc cô Mizuki bước vào là lúc Syao và Eri tới( coi bộ 2 người này đến trễ hà )

Mizuki đặt chồng sách lên bàn, cười cười rồi nói.

- Mới mấy ngày đầu,Li và Hiiragizawa đếntrễ nên sẽ bị phạt. Nào,các em sẽ xử phạt 2 bạn thế nào đây?

- Em phạt cho cô!

- không,em phạt cho!

- Em phạt mới giỏi cô!

- Em cô!

Sak và Tom lặng thing đọc sách.

- Bạn nào cũng muốn phạt,thôi thì ta bốc thăm nhé!

Sau khi đã bốc xong hết,cô mới nói

-Nào,giờ thì mỗi em hãy đọc những gì ghi trên phiếu thăm xem nào.

Rồi Cô Mizuki lần lượt

-Akizo

-Của em là : " Hụt "

- Sawaki

- Hụt!

- Noro

- Hụt!

- Sakiyo

- Hụt!

....

Cứ thế đến khi tới lượt 2 chụy của chúng ta.

- Kinomoto

- Nó ghi : " Li Syaoran "

- Daidouji

- Ghi : " Hiiragizawa Eriol "

Cô Mizuki cười,bảo 2 bạn lên.

- Như chúng ta đã thấy,Kinomoto và Daidouji đã bốc được thăm phạt Li và Hiiragizawa. Giờ thì,cho phép 2 em ra hình phạt.

Tomoyo nói

- Hs mới nên em sẽ không phạt cậu ấy!

- Có chắc em không muốn phạt Hiiragizawa chứ?

- Vâng!

- Còn Kinomoto?

- Giống vậy.

- Em chắc sẽ không phạt Li chứ?

- Vâng.

Eri và Syao khá sửng sốt khi nghe câu trả lời của 2 bạn.

- Vậy,Kinomoto và Daidouji không phạt Li và Hiiragizawa nên chúng ta sẽ tạm tha lần này. Các em về chỗ đi.

