K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

19 tháng 10 2017

chỉ còn cách bỏ mạng thui,,,,vì mik ko biết ^^

13 tháng 10 2017

Mk chẳng hiểu j nhưng mà mk góp ý về đề chút nhé !! :

xưa phải viết là Xưa mới đúng chứ !

Bn này còn sai chính tả chữ " trèo " bn này lại viết thành " chèo "

^^

13 tháng 10 2017

Lúc trèo lên cây anh ta có cầm theo rìu không bạn?

14 tháng 10 2017

Có 1 câu mà đăng từ qua đến nay , ko mệt ak ??? -_-

Toàn viết sai chính tả .....-_-

14 tháng 10 2017

anh ta cứ nằm trên đó đợi đến ngày mai con hổ đói thì hổ lại đi , rắn ko tìm được mồi thì nó cũng đi , cá sấu đói và nó cũng đói và bơi đi.

Sông nước miền tây hiền hòa,nhưng dưới dòng nước đục ấy là những chuyện huyền bí mà mình đã từnng chứng kiến…Hồi đó có lần mình theo ghe chở trái cây,sau khi tới bến,ghe neo vào,mấy anh em mới chuyển hàng lên vựa thì trời cũng tối nên phải ởlại,mấy anh kêu mình lên vựa ngủ nhưng mìnhnhất quyết không đi vì trên đó lạ chỗ…đêm, mấy anh thì lên bờ hết rồi, chỉ còn mình...
Đọc tiếp

