K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Chào mọi người, em đã từng đọc rất nhiều chuyện mà mọi người chia sẻ nên hôm nay cũng muốn bản thân cũng đóng góp một chút gì đó. Em tuổi nhỏ,hành văn không hay, mong ad và mọi người chiếu cố mà hoan hỉ lắng nghe. Vì đây là những câu chuyện chính bản thân em trải qua, em không dám gió máy.

📷

CHUYỆN VỀ NHỮNG GIẤC MƠ

Em từ nhỏ bản tính rất tin vào tâm linh, có một lần đi chùa mà ngây ngô cả gan xin các ngài trên cao cho phép chứng thực thế giới âm. Em không biết lời cầu nguyện của em có linh ứng hay không nhưng kể từ đó, em mơ rất nhiều giấc mơ cũng như gặp chuyện kì lạ.

Ngày thứ nhất, em mơ thấy em và mẹ, em gái đang xem phim alice ở xứ sở thần tiên, đèn phòng khách tắt(nhà em lúc tối như thế nào, em mơ lại đúng i như thế). Nhưng thay vì xem hết phim r vào phòng ngủ như lúc tỉnh thì khi mơ, em xem nửa bộ phim r xuống bếp. Em nhìn qua cửa sổ bếp thông ra giếng nhà hàng xóm, thấy một cô gái trần truồng đang tắm ở đó, quay lưng về phía em. Em đơ ra nhìn r cô ấy lập quay ngoắt lại cưới, cái miệng rộng ngoác. Em sợ quá giật mình rồi nhìn ra cửa bếp đang mở, từ dưới đó đi lên một cô gái khác mặc đồ màu đen, dữ tợn, mặt be bét máu. Em sợ quá khóc ầm ĩ chạy vội lên nhà gọi mẹ, mẹ em nằm trên ghế thản nhiên xem phim, đến khi nó đuổi lên đến chỗ em, mẹ em có quay ra nói vs nó câu gì đó mà em k nghe thấy. Nó tức quá gào rú lên và chạy thẳng ra cửa nói rằng : Tao sẽ quay lại.

Ngày thứ hai, em lại tiếp tục mơ nối tiếp giấc mơ hôm qua mọi người ạ. Lần này em mơ thấy mẹ em đi từ bếp đi lên, giống con ma kia hôm qua vậy. Mẹ em trở nên rất hiền, em muốn gì cũng chiều, tuyệt đối không đánh mắng nửa lời nhưng bình thường mẹ em có vậy đâu, em k làm gì một ngày cũng bị vài ba trận. Em nghi nghi rồi.Em quát:
-Bà không phải mẹ tôi, bà là ai?

– Con nói gì vậy, mẹ là mẹ của con mà….. Nó nói giọng điệu vô cùng nhân từ.

Em quát càng lớn, nó hiện nguyên thành hình, đậu… lại là cái con tối qua em mơ. Lần này nó đuổi em chạy bạt mạng, em càng chạy nó càng đuổi theo.Em mệt quá không chạy được nữa.Em biết rõ ràng đây là giấc mơ nhưng không tài nào tỉnh được, như kiểu em bị kẹt luôn trong mơ ý. Bỗng em nghe thấy tiếng bên tai nói rằng niệm phật đi. Em nhắm mặt niệm phật sau đó thấy loé lên vầng hào quang màu vàng, em tỉnh.Em cứ mơ giấc nối tiếp giấc mơ trong vòng nhiều ngày liền chẳng khác gì xem phim dài tập, nhân vật bị hại là em ms khổ chứ.Cho đến khi mẹ e mang về một tờ trấn cưa dán chỗ cửa bếp đó thì em lại mơ thấy một cô gái mặc đồ như kiểu đồ Trung Quốc, giống con ma kia mặc nhưng vải nó vải von. Cô gái đứng ngoài hiên xin em cho vào nhà,trong vô thức em bị mê man đi r bật tỉnh.

Sau lần mơ dài tập đó, em liên tiếp mơ phải những giấc mơ khác cùng với lần định mệnh không phải mơ. Nếu mọi người thích em sẽ kể vào lần sau. Tại bài viết bị giới hạn em không lan man nữa.