Cả 4 bạn bước xuống với ánh mắt nảy lửa của đám con gái trong lớp,nguy cho 2 người rồi.

````````` Còn ``````````````

Liệu có gì sẽ xảy ra đây,chúng ta hãy đón chờ chap 5.

2
15 tháng 2 2019

Hay nha! Bắt đầu gay cấn rồi đó! ^^

15 tháng 2 2019

Hóng chap ms😀

Theo như lời y tá nói thì chiều mình sẽ xuất viện nếu tình trạng vẫn tiến triển tốt, K vẫn nằm mê man còn Mem thì không thấy đâu, sáng Hà đi thăm viện thì nghe y tá nói tối qua lúc vô phòng kiểm tra thì không thấy Mem, có lẽ cô ta đã rời viện vào tối qua, Hà đã kể lại cho mình những gì sảy ra vào chiều hôm qua, lúc mình vẫn đang mê man bị hành hạ với những thứ ảo giác ấy trong lúc...
Đọc tiếp

Theo như lời y tá nói thì chiều mình sẽ xuất viện nếu tình trạng vẫn tiến triển tốt, K vẫn nằm mê man còn Mem thì không thấy đâu, sáng Hà đi thăm viện thì nghe y tá nói tối qua lúc vô phòng kiểm tra thì không thấy Mem, có lẽ cô ta đã rời viện vào tối qua, Hà đã kể lại cho mình những gì sảy ra vào chiều hôm qua, lúc mình vẫn đang mê man bị hành hạ với những thứ ảo giác ấy trong lúc ăn sáng ở cantin:

– K vẫn mê man từ qua đến giờ à?

– Không tối qua anh ta có tỉnh giậy một lúc rồi lại ngủ thiếp đi

– Cô không sao chứ? Có vẻ cô cũng bị thương

– Không…chủ yếu là K, anh ta là người bị thương nặng nhất!

– Tôi nghĩ cô cũng nên kiểm tra xem sao

– Được rồi! cậu không phải lo

– Chuyện hôm qua rốt cuộc là sao?

– Chuyện hôm qua… – Mặt Hà bất chợt biến sắc rồi trở lại bình thường – Lúc tôi và K đang tiến hành hủy bỏ cái thứ đấy thì cả hai nghe có tiếng động bên ngoài, sau đó Mem bước vô với một vệt máu nhỏ trên tay, có lẽ là cậu đã tự vệ, sau đó có một cuộc xô sát nhỏ và phần thắng đã thuộc về chúng tôi, con quỷ ám căn nhà đó đã được hóa giải và quyển sách kia được K niêm phong lại…vậy thôi !!!– Hà đưa mắt lên nhìn tôi bỗng trong lúc đó mình cảm thấy không muốn biết gì hơn, ánh mắt cô ấy rất lạ

– Vậy là bây dãy nhà trọ không còn bị ám nữa đúng không? Có vẻ đã kết thúc thật rồi! – mình cảm thấy nhẹ nhõm thêm phần nào

– Có thể cho là vậy…cậu có thể chuyển về đấy!

– Quay trở về căn phòng ấy? haiz…tôi không chắc – mình thở dài rồi đứng lên

– Giờ tôi phải về nhà, chiều nay là cậu xuất viện, còn K thì chắc còn lâu! – Hà trả tiền cho người phục vụ rồi đứng lên – viện phí và các khoản tôi đã lo hết coi như chuộc lỗi vụ trước tôi nợ hai cậu, sáng nay tôi chỉ đến kiểm tra Mem coi cô ta có biểu hiện gì không, nhưng không ngờ là cô ta đã bỏ đi tối qua, chị em M sẽ không còn là mối hiểm họa đáng lo nữa nữa! bây giờ có lẽ tôi cũng sẽ chẳng có dịp gặp cậu và K nữa, việc này đã kết thúc, hãy tận hưởng những ngày tháng này! tạm biệt!!!

Sau đó Hà quay người bước đi… “tận hưởng những ngày tháng này” câu nói của Hà làm mình cảm giác thấy có một cái gì đó khá là lạ, để lại trong suy nghĩ mình một chút gì đó nặng trĩu nhưng chỉ thoáng qua. Mình bước về phòng bệnh nghỉ ngơi thay vì dảo bước thư giãn trên khuôn viên bệnh viện vì lại thấy mệt, bầu trờ quang đãng, trong xanh nhưng vẫn chẳng đem lại cảm giác thoải mái thư giãn trong mình, mình và K nằm phòng hồi sức trên lầu, cách căn tin hai dãy phòng. Mỗi lần quẹo hoặc chèo lên cầu thang hay đi qua một hành lang nào đó mình có một cảm giác khá lạnh người, bệnh viên vắng, điểm mặt cũng chỉ có vài người nhà bệnh nhân đến thăm hay mang đồ đến chứ cũng chẳng có mấy ai đi khám bệnh, hành lang vắng, dài dọc qua những căn phòng trống dẫn đến phòng mình và K khá “u ám” (theo cách mình cảm nhận) mình lướt qua một vài phòng bệnh lâu lâu lại thấy bóng người bước vô phòng hay đi xuống cầu thang nhưng chẳng bao giờ nhìn rõ, rất mơ hồ, chỉ lướt nhanh, vụt mất khỏi tầm nhìn của mình, mình không để ý mấy chỉ cảm thấy tò mò hơi có một chút thắc mắc và sờ sợ. K đang nằm trên giường vẫn ngủ say như lúc mình và Hà xuống cantin, mình trở về giường nằm một lúc rồi ngủ thiếp đi.