Sông nước miền tây hiền hòa,nhưng dưới dòng nước đục ấy là những chuyện huyền bí mà mình đã từnng chứng kiến…
Hồi đó có lần mình theo ghe chở trái cây,sau khi tới bến,ghe neo vào,mấy anh em mới chuyển hàng lên vựa thì trời cũng tối nên phải ởlại,mấy anh kêu mình lên vựa ngủ nhưng mìnhnhất quyết không đi vì trên đó lạ chỗ…đêm, mấy anh thì lên bờ hết rồi, chỉ còn mình nằm dưới ghe, sóng vỗ ì ạch là chiếc ghe lắc lư qua lại làm mình muốn say sóng luôn…chợt… mình nghe tiếng động “bạch…bạch…” phát ra từ phía lái ghe…nằm im lặng và nghe kỹ thì tiếng động ấy rất rõ ràng ,như là tiếng vỗ vào sàn ghe vậy…sợ bọn trộm, nên mình nhẹ nhàng tiến về phía tấm rèm treo ,thuận tay mình vớ lấy cây mác rồi kéo tấm rèm qua…dưới ánh đèn măngsông …mình thấy mộtđống màu đen ngồi trên thành ghe gần với chỗ phơi đồ…đống màu đen đó to lắm,đen bóng mà nhơn nhớt,toàn thân dính đầy rong rêu… nhớ lại mọi người thường nói là có bọn trộm ở mấy khu vực gần sông ,bọn chúng bôi nhớt khắp người rồi đi trộm cắp nên hay gọi bọn đó là ma nhớt….mình cầm cây mác lao thẳng ra ngoài rồi la lên “đ.m,ăn trộm hả,tao đâm chết mẹ mày”….bóng đen nhảy xuống nước… nhưng…. một bóng đen to lớn vậy mà nhảy xuống lại không nghe tiếng nước văng lên….sợ nó còn bám vào thành ghe ,mình tiến lại gần thìmình đạp trúng vũng nước gì đó trơn lắm làm mình trượt chân bay luôn xuống sông….nước sông ban đêm lạnh ngắt…mình vội bơi vào…bỗng…xung quanh mình có rất nhiều bong bóngnổi lên…chân mình đạp vào thứ mì đó lành lạnh…đáng lý ra đã ngâm lâu dưới nước thì thân nhiệt sẽ quen và không thấy lạnh,nhưng chỗ nước này…nó lạnh một cách không bình thường. Mình gắng sức bơi thật nhanh lại ghe rồi leo lên…quần áo ướt gặp gió thổi lạnh đến thấu xương.. mình vội lấy bình thuỷ dung nước sôi mà mấy anh đem xuống lúc chiều,rồi pha nước tắm,lúc lại sào lấy cái khăn lau mình thì m ình thấy toàn bộ đồ phơi đều dính thứ gì đó nhớt nhầy,đưa cái khăn lên mũi ngửi thì…một mùi thối như mùi cá ương lên lẫn với mùi sình đất…mình để ý thấy cóvũng nước kéo dài từ chỗ phơi đồ đến thành ghe ,chỗ bóng đen lúc nãy…lấy đồ khác thay,rồi mình đi một vòng ghe để kiểm tra ,sau đó thì đi ngủ….
Đang ngon giấc thì mình nghe tiếng “ùm….ùm…” như có ai nhảy xuống nước vậy ,rồi có tiếng cười đùa…. lúc này trời cũng gần sáng rồi,”quái thật,không lẽ mới sáng sớm mà có người tắm sông” mình nghĩ trong đầu….nhìn vào đồng hồ mới có ba giờ sáng,mình chui ra mui ghe thì…đứng hình….dưới ánh sáng mờ mờ…vô số bóng đen không rõ hình dạng từ trên bờ nhảy xuống sông…tiếng “ùm…ùmmm” phát ra nhưng mặt sông vẫn tĩnh lặnh,không có đến một giọt nước văng lên…đây là lần đầu mình đi ghe,và đây cũng là lần đầu mình thấy cảnh này…hoảng sợ…mình bắt cầu ván rồi chạy luônlên bờ để đi kiếm mấy anh….đến sáng hôm sau về lại ghe,chú năm chủ ghe mới kể mình biết thứ mình gặp là ma da,và chỗ bến này vào khoảng năm 1986 có một vụ chìm ghe làm chết năm người trên đó nên dân ở đây lập một cái miếu thờ chỗ bụi bần gần đó…..
Quái vật sông…
Sau vụ đó thì mình đâm ra sợ cái vụ đi ghe với tàu,nhưng vì chén cơm nên mình phải tiếp tục những chuyến hành trình trên sông nước….cũng như lần trước, lần này ghe mình neo lại chỗ ngã tư vàm,vì hàng chưa gom đủ nên mấy anh em rảnh rỗi rủ nhau tắm sông….mình thì không dám tắm mà chỉ ngồi trên ghe…”a,bắt được rắn to tụi bây ơi”..thì ra là anh quốc nãy giờ thấy lò mò chỗ bãi cát,anh quốc lấy cái áo trùm con rắn lại rồi leo lên ghe…mấy anh em gom lại,anh quốc thả con rắn vào thùng….con rắn to bằng cổ tay người lớn,dài chừng hai sải tay,vảy nó đen bóng ,đặc biệt phần đầu nó nhô lên một cục u trông như cái sừng,mà sau nó có vẻ mềm mềm như rắn mới đẻ….”rắn to quá đem bán đi”….”thôi, ngâm rượu là ngon”…mấy anh đang bàn tán vui vẻ thì…”cành…”….chiếc ghe như có vật gì đó tông mạnh vào bên hông làm chiếc ghe dạt sang một bên…hoảng hồn vì tưởng có ghe tông trúng,mn vội chạy lại xem thì chẳng thấy ghe nào….nhưnh…..dưới mặt nước… một bóng con gì đó dài hơn năm thước và to bằng một gốc dừa lâu năm…bóng đen bơi vòng ghe,nhìn dáng bơi của nó thì chắc chắn rằng đây là một con rắn….con rắn lại tông mạnh vào thành ghe một lần nữa…anh em trên ghe vội cầm lấy mái chèo với gậy tầm vông để thủ thế…chợt có giọng nói vang lên “không lẽ bắt trúng con nó”…mọi người nhìn về hướng cái thùng,con rắn con như cảm nhận được rắn mẹ ở gần nên giãy liên tục…anh quốc chạy nhanh lại cái thùng rồi cầm cái thùng quăng về hướng bãi cát gần đó….dưới dòng nước ,bóng con rắn to bơi nhanh về bãi cát rồi bò lên…mn trên ghe ai cũng xanh mặt vì con rắn to khủng khiếp… cái vảy nó gần bằng cái chén ăn cơm…nó ngậm con rắn con vào miệng rồi bơi xuống nước mất dạng…dòng sông lại yên tĩnh như ban đầu…chuyện này khi hỏi người dân sống ở đây thì họ bảo đó là Giao Long,hằng năm mọi người đều phải cúng tế nó,cách đây hơn hai chục năm,có một lần họ thấy xác giao long dạt vào bờ,nhưng nó chỉ to bằng cái cột nhà chứ không lớn như con mà bọn mình thấy…và họ nói bọn mình may mắn,vìbắt con của nó nhưng không bị nó trả thù…..mn cạch luôn chỗ bãi đó ,không bao giờ ghé lại nữa….
Có lần mình còn gặp cá sấu nữa, lúc đó đang đứng trên ghe đái bậy xuống sông thì thấy một vật gì đó to lắm,nó xù xì như một khúc cây vậy,nó trôi cách chỗ mình đứng chừng hai thước… nhưng…nước đang chảy thì khúc cây không trôi theo hướng dòng nước mà lại trôi ngược dòng…nhìn kỹ thì thấy hai con mắt nó to đùng…sợ quá mình vội chạy ra mui kêu mấy anh….
Nếu truyện hay,ace ủng hộ …đón tiếp phần hai : cướp người của hà bá

