K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

28 tháng 7 2021

Tham khảo ạ !!

Má tôi đi công tác được hơn một tuần rồi. Lúc má đi thì cơn bão số chín cũng vừa tới.
Gió thổi ù ù, mưa tới tấp đổ xuống, cây cối ngả nghiêng, xơ xác. Ba và hai anh em tôi ở nhà, chẳng biết làm gì, hết quanh ra lại quanh vào. Tôi nghĩ: "Giá lúc này má ở nhà thì tốt biết bao!". Cuối cùng, cơn bão cũng qua. Bầu trời lại trong xanh trở lại. Nhưng căn nhà vẫn còn trống trải, buồn tênh. Ngồi trong nhà mà ai cũng ngóng ra cửa. Anh tôi sốt ruột chạy ra cổng. Phía xa, bóng một phụ nữ đang rảo bước, hai tay xách hai túi đồ. Tôi hồi hộp, chờ đợi. Cái bóng tròn trịa ấy đang tiến lại gần phía tôi. Mái tóc vàng nâu buông xõa đung đưa theo nhịp bước. Hai vai người đó trĩu hẳn xuống, có lẽ do túi đồ quá nặng. Chiếc áo màu tím nhạt bó sát lấy thân hình hơi ốm. Dáng đi nhanh nhẹn, hoạt bát. Bước chân của người đó mỗi lúc một nhanh. Tim tôi như vỡ òa: Ôi, đúng là má rồi! Anh tôi ngoái cổ vào trong nhà hét lớn: "Ba ơi! Má đã về!". Ba cha con tôi , cùng chạy ào ra đón má.Tôi cũng không nén nổi lòng mình, ôm má, nói lớn: " Má ơi, con nhớ má lắm!". Hai anh em tôi tranh nhau đỡ đồ cho mẹ và tíu tít kể chuyện. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ đưa tay đón cái túi xách từ tay má, nhưng vẻ mặt không giấu nổi sự vui mừng. Má nở nụ cười rạng rỡ, dắt hai anh em tôi vào nhà. Từ lúc má bước chân vào nhà, căn nhà như gặp được tia nắng mới, sáng bừng lên.
Đến lúc này tôi mới biết má quan trọng đến nhường nào. Nếu không có má thì mọi thứ trở nên buồn bã và chán nản vô cùng. Má là người rất quan trọng trong gia đình tôi.

10 tháng 2 2018

Nhà thơ Đặng Hiển đã chọn một tình huống khá đặc biệt: Mẹ vắng nhà ngày bão. Mẹ vắng nhà đã là một thiếu thốn lại đúng ngày bão thì sự thiếu hụt này càng tăng lên gấp bội. Bài thơ dung dị với lối kể chuyện tự sự thật cảm động khi hiện lên hình ảnh: "Hai chiếc giường ướt một - Ba bố con nằm chung".

Bây giờ, cuộc sống đã khá hơn nhưng cách đây vài chục năm trước ở thời điểm nhà thơ viết bài thơ này thì đời sống còn khá chật vật nhất là những Khu tập thể công nhân viên chức. Ba bố con nằm chung rất ấm mà vẫn thấy thiếu một khoảng trống: "Vẫn thấy trống phía trong - Nằm ấm mà thao thức". Tình yêu thương là thế, người này nghĩ về người kia có một linh giác nào đó giao cảm nối họ với nhau: "Nghĩ giờ này ở quê - Mẹ cũng không ngủ được".

"Cơn mưa dài" ở đầu bài không những dài về khoảng cách không gian mà cả thời gian tâm trạng nữa. Ta hình dung ra hình ảnh người mẹ bồn chồn lòng như lửa đốt: "Thương bố con vụng về - Củi mùn thì lại ướt". Bây giờ chúng ta nấu bằng bếp ga, bếp điện; ngày đó cuộc sống thiếu thốn phải nấu bằng củi gỗ, mùn cưa - thứ nhiên liệu thô sơ này ướt đẫm thì khó mà nhen đỏ được. Tác giả chọn chi tiết thật đắt, thật sống động nói về cái ăn, cái ngủ thiết thực của con người làm bối cảnh để nổi bật lên tình thương yêu gắn bó với nhau, nương tựa vào nhau vượt lên những khó khăn vật chất.