Mình bỗng nghe tiếng người thút thít, ban đầu mình nghĩ là y tá nhưng rồi lại không “hu…hu hu” mắt nhắm mắt mở mình tỉnh dậy, căn phòng bệnh trống không một bóng người, giường bên K vẫn nằm ngủ, cách đó mấy giường một vài bệnh cũng đang ngủ cạnh giường là cái cặp lồng đang mở. “Kì lạ không biết ai đã rên rỉ” – mình thắc mắc sau đó mình đặt mình xuống, nhắm mắt thì tiếng ấy lại phát ra: “đau quá…hư hư hư…” vẫn giọng nói đó nhưng có phần gấp gáp hơn, mình lại tỉnh và nhổm dậy, vẫn vậy, không có ai! “cái gì vậy” – mình tự hỏi, nhìn quanh không thấy gì, tiếng kêu lại phát ra, hình như là từ góc phòng, mình bước chân xuống, người vẫn khá mệt, ngó quanh phòng vẫn không có ai, mình bước ra cửa phòng nhìn quanh, trước phòng, xung quanh “kì lạ thật” mình lẩm bẩm bỗng nghe nhiên nghe thấy tiếng nói lại phát ra trong phòng, lần này cả người mình lạnh toát, mình sợ sệt quay vô căn phòng, nhìn một vòng, sau một hồi ngó nghiêng mình tự trấn an rồi trèo lên giường nằm nghỉ, tiếng gọi lại cất lên, lần này nghe nó rất gần, có lẽ là bên giường Mem, cái giường trống ấy, mình mở mắt qua nhìn bên, cái giường vẫn vậy, không có ai cả,tiếng gọi lại phát ra, lần này nghe như cạnh mình “cứu tôi, đau quá…cứu!” hình như…hình như là ở dưới gầm giường, mình sợ hãi, cả người lạnh toát, cái gì đang ở dưới đó? … giờ có hai lựa chọn, một là quoái xuống nhìn, hai là lao ra khỏi phòng, nhưng cả hai đều không được, làm sao mình có thể giám đặt chân xuống được cơ chứ? 10 phút sau, tiếng kêu vẫn vang lên đều đều, ban đầu rất nhỏ và yếu ớt, về sau lại càng to và gấp gáp, kèm theo tiếng khóc nhẹ, mình quyết định đánh liều, nằm sấp người và từ từ đưa mắt xuống gầm giường, gầm giường mình khuất sáng, khá tối, có một cái hộp giấy để dưới, mình đưa mắt thì bỗng trong bóng tối, một khuôn mặt hiện ra với cái mồm mếu máo và mái tóc xơ lũa xũa, da dẻ nhăn nheo, mình sợ hãi bật người thì đột nhiên lộn mình xuống đất trong tư thế quay người xuống gầm giường, một cánh tay gầy sơ xác thò ra ru rẩy túm lấy áo mình, mình hét lớn sợ hãi trong cơn mệt mình ngất đi.

Khi tỉnh dậy thì thấy K đang ngồi trên giường bấm điện thoại, mình đang nằm trên giường, ai đã đưa mình lên? K quay lại:

– Cậu đỡ hơn rồi chứ? Cậu mới bị trúng gió nằm vật vã dưới sàn…

– Em…sh*t đau đầu quá? Anh đỡ rồi à K…?

– Ừ…tôi tỉnh dậy vì nghe tiếng hét của cậu…có chuyện gì vậy?

– Không!…chắc mê sản – mặc dù mình biết việc vừa rồi là thật, nhưng mình không muốn nói ra

– Nghỉ đi! Cậu có vẻ còn mệt, sáng mai rồi hẵng xuất viện! Hà đã kể cho cậu việc sảy ra chưa?

– Rồi! – mình trả lời

– K nhìn mình một lúc rồi nói – Chắc cô ấy vẫn chưa kể cho cậu, khi nào xuất viện tôi sẽ nói, cậu nên nghỉ ngơi đi, trông cậu còn mệt hơn cả tôi! – K nói rồi đặt mình xuống giường – nơi này lạ lắm đúng không?

-………. – Mình không nói gì chỉ im lặng nằm xuống, có vẻ như K hiểu chuyện sảy ra với mình! Từ nhỏ đến giờ mỗi khi đến chỗ ngã ba ngã tư, bệnh viện, nghĩa địa mình lại có cảm lạnh người rất lạ như có một ai đó đang dõi theo……

Chọn Tập Bình luận

1
18 tháng 7 2019

phần trước đâu