0
Cho các câu sau: (1) Một người nhanh chân leo lên một cây cao. (2) Khi con gấu lại gần và dí mõm ngửi khắp người anh ta thì anh ta nín thở và giả vờ như đã chết. (3) Có hai người bạn đang đi với nhau trong rừng thì thình lình gặp một con gấu. (4) Chẳng bao lâu, con gấu bỏ đi vì gấu không bao giờ đụng đến xác chết. (5) Người còn lại biết là thế nào mình cũng bị tấn công liền vội nằm...
Đọc tiếp
Cho các câu sau: (1) Một người nhanh chân leo lên một cây cao. (2) Khi con gấu lại gần và dí mõm ngửi khắp người anh ta thì anh ta nín thở và giả vờ như đã chết. (3) Có hai người bạn đang đi với nhau trong rừng thì thình lình gặp một con gấu. (4) Chẳng bao lâu, con gấu bỏ đi vì gấu không bao giờ đụng đến xác chết. (5) Người còn lại biết là thế nào mình cũng bị tấn công liền vội nằm lăn ra đất. (6) Nó khuyên tôi, người bạn trả lời, “đừng bao giờ làm bạn với một người bỏ mình khi gặp nguy hiểm.” (7) Khi con gấu đã đi khỏi, người ở trên cây leo xuống và đùa cợt hỏi thăm người bạn mình là gấu đã thầm thì điều gì vào tai anh ta. Em hãy sắp xếp các câu trên thành một câu chuyện hoàn chỉnh. A. (1) - (3) - (5) - (2) - (4) - (6) - (7) B. (3) - (1) - (5) - (2) - (4) - (7) - (6) C. (2) - (1) - (3) - (4) - (7) - (5) - (6) D. (1) - (3) - (5) - (7) - (6) - (4) - (2)
6
13 tháng 8 2021

câu B nha

28 tháng 6 2016

Tại sao 

Sự uyên bác của giáo sưĐừng bao giờ nghĩ mình là uyên bác, là giỏi nhất, bất kỳ ai cũng có mặt giỏi của riêng mình.Có một vị giáo sư nọ thuê một người chèo đò chở ông xuôi dòng sông.Trên đường đi, để chứng minh sự thông minh và uyên bác của mình, vị giáo sư tìm đủ mọi cách thách đố người chèo đò.Nhặt một viên đá ven bờ, ông hỏi :" Có bao giờ anh học môn Địa chất chưa?"...
Đọc tiếp

Sự uyên bác của giáo sư

Đừng bao giờ nghĩ mình là uyên bác, là giỏi nhất, bất kỳ ai cũng có mặt giỏi của riêng mình.

Có một vị giáo sư nọ thuê một người chèo đò chở ông xuôi dòng sông.

Trên đường đi, để chứng minh sự thông minh và uyên bác của mình, vị giáo sư tìm đủ mọi cách thách đố người chèo đò.

Nhặt một viên đá ven bờ, ông hỏi :" Có bao giờ anh học môn Địa chất chưa?" Người lái đò nhìn ông ngại ngùng đáp :" Ơ... không". Thậm chí anh ta còn không hiểu từ Địa chất nghĩa là gì.

"Vậy thì tôi e rằng anh đã uổng phí một phần tư cuộc đời rồi" Vị giáo sư nói giọng trịch thượng. Anh lái đò cảm thấy mình thật ngu dốt nhưng vấn tiếp tục chèo đò.