Nhà thơ Đặng Hiển tiếp tục cái mạch kể thật thà về chuyện chị hái lá cho thỏ, em chăm đàn ngan và: "Bố đội nón đi chợ - Mua cá về nấu chua". Bố đội nón hay bố đang tập làm mẹ, học theo mẹ biết nấu cả canh chua cho con - Một món ngon ẩm thực rất quen thuộc ở nông thôn. Hình ảnh "Bố đội nón" thật ngồ ngộ thương thương mà thẫm đẫm tình người.

Bài thơ là một loạt ứng xử về các mối quan hệ giữa: Bố và con, con và mẹ, vợ và chồng giữa con người và thế giới và vật nuôi thật ấm cúng. Vắng mẹ, nhưng mẹ vẫn phảng phất đâu đây trong mỗi việc làm của con, của bố. Khổ cuối bài thơ chuyển mạch, ảo hoá lung linh bừng sáng khi: "Thế rồi cơn bão qua - Bầu trời xanh trở lại". Đây là quy luật của tự nhiên, nhưng "Mẹ về như nắng mới - Sáng ấm cả gian nhà". Là sự đột biến của cảm xúc con người đẩy lên thành cảm giác. Nắng có thể là ánh mặt trời nhưng cao hơn là hơi ấm thương yêu toả ra từ lòng mẹ.

Viết về mẹ là một đề tài quen thuộc dễ có sự trùng lặp về cấu tứ. Nhà thơ Đặng Hiển đã dùng lối "đòn bẩy" để nâng hình ảnh người mẹ lên qua bóng dáng, việc làm, tình cảm của những người thân là một tứ thơ độc đáo. Đây là một thành công của anh góp vào trang thơ viết về mẹ một nốt trầm sâu thẳm, một gam màu sáng ấm, một bức tranh quê gần gũi yêu thương và cảm động.

10 tháng 2 2018

Khi mẹ về mọi thứ ấm cúng bầu trời ko còn âm u khi bão trở về như trước nữa

14 tháng 7 2018

Má tôi đi công tác được hơn một tuần rồi. Lúc má đi thì cơn bão số chín cũng vừa tới.
Gió thổi ù ù, mưa tới tấp đổ xuống, cây cối ngả nghiêng, xơ xác. Ba và hai anh em tôi ở nhà, chẳng biết làm gì, hết quanh ra lại quanh vào. Tôi nghĩ: "Giá lúc này má ở nhà thì tốt biết bao!". Cuối cùng, cơn bão cũng qua. Bầu trời lại trong xanh trở lại. Nhưng căn nhà vẫn còn trống trải, buồn tênh. Ngồi trong nhà mà ai cũng ngóng ra cửa. Anh tôi sốt ruột chạy ra cổng. Phía xa, bóng một phụ nữ đang rảo bước, hai tay xách hai túi đồ. Tôi hồi hộp, chờ đợi. Cái bóng tròn trịa ấy đang tiến lại gần phía tôi. Mái tóc vàng nâu buông xõa đung đưa theo nhịp bước. Hai vai người đó trĩu hẳn xuống, có lẽ do túi đồ quá nặng. Chiếc áo màu tím nhạt bó sát lấy thân hình hơi ốm. Dáng đi nhanh nhẹn, hoạt bát. Bước chân của người đó mỗi lúc một nhanh. Tim tôi như vỡ òa: Ôi, đúng là má rồi! Anh tôi ngoái cổ vào trong nhà hét lớn: "Ba ơi! Má đã về!". Ba cha con tôi , cùng chạy ào ra đón má.Tôi cũng không nén nổi lòng mình, ôm má, nói lớn: " Má ơi, con nhớ má lắm!". Hai anh em tôi tranh nhau đỡ đồ cho mẹ và tíu tít kể chuyện. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ đưa tay đón cái túi xách từ tay má, nhưng vẻ mặt không giấu nổi sự vui mừng. Má nở nụ cười rạng rỡ, dắt hai anh em tôi vào nhà. Từ lúc má bước chân vào nhà, căn nhà như gặp được tia nắng mới, sáng bừng lên.
Đến lúc này tôi mới biết má quan trọng đến nhường nào. Nếu không có má thì mọi thứ trở nên buồn bã và chán nản vô cùng. Má là người rất quan trọng trong gia đình tôi.

Đoạn thơ diễn tả cảm xúc vui mừng khôn xiết của gia đình sau nhiều ngày mong ngóng mẹ về. Mẹ đi vắng, cũng là lúc cơn bão ập đến. Cơn bão của thiên nhiên hay cơn bão trong lòng mỗi người khi không có mẹ? Mẹ trở về, thời gian xa vắng đã kết thúc, giống như cơn bão đã tan, trời lại quang mây, lặng gió. Người mẹ được tác giả so sánh như “nắng mới” trở lại, làm cho gian nhà ẩm ướt sau cơn bão như “sáng ấm” lên. Hình ảnh “nắng mới” là hình ảnh của mẹ, mẹ đã trở về xua đi sự trống trải, sự mong mỏi của mọi người trong gia đình.

ko đăng lại câu hỏi

vì ngta thấy mỗi người trả lời đấy

11 tháng 6 2018

Chắc các bn cũng biết tôi là ai chứ , tôi là chú cóc trong truyện " Cóc kiện trời " Sau đây tôi sẽ kể lại câu chuyện . Thấy tình cảnh gay go như vậy, tôi suy nghĩ ghê lắm cứ nhảy ra nhảy vào, lo lắng, sốt ruột và bực tức trước thái độ dửng dưng của Trời. Thế rồi tôi quyết định sẽ lên tận thiên đình để kiện Trời. Ngắt một cái lá Khoai môn đội lên đầu che nắng, tôi bắt đầu cuộc hành trình. Dọc đường, tôi gặp Cua, Gấu, Cọp. Ong và Cáo. Nghe tôi nói đi kiện Trời, tất cả đều xin theo.

Ngày xửa ngày xưa, có một năm hạn hán kéo dài, suốt mấy tháng liền trời nắng như đổ lửa, không có lấy một giọt mưa. Mặt đất nứt nẻ, cây cối héo khô, muôn vật khát nước nằm chờ chết.

Thấy tình cảnh gay go như vậy, tôi suy nghĩ ghê lắm cứ nhảy ra nhảy vào, lo lắng, sốt ruột và bực tức trước thái độ dửng dưng của Trời. Thế rồi tôi quyết định sẽ lên tận thiên đình để kiện Trời. Ngắt một cái lá Khoai môn đội lên đầu che nắng, tôi bắt đầu cuộc hành trình. Dọc đường, tôi gặp Cua, Gấu, Cọp, Ong và Cáo. Nghe tôi nói đi kiện Trời, tất cả đều xin theo.

Qua bao gian nan vất vả, cuối cùng chúng tôi cũng lên tới thiên đình. Trước cửa nhà Trời có để một cái trống to. Tôi phân công các bạn: “Anh Cua bò vào chum nước này. Cô Ong đợi sau cánh cửa kia. Còn chị Cáo, anh Gấu, anh Cọp thì nấp ở hai bên”. Mọi người làm theo lệnh của tôi.

Sau đó, tôi ung dung đánh ba hồi trống. Tiếng trống vang rền khiến Trời phải ngó ra. Thấy chỉ có một chú Cóc bé tí tẹo mà dám náo động thiên đình, Trời nổi giận sai Gà ra mổ tôi. Gà vừa bay đến, tôi ra hiệu cho Cáo nhảy xổ tới cắn cổ Gà tha đi. Trời sai Chỏ xông ra bắt Cáo. Chó vừa tới cửa đã bị Gấu quật chết tươi. Trời nổi giận lôi đình, sai thần Sét trừng trị Gấu. Thấn Sét hùng hổ vác lưỡi búa chạy ra thì bị Ong đốt túi bụi vào mặt, vào đầu. Sợ quá, thần vội vứt búa rồi nhảy vào chum nước. Bị Cua giơ càng kẹp một phát đau điếng, thần Sét vội nhảy vọt khỏi chum và bị Cọp vồ.

Túng thế. Trời đành xuống giọng, mời tôi vào nói chuyện. Tôi lễ phép thưa rằng:

-   Muôn tâu Thượng Đế! Đã lâu lắm rồi, trần gian không được một giọt mưa. Thượng Đế cần làm mưa ngay để cứu muôn loài, không thì chết hết!

Sợ trần gian nổi loạn, Trời bèn hứa:

-  Thôi, cậu cứ về đi, ta sẽ cho mưa xuống ngay!

Rồi Trời còn dặn thêm là từ nay về sau, nếu cần mưa thì tôi cứ nghiến răng báo cho Trời biết, khỏi phải mất công khó nhọc lên tận thiên đình.

Đoàn quân của tôi về đến hạ giới thì mưa đã tràn ngập cả sông ngòi, đồng ruộng. Sự sống trên mặt đất lại hồi sinh. Mọi người yêu mến tặng tôi cái tên là:

Cậu ông Trời.



 

15 tháng 4 2019

bạn này đang kể chứ ko phải tả,sai bét

31 tháng 3 2019

cai ấy mà cũng hỏi thế mà cung là học sinh giỏi cơ đấy

31 tháng 3 2019

cảm ơn vì lời khen

7 tháng 6 2018

Các có có biết không, xưa kai có một lần trời hạn hán rất lâu đồng ruộng xác xơ hoa màu khô héo đất đai nứt nẻ. Các loài động vật đều chết dần chết mòn vì khát, Ngay cả dòng dõi nhà Cọp chúng ta cũng phả điêu đứng sống dở chết dở, trong những ngày khô hạn này.

May thay một ngày nọ, khi cha và bác gấu nằm dài ở bìa rừng chờ chết khát thì thấy Cóc và Cua đi đến, mặt người nào cũng lộ vẻ hăng hái. Hỏi ra thì mới biết họ rủ nhau đi kiện ông trời để đòi mưa. Thích chí, cha và bác Gấu xin đi theo họ, dọc đường lại gặp thêm ong và cáo chúng cũng muốn đi theo. Thế là cả bọn kéo nhau lên Thiên Đình. Gặp cái trống to ngay ở cửa. Cóc liền quay lại phân công cho từng người trong bọn. Lão cua thì núp trong chum nước, Ong núp sau cánh cửa, còn và bác gấu thằng Cáo ra phía sau ngồi chờ. Xong đâu đấy, Cóc liên đánh ba hồi trống. Cả bọn ai cũng hồi hộp hẳn lên. Cha nghe thoáng qua tiếng Ngọc Hoàng rồi lại thấy thiên lôi bước ra cửa, dòm dáo dác. Thiên Lôi lại trở vào chắc tâu với Ngọc Hoàng la chẳng có ai ngoại trời con Cóc bé nhỏ xấu xí đang chểm chệ trên mặt trống.

Ngay sau đó, bên trong cung điện, một con gà ra chạy xộc tính mổ cóc. Nhưng chưa kịp hành động thì cóc đã ra hiệu cho Cáo ở phía sau đến chộp cổ gà mang đi. Lại một con Chó chạy ra để nghênh chiến nhưng vừa ra khỏi cửa thì đã bị bác gấu nhanh nhẹn tiến lên ngoặm cổ Chó. Thế là Chó cũng tiêu đời.

Thua luôn hai keo liền Ngọc Hoàng chắc giận lắm nên ra lệnh cho chính Thiên Lôi ra trị gấu. Cầm lưỡi tầm sét trong tay Thiên Lôi ngông nghênh bước ra ngoài. Nhưng chưa kịp ra tay thì đã bị Ong ở sau cánh cửa chui ra đốt túi bụi, hoảng quá hắn nhảy vào chum nước. Chắc là hắn bị Cua kẹp, nên kêu oai oái ra ngoài. Giờ vuốt chơ hắn nãy giờ, cha vội nhảy đến vồ lấy hắn và xe xác hắn cho bõ ghét.

Bị thua to Ngọc Hoàng đành phải nhượng bộ mời Cóc vào nói chuyện, Cóc vội vàng kêu “muôn tâu Ngọc Hoàng, đã ba bốn năm nay, dưới trần gian không hề có một giọt mưa. Vạn vật khô héo cả. E rồi không còn một sinh vật nào sống qua nổi. Ngài phải lập tức cho mưa xuống không thì chúng tôi không để yên cho các ngài ngồi trong thiên đình này đâu.

Thấy Cóc nói răng mềm dẻo, vừa đanh thép quyết liệt, Ngọc Hoàng cuống cuồng đấu dịu:

– “Dạ vâng thưa các ngài, tôi sẽ cho mưa xuống ngay!”. Rồi ngài truyền gọi thần Rồng đến. Ngài chỉ vào Cóc và nói:

– Đây là cậu của ta ở dưới trần gian lên trách mắng vì việc để cho muôn vật dưới kia sắp chết khát. Ta ra lệnh cho người từ nay chớ biếng lười không tròn phận sự. Nếu khi nòa cậu ta nghiến răng làm hiệu thì người phải đổ mưa nghe chưa.

Thần Rồng khúm núm vâng lệnh ra đi, một lát sau bon cha đã nghe tiếng sầm ì ầm và vang tiếng ù ù như xay lúa …
Bọn cha trở về trần gian, mưa đã tạnh, nước trắng xóa cánh đồng, vốn ngày xưa còn nứt nẻ. Râm ran tiếng ve kêu, chút chít trên những cành cây sũng nước và sém lá là những tiếng của những con chim mới nở.

Tất cả được tắm mát hả hê chào đón bọn cha bằng sự hớn hở và tươi tỉnh.

Cha về đến hang không khí thật mát mẻ và dễ chịu, cha ngủ một giấc no nê cho đến ngày hôm sau. Tỉnh dậy cả thân hình còn ê ẩm nhưng cha rất vui và tự hòa vò mình đã góp phần cứu sống muôn loài.

Và kể từ đấy hễ Cóc nghiến răng là trời sắp mưa. Có những lúc cóc quên phận sự thì nghe trẻ con nó hát:

Con cóc là cậu ông trời
Hễ ai đánh nó thì trời đánh cho

4 tháng 11 2023

tham khảo nha bạn  
Sau những ngày dài hạn hán khắc nghiệt, cơn mưa đến như một món quà từ trời. Những giọt mưa nhẹ nhàng rơi xuống từ trên cao, tạo nên âm thanh như những nhịp điệu nhẹ nhàng của thiên nhiên.Những hạt mưa chạm vào mặt đất khô cằn, tạo ra những âm thanh nhỏ nhẹ như những tiếng nhạc tự nhiên. Những đám mây đen tối dần tan biến, để lại bầu trời trong xanh và sạch sẽ hơn bao giờ hết.Cơn mưa làm sống lại mọi thứ xung quanh. Những cây cối khô héo và cỏ cạn cằn bắt đầu mọc lên xanh tươi, như thể chúng đang nhảy múa trong niềm vui. Những đám mây mờ dần tan biến, để lại ánh sáng mặt trời chiếu rọi khắp nơi.Vạn vật trở nên sống động hơn bao giờ hết. Những con chim hót líu lo, bay lượn trên bầu trời trong xanh. Các loài động vật xuất hiện từ nơi ẩn náu, tìm kiếm thức ăn và nước uống. Các con sông và hồ nước được cung cấp thêm nguồn nước, tạo nên một cảnh tượng tươi đẹp và sống động.Niềm vui tràn đầy trong lòng mọi người. Họ cảm nhận được sự sống trỗi dậy và hy vọng trở lại. Mọi người cùng nhau chia sẻ niềm vui, hát hò và nhảy múa dưới cơn mưa. Đó là một khoảnh khắc đáng nhớ, khi mọi người cảm nhận được sự hồi sinh của thiên nhiên và niềm

17 tháng 4 2017

Đây là toán chứ có phải văn đâu

30 tháng 3 2019

văn mà