Tiện đây em xin mạn phép hỏi mọi người, giấc mơ trên có thật là kì lạ không ạ? Hay chỉ là em nghĩ nhiều rồi mơ. Cá nhân em cảm nhận giấc mơ rất thật, cảnh trong mơ đều là cảnh ngày hôm đó ở thực tế diễn lại dù nét nhỏ nhất.
Cảm ơn mọi người đã đọc

0
Chào các bạn! Hôm nay, tôi sẽ chia sẻ với các bạn về hiện tượng bóng đè của tôi gặp phải.Bao gồm 3 loại bóng đè khác nhau:1: loại bình thường nhất. Như các bạn biết, khi các bạn có một ngày mệt mỏi và ngủ thiếp đi. Và trong giấc ngủ với cơn mơ mộng mị nửa tỉnh nửa mê. Các bạn phát hiện mình cả người cứng đờ như bị điểm huyệt trong phim...
Đọc tiếp

Chào các bạn! Hôm nay, tôi sẽ chia sẻ với các bạn về hiện tượng bóng đè của tôi gặp phải.

Bao gồm 3 loại bóng đè khác nhau:

1: loại bình thường nhất. Như các bạn biết, khi các bạn có một ngày mệt mỏi và ngủ thiếp đi. Và trong giấc ngủ với cơn mơ mộng mị nửa tỉnh nửa mê. Các bạn phát hiện mình cả người cứng đờ như bị điểm huyệt trong phim vậy, không thể cử động được tay chân, miệng. Các giác quan như mắt, lỗ tai vẫn hoạt động bình thường. Nó cho bạn cảm giác bị khống chế, đè ép , khó chịu và tăng cực độ thần kinh vận chuyển áp bức người ta sản sinh ra sợ hãi và có những dòng suy nghĩ lệch lạc. Nhưng thực ra bạn chỉ cần thả lỏng sẽ bình thường trở lại. Theo tôi thì Đây là căn bản để sản sinh ra các loại bóng đè khác. Cái này là bình thường nên tôi không kể khi tôi gặp phải.

2: loại bóng đè này tôi cũng không biết đặt tiêu đề gì cho phải. Một hôm,nhà tôi dựng xong khung chuồng dê, vì mới dựng nên nó thoáng mát. Tôi mang võng bắt ở đó nằm ngủ trưa. Vì thoáng mát mà có một mình tôi ngủ, bố tôi thì ngủ trong nhà. Nên có tật xấu cởi quần cộc ra mặc một cái quần slip rồi ngủ ^^. Nằm được một lúc tôi thấy cả người cứng đơ, tôi biết mình bị bóng đè rồi nên chả quan tâm. Tính thả lỏng cả người ra ngủ tiếp, thì thấy có người lại gần thì nghĩ chắc bố tôi vì nhà chỉ có 2 bố con ở nhà, còn ai nữa đâu. không xong rồi, lần này mà bố tôi xuống thì xấu hổ chết, nhưng tôi cũng không động đậy được trơ mắt ra nhìn người đàn ông kia tới gần. Khi tôi ngủ võng, hai bên võng cao hơn đầu, ở giữa trũng xuống, nên khi nhìn qua lỗ màng võng chỉ thấy bóng hình lờ mờ của người đàn ông thì thứ khác không rõ. Một lúc sau, người kia tới võng của tôi làm gì đó tôi cũng chẳng biết, một hồi rồi lại xoay người đi khoảng 20 mấy mét thì biến mất, lúc tới lúc đi cũng thế, sau đó cả người tôi bình thường trở lại. Tôi vội chạy lên nhà thì thấy bố tôi vẫn đang ngủ say. Tới tối tôi mới dám hỏi hồi trưa có xuống chỗ tôi không thì bố tôi bảo không.

3: Hồn xuất.

Khi tôi học cấp 3 thì lên tp.hcm học và ở chung với mấy đứa bạn. Mướn một phòng cũng rộng rãi ở lầu 2, ở dưới tầng trệt thì mở quán bi a. Ở lầu 2 thì 2 bên dãy phòng , đầu hành lang chung hướng ra ngoài là ban công, hướng ra sau là phòng vệ sinh công cộng. Một hôm, vào lúc chiều khoảng tầm 6h tối, 2 thằng bạn rủ nhau ra ngoài ăn tối, lúc ấy tôi mệt nên chẳng muốn đi kêu tụi nó thuận tiện mua về cho tôi luôn, còn tôi thì ngủ thẳng cẳng^^. Một lúc sau, tôi nghe tiếng thằng phòng bên đánh lm bật nhạc to vs tiếng gia đình phòng đối diện cãi vã , làm tôi tỉnh giấc, nhức cả đầu. Nằm thả lỏng thì không được, tôi nghe thấy tiếng bước chân, tiếng nói chuyện đi về phía phòng mình, tưởng 2 thằng bạn về. Một lúc sau cũng chẳng thấy mấy đứa nó đi vào, âm thanh lộn xộn làm tôi khó chịu, tôi nghĩ mình cần phải tỉnh dậy ngay bây giờ. Từ trước tới giờ,khi tôi bị bóng đè tôi thường thả lỏng , muốn cho nhanh một chút dứt đi cái cảm giác bị bóng đè. Không biết có thể kéo dài thời gian bóng đè thì có cái gì xảy ra không, sau mỗi lần tôi bị bóng đè thì tôi nghĩ như thế. Như thế, lúc ấy tôi dồn hết ý chí của mình vận chuyển trong não để cố ý bức phá ra gông xiềng này. Đau, thật đau, đầu tôi ông ông hưởng hưởng lên, muốn cho chân tay nhúc nhích nhưng vẫn không được, chỉ để lại cơn đau đầu kinh khủng. Một lúc sau, tôi cảm giác mình bình thường lại, đi ra mở cửa phòng, theo hành lang ra ngoài ban công, muốn đi xuống cầu thang để đi ra ngoài, nhưng cầu thang như bị bít kín lại. Tôi nghi hoặc một chút,không nghĩ ra tại sao , thế là tôi bắt đầu quay lại phòng mình và nằm xuống chỗ cũ ngủ tiếp. Lúc sau, tôi giật mình tỉnh lại, đầu hơi đau đau. Không suy nghĩ nhiều. Tôi mở cửa ra, khóa lại cửa phòng rồi ra ngoài kiếm gì đó ăn tối, cầu thang vẫn bình thường dẫn tôi xuống tầng trệt bi a, ra ngoài tìm quán hủ tiếu gõ, ăn xong vẫn không thấy mấy thằng bạn đâu. Tôi lại ra tiệm net tìm kiếm thì thấy 2 thằng cờ hó đó đang ngồi chơi lm cười sằng sặc. Tôi thấy thế tức giận, bay vào mở máy kế bên, đợi một chút zô troll tụi nó^^ .
Đây là lần đi tiên mình viết, chữ không chau chuốt mong các bạn thông cảm. Nếu được, lần sau mình sẽ viết về vấn đề những thứ thú vị gặp phải khi mình bị ma nhập^^. Tạm biệt các bạn.

0
Mình cam đoan truyện mình đang kể có thật 100% ( không thêm nếm ).Cách đây lâu lắm rồi và mình nhớ chính xác lúc ý mình học lớp 5. Hồi đó mình ham chơi lắm, trò thể thao và mình thích chơi nhất là đá bóng. Cứ hễ ngày nào rảnh là tất cả rủ nhau ra sân bóng. Tiện thể mình tả sơ sơ về sân bóng, sân bóng này thì đẹp lắm luôn . Khoang cảnh không chê...
Đọc tiếp

Mình cam đoan truyện mình đang kể có thật 100% ( không thêm nếm ).

Cách đây lâu lắm rồi và mình nhớ chính xác lúc ý mình học lớp 5. Hồi đó mình ham chơi lắm, trò thể thao và mình thích chơi nhất là đá bóng. Cứ hễ ngày nào rảnh là tất cả rủ nhau ra sân bóng. Tiện thể mình tả sơ sơ về sân bóng, sân bóng này thì đẹp lắm luôn . Khoang cảnh không chê vào đâu đc, có cây có ao =)) Nhưng điều mà ai cũng sợ là để đến được sân bóng phải đi qua cánh đồng. Cánh đồng này toàn mồ mả không à. Thì hôm đó là hôm chủ nhật mình đang trên đường đến sân để đá bóng thì quái lạ sao hôm nay ở ngôi mộ kia lắm người thế. Mình vốn tò mò lên đến xem có chuyện gì không? Thì có người phụ nữ trung niên đang ngồi giữa mọi người, bà ấy cứ lấy tay đập đập xuống đất và nói với người bên dưới : ” Mày đang đạp vào đầu tao đấy “. Mình thấy là lạ nên hỏi mọi người ‘ Sao bác ấy ngồi trên này mà bảo anh kia đạp lên đầu là sao ạ ‘. Mọi người bảo ” Kia là mẹ chồng của bác ấy nhập vào để lên miệng “. Mình như hiểu ra mọi điều và nhìn kĩ hơn xung quanh hoá ra người nhà đang chuyển mộ cho bà ý. Mình nhìn bên phải thì ôi trời nhà nào mà đào hố phân ở ngay mộ người ta bảo sao người ta đòi chuyển là phải. Đang chăm chú nhìn thì bác kia à nhầm bà kia ” Tao ngửi đủ lắm rồi . Làm nhanh lên ” và khua tay múa chân thấy ai cũng bảo ” Anh em cả tao đấy vào chuyển nhà cho tao đi “. Một lúc sau thì đào mộ lên mà y như rằng chỗ anh kia vừa đứng là nơi đầu cái áo quan. Có người thanh niên đứng xem còn cười cười bà kia tức qua đuổi đánh cho mấy cái tát và doạ ” Mày có tin là tao quở mà đến chết không “? Anh ta mặt tái mét và xin lỗi không ngừng. Điều đáng nói là sức người thanh niên kia chạy thì sao làm sao một người phụ nữ lại đuổi được nhanh như vậy ? Mình thấy ly kỳ quá thì về kể với bà mình . Bà mình nói rằng trần sao âm vậy. Ở trên này muốn sạch, muốn đẹp thì ở dưới đó cũng vậy thôi. Mộ cũng coi như ngôi nhà của người chết vậy. Từ đó mình luôn tin rằng tồn tồn với cuộc sống hiện tại luôn có một thế giới tâm linh nào đó. Và đừng dại mà đi đùa giỡn với người chết nhé không lại giống anh thanh niên mình kể như mặt tái mét ra

Truyện Ma : Gặp Dà về thăm nhà.
Thôi vào vấn đề được nói đến luôn nhé, không dài dòng văn tự làm chi cho mệt.
Dà mình mất năm 2015 ( vừa mới mất ý ) , nói qua về dà t nhé. Dà t thì không có chồng nên coi t như con ruột vậy, t thì khỏi nói coi dà như mẹ đẻ ra mình vì dà nuôi nấng mình từ lúc lọt lòng mẹ ra ( do công việc nên gửi mình dưới bà ngoại ) . Mình lớn lên theo niềm vui của dà dành cho mình. Đến trước khi dà mất thì khi rảnh mình luôn xuống chơi với bà với dà. Nhưng chuyện mà không ai ngờ tới đã xảy ra vào đúng ngày mình đi thi . Mới bước ra khỏi phòng thi mình nhận được tin nhắn nói ra đang mệt và có thể đi bất cứ lúc nào. Nghe xong tin đó, mình thấy lo lắng vô cùng vì hôm trước mình vẫn thấy dà cười đùa vui vẻ cơ mà? Bao nhiêu câu hỏi mình tự đặt ra và cuối cùng mình cũng biết được sự thật là do dà bị trúng gió khi đi ngủ. Mình phóng xe như bay để về nhà gặp nhà lần cuối. Trước mặt mình không còn là người mà cười đùa hàng ngày mà chỉ là người bệnh đang nằm ngửi ôxi. Mình không nói lên lời lao vào xem dà thế nào thì đã thấy dà yếu lắm rồi ,chừng 2 tiếng sau thì dà đi. Khi đưa tang dà mình cố gắng hết sức để cùng các bác khiêng quan tài dà ra xe rồng 5 bánh. Lên đển nghĩa trang thì cùng gắng xuống đỡ dà xuống huyệt rồi lủi thủi về nhà. Cứ thế cho đến vài ngày sau , bà mình gặp dà đang ngồi ở ghế và ngồi buồn thiu. Nói với bà mình ” Con không chăm sóc được mẹ nữa rồi. Đành phải nhờ vào chị con.” Bà mình vỡ oà khi thấy người con đã chết mà vẫn không yên tâm về người mẹ già. Hôm sau mình đi ngủ thì gặp dà về , dà bảo với mình “Đừng buồn, dà vẫn ở đây không đi đâu đâu, cứ cố gắng học tập, dà ở dưới đó sẽ được yên lòng hơn “. Lúc đó mình định nói thì dà đã đi đâu mất rồi. Khi hỏi bà mình thì bà bảo ” Do dà hợp với quý mình nên hay cho mình gặp “. Từ đó cho đến nay dà cũng hay cho mình gặp lắm nhưng dà bảo ở dưới đó dà trông trẻ nên không về thăm nhà nhiều được. Mình cũng bớt buồn đi phần nào khi dà được trông trẻ, dà quý trẻ con lắm.
Chuyện mình kể các bạn sẽ cho là nhàm chán nhưng mình nói thật nhé, thà đọc truyện ma thật còn hơn loại bịa đặt.

0
Đây là câu chuyện có thật 100% về cái chết của dì ruột mình do mẹ mình kể lại , mình không hề thêm thắt hay bịa đặt bất cứ chi tiết nào , nếu mọi người đọc mà thấy không hay thì đừng ném đá nhé !Dì mình mất cách đây 20 năm , nếu bây giờ còn sống chắc dì khoảng 38t . Mẹ mình kể là dì vốn nhanh nhẹn, tháo vát nên học hết cấp1 thì dì bỏ...
Đọc tiếp

Đây là câu chuyện có thật 100% về cái chết của dì ruột mình do mẹ mình kể lại , mình không hề thêm thắt hay bịa đặt bất cứ chi tiết nào , nếu mọi người đọc mà thấy không hay thì đừng ném đá nhé !
Dì mình mất cách đây 20 năm , nếu bây giờ còn sống chắc dì khoảng 38t . Mẹ mình kể là dì vốn nhanh nhẹn, tháo vát nên học hết cấp1 thì dì bỏ học đi bán măng phụ giúp gia đình ( vì nhà nghèo). nơi mà dì bán hàng là ở 1 làng khác xa nhà(làng mình ít người mua nên ms pải sang làng khác) nên dì thườg xuyên phải dậy sớm khoảng tầm 3 ruỡi 4h sáng để chuẩn bị hàng còn đi bán . Cái buổi tối trước hôm dì mất xảy ra một chuyện kì lạ , mẹ mình kể là lúc mà tất cả nhà đi ngủ hết rồi thì bỗng nhiên có tiếng gọi H ơi , H ơi ( H là tên dì mình) lúc đó vì chưa ngủ say nên mẹ mình và cả dì đều nghe thấy , mẹ mình cứ tưởng trộm nên định ra xem thế nào thì bị dì kéo tay lại bảo Ma đấy đừng ra .lúc đó mẹ mình và bà ngoại phải nghạc nhiên vì dì vẫn nằm trong giường thì làm sao mà biết là ma hay người , sau đó không thấy tiếng gì nữa nên mọi người lại ngủ tiếp . Đến sáng hôm sau dì chuẩn bị măng đi bán bình thường , sau khi dì đi bán được một lúc thì tự nhiên có mấy người hàng xóm sang nhà mẹ mình bảo là dì mình bị tai nạn ở quốc lộ 3 , nghe được tin thì ông ngoại mình liền ra đó ngay , lúc đó thấy mọi người bảo là dì bị một cái xe ô tô chở hàng va phải rồi chết (sau khi va vào dì o tô đó phóng đi luôn) nhưng kì lạ là cái ô tô đó va vào xe dì rất nhẹ , dì ngã ra rồi chết luôn , trên người chỉ xây xước nhẹ đầu không hề chảy máu cũng không có vết thương nào, công an đến hiện trường thấy cái chết của dì khá kì lạ nên họ còn đưa xác đi khám nghiệm tử thi và mổ đầu dì mình ra để tìm nguyên nhân cái chết nhưng không thu được kết quả gì . Sau khi an táng gì xong nhà ông ngoại mình đi gọi hồn thì dì kể là mọi khi đi bán hàng dì thường đi qua đường quốc lộ 3 và ở chỗ đó có 1 người đàn ông 50t bị tai nạn chết rủ dì đi theo ( chính nó đã gọi tên dì tối hôm trước khi dì mất), hôm ấy dì bị con ma đó đẩy vào cái xe ô tô sau đó lôi hồn đi theo nên dì mới chết . Và còn một chuyện nữa , sau khi dì mất được một thời gian ngắn thì mẹ chồng tương lai của dì ( nếu k mất thì năm sau dì sẽ lấy ck) bảo vs bà ngoại mình là lúc bà ý đang nằm ngủ thì thấy 1 người con gái tóc xõa , mặc áo trắng nhìn không rõ mặt mở màn của bà ý ra rồi biến mất , bà ý bảo là dì mình về tìm bà ý nhưng mẹ mình bảo là dì chẳng bao giờ về nhà mẹ mình tìm ai cả , cách đây một hai năm mẹ mình đi xem bói thì thầy bói bảo dì mình lúc nào cũng đi theo mẹ mình để bảo vệ và dì mình đang thích một chú xe ôm ở gần nhà mẹ mình nên cứ bám theo làm cho chú ấy không lấy được vợ.

3
Xin chào tất cả các bạn. Tôi đã tham gia group Chuyện ma có thật từ rất lâu. Hôm nay tôi xin góp 1 mẫu truyện của chính tôi. Có thể câu văn tôi không trau chuốt và ma mị nhưng câu chuyện tôi là có thật 100%. Tôi xin vào thẳng câu chuyện.Năm nay tôi đã 22 tuổi và thỉnh thoảng khi nghe bạn bè kể về những câu chuyện ma thì kí ức trong tôi lại ùa về. Tôi nhớ như in...
Đọc tiếp

Xin chào tất cả các bạn. Tôi đã tham gia group Chuyện ma có thật từ rất lâu. Hôm nay tôi xin góp 1 mẫu truyện của chính tôi. Có thể câu văn tôi không trau chuốt và ma mị nhưng câu chuyện tôi là có thật 100%. Tôi xin vào thẳng câu chuyện.
Năm nay tôi đã 22 tuổi và thỉnh thoảng khi nghe bạn bè kể về những câu chuyện ma thì kí ức trong tôi lại ùa về. Tôi nhớ như in cái ngày đó. Cái ngày của 17 năm về trước khi tôi chỉ mới là cậu bé 5 tuổi. Hôm đó, nhà bạn cùng xóm tôi có đám giỗ. Ba tôi chén cạn chén say mãi tối khuya hơn 11h vẫn chưa về. Nên tôi có dịp ở chơi nhà bạn khuya đến vậy. Bạn tôi tên Lâm và cũng trạc tuổi cùng tôi. Khi mà các ông bố vẫn cạn lấy cạn để thì tôi và Lâm rũ nhau ra trước sân nhà nó bắn đạn. Để tôi miêu tả sơ về vị trí nhà tôi và nó, cách nhau 1 cánh đồng bỏ hoang nên cỏ mọc cao ngang đầu 1 cậu nhóc 5 tuổi như tôi, và 1 con đường thẳng tầm 20m từ cánh đồng đó về nhà tôi. 2 thằng say xưa bắn đạn và xui sao tôi bắn viên đạn mạnh quá nên nó bay thẳng vô mảnh đất đó. Mỗi thằng chỉ có 1 viên nên tôi bèn phải vô đó tìm viên đạn ra bắn tiếp. Thật sự lúc ấy tôi chả sợ gì cả ( vì tôi có biết ma quỷ là gì đâu mà sợ ). Thế là tôi 1 mình đi vô tìm vì nơi đây bọn tôi vẫn hay vào giữa mảnh đất này dựng chòi làm nhà ở ( thú vui bọn con nít ) nên tôi biết khá rõ mảnh đất này. Tôi lần mò hoài mà không tìm được viên đạn. Và cuối cùng cái gì đến nó đến. Tôi đi vào tận giữa mảnh đất. Nói vậy thôi chứ mảnh đất chỉ tầm 30m2 thôi. Tôi thấy 2 bà già nằm giữa mảnh đất. Lúc đầu tôi không biết là gì nên đã tiến lại xem. Thì 2 bà già lăn qua lăn lại và rên ư ứ trong miệng. BỖNG 1 bà vớ nắm lấy chân tôi và cười rất ghê rợn. TÔI vẫn không biết mình đang đối mặt với ma hay quỷ nhưng tôi cảm thấy sợ và vùng chạy thì 1 trong 2 bà già ấy đã ngồi dậy và dí theo tôi. Như tôi đã nói từ mảnh đất ấy về nhà tôi là 1 đường thẳng tầm 20m. Tôi chạy rất nhanh về nhà và khi quay lại vẫn thấy pà ta đuổi theo tôi. Cho đến khi tôi về tới nhà. Do mẹ tôi chờ cửa ba đi nhậu chưa về nên vẫn bật đèn trong nhà. Ánh sáng đèn điện hắt ra 1 khoảng sân trong nhà tôi. Và khi tôi đã chạy đến khoảng ánh sáng hắt ra đó thì tôi quay lại nhìn thì không thấy gì cả ngoài 1 màn đêm tĩnh mịch. Cho đến lúc đấy tôi vẫn không hề biết tôi vừa gặp phải cái gì. Tôi vào nhà mà đi ngủ bình thường. Cho đến sáng mẹ tôi chửi tôi vì đi chơi về làm mất đôi dép. Tôi mới kể cho mẹ nghe chuyện tối qua và nói là chắc con làm rơi dép ngoài mảnh đất hoang ấy. Mẹ tôi lúc ấy bảo tôi nói xạo cho không bị ăn đòn. Nhưng may thay thằng bạn Lâm của tôi lúc ấy qua nhà tôi chơi và sau ngay câu nói của nó làm Mẹ tôi ngưng đánh tôi mà thẩn thờ. :” Sao tối qua mày đi vô đó lụm viên đạn mà tao chờ hoài không thấy mày ra ” …Thế là từ đó mẹ tôi cấm tuyệt không cho tôi bước nửa bước vào mảnh đất ấy. Và giờ tôi đã 22 và đủ biết khi xưa cái mà tôi đối mặt là gì. Tôi hiện đang là sinh viên và hay đi Touring bằng xe máy để trải nghiệm. Và từ đây tôi còn gặp rất nhiều thứ khó giải thích bằng khoa học. Nếu các bạn ủng hộ thì tôi sẽ kể cho các bạn ở những chap sau

1
6 tháng 7 2023

Chị có thể kể tiếp ko ạ? hay lắm ạ

Truyện thứ 1: Ngõ đất đỏ-hải phòngCâu chuyện được bạn thân của mẹ mình kể lại,hiện cô đang sống cùng gia đình tại canada!mỗi lần về cô đều kể câu chuyện này,vì cô vẫn chưa bao giờ hết sợ!xin phép gọi cô là cô H!Bạn nào ở hải phòng cũng biết ngõ đất đỏ và ga hải phòng!cô H gốc người lê lợi,hay cùng mẹ buôn bán ở ga hải phòng,và cô cũng lấy luôn chồng là người ở ga