Càng đi xa, dòng nước càng chảy xiết. Một lúc sau con người uyên bác kia thò tay vớt lên một chiếc lá trôi trên sông và hỏi : "Thế này, anh có biết gì về môn Thực vật học không?". Người lái đò lại một lần nữa tỏ ra bối rối:" Uhm.... không".

 

Vị giáo sư lắc đầu và chép miệng : "Chậc chậc, vậy là anh mất toi một nửa cuộc đời rồi còn gì" Ông ngoắc tay ra hiệu cho anh tiếp tục chèo. Khúc sông này khá gập ghềnh, sóng nước đập mạnh vào mạn thuyền khiến con thuyền nhỏ chao đi lắc lại.

Nhưng con người thông kim bác cổ kia không để ý điều này. Ông còn mải ngắm dãy núi trập trùng xa xa. Ông chỉ tay về hướng đó và hỏi :"Thế anh có biết gì về Địa lý không?" Cảm thấy mình thật thấp hèn và kém cỏi, người lái đò nuốt nỗi nhục vào trong lòng và trả lời :"Không".

Lúc này vị giáo sư đáng kính bèn phán :" Tôi cũng nghĩ thế, anh đã phí ba phần tư cuộc đời rồi"

Lúc này dòng sông trở nên hung tợn hơn với những con sóng cả. Người lái đò không thể giữ con thuyền nhỏ thăng bằng được nữa. Một con sóng lớn lật nhào chiếc thuyền lên một tảng đá lớn giữa dòng.

Hai người ngoi ngóp giữa dòng nước. Anh lái đò hỏi vị giáo sư :"Ông có biết bơi không?" Vị giáo sư run rẩy :" Kh..không"

"Thế thì ông đã mất cả cuộc đời rồi"

1
20 tháng 6 2017

đó là truyện rồi

Sự uyên bác của giáo sưĐừng bao giờ nghĩ mình là uyên bác, là giỏi nhất, bất kỳ ai cũng có mặt giỏi của riêng mình.Có một vị giáo sư nọ thuê một người chèo đò chở ông xuôi dòng sông.Trên đường đi, để chứng minh sự thông minh và uyên bác của mình, vị giáo sư tìm đủ mọi cách thách đố người chèo đò.Nhặt một viên đá ven bờ, ông hỏi :" Có bao giờ anh học môn Địa chất chưa?"...
Đọc tiếp

Sự uyên bác của giáo sư

Đừng bao giờ nghĩ mình là uyên bác, là giỏi nhất, bất kỳ ai cũng có mặt giỏi của riêng mình.

Có một vị giáo sư nọ thuê một người chèo đò chở ông xuôi dòng sông.

Trên đường đi, để chứng minh sự thông minh và uyên bác của mình, vị giáo sư tìm đủ mọi cách thách đố người chèo đò.

Nhặt một viên đá ven bờ, ông hỏi :" Có bao giờ anh học môn Địa chất chưa?" Người lái đò nhìn ông ngại ngùng đáp :" Ơ... không". Thậm chí anh ta còn không hiểu từ Địa chất nghĩa là gì.

"Vậy thì tôi e rằng anh đã uổng phí một phần tư cuộc đời rồi" Vị giáo sư nói giọng trịch thượng. Anh lái đò cảm thấy mình thật ngu dốt nhưng vấn tiếp tục chèo đò.

Càng đi xa, dòng nước càng chảy xiết. Một lúc sau con người uyên bác kia thò tay vớt lên một chiếc lá trôi trên sông và hỏi : "Thế này, anh có biết gì về môn Thực vật học không?". Người lái đò lại một lần nữa tỏ ra bối rối:" Uhm.... không".

 

Vị giáo sư lắc đầu và chép miệng : "Chậc chậc, vậy là anh mất toi một nửa cuộc đời rồi còn gì" Ông ngoắc tay ra hiệu cho anh tiếp tục chèo. Khúc sông này khá gập ghềnh, sóng nước đập mạnh vào mạn thuyền khiến con thuyền nhỏ chao đi lắc lại.

Nhưng con người thông kim bác cổ kia không để ý điều này. Ông còn mải ngắm dãy núi trập trùng xa xa. Ông chỉ tay về hướng đó và hỏi :"Thế anh có biết gì về Địa lý không?" Cảm thấy mình thật thấp hèn và kém cỏi, người lái đò nuốt nỗi nhục vào trong lòng và trả lời :"Không".

Lúc này vị giáo sư đáng kính bèn phán :" Tôi cũng nghĩ thế, anh đã phí ba phần tư cuộc đời rồi"

Lúc này dòng sông trở nên hung tợn hơn với những con sóng cả. Người lái đò không thể giữ con thuyền nhỏ thăng bằng được nữa. Một con sóng lớn lật nhào chiếc thuyền lên một tảng đá lớn giữa dòng.

Hai người ngoi ngóp giữa dòng nước. Anh lái đò hỏi vị giáo sư :"Ông có biết bơi không?" Vị giáo sư run rẩy :" Kh..không"

"Thế thì ông đã mất cả cuộc đời rồi"

1
20 tháng 6 2017

quá hay

Sự uyên bác của giáo sưĐừng bao giờ nghĩ mình là uyên bác, là giỏi nhất, bất kỳ ai cũng có mặt giỏi của riêng mình.Có một vị giáo sư nọ thuê một người chèo đò chở ông xuôi dòng sông.Trên đường đi, để chứng minh sự thông minh và uyên bác của mình, vị giáo sư tìm đủ mọi cách thách đố người chèo đò.Nhặt một viên đá ven bờ, ông hỏi :" Có bao giờ anh học môn Địa chất chưa?"...
Đọc tiếp

Sự uyên bác của giáo sư

Đừng bao giờ nghĩ mình là uyên bác, là giỏi nhất, bất kỳ ai cũng có mặt giỏi của riêng mình.

Có một vị giáo sư nọ thuê một người chèo đò chở ông xuôi dòng sông.

Trên đường đi, để chứng minh sự thông minh và uyên bác của mình, vị giáo sư tìm đủ mọi cách thách đố người chèo đò.

Nhặt một viên đá ven bờ, ông hỏi :" Có bao giờ anh học môn Địa chất chưa?" Người lái đò nhìn ông ngại ngùng đáp :" Ơ... không". Thậm chí anh ta còn không hiểu từ Địa chất nghĩa là gì.

"Vậy thì tôi e rằng anh đã uổng phí một phần tư cuộc đời rồi" Vị giáo sư nói giọng trịch thượng. Anh lái đò cảm thấy mình thật ngu dốt nhưng vấn tiếp tục chèo đò.

Càng đi xa, dòng nước càng chảy xiết. Một lúc sau con người uyên bác kia thò tay vớt lên một chiếc lá trôi trên sông và hỏi : "Thế này, anh có biết gì về môn Thực vật học không?". Người lái đò lại một lần nữa tỏ ra bối rối:" Uhm.... không".

 

Vị giáo sư lắc đầu và chép miệng : "Chậc chậc, vậy là anh mất toi một nửa cuộc đời rồi còn gì" Ông ngoắc tay ra hiệu cho anh tiếp tục chèo. Khúc sông này khá gập ghềnh, sóng nước đập mạnh vào mạn thuyền khiến con thuyền nhỏ chao đi lắc lại.

Nhưng con người thông kim bác cổ kia không để ý điều này. Ông còn mải ngắm dãy núi trập trùng xa xa. Ông chỉ tay về hướng đó và hỏi :"Thế anh có biết gì về Địa lý không?" Cảm thấy mình thật thấp hèn và kém cỏi, người lái đò nuốt nỗi nhục vào trong lòng và trả lời :"Không".

Lúc này vị giáo sư đáng kính bèn phán :" Tôi cũng nghĩ thế, anh đã phí ba phần tư cuộc đời rồi"

Lúc này dòng sông trở nên hung tợn hơn với những con sóng cả. Người lái đò không thể giữ con thuyền nhỏ thăng bằng được nữa. Một con sóng lớn lật nhào chiếc thuyền lên một tảng đá lớn giữa dòng.

Hai người ngoi ngóp giữa dòng nước. Anh lái đò hỏi vị giáo sư :"Ông có biết bơi không?" Vị giáo sư run rẩy :" Kh..không"

"Thế thì ông đã mất cả cuộc đời rồi"

5
16 tháng 8 2015

hay quá 

rất có ý nghĩa

16 tháng 8 2015

bài dài thế này chẳng buồn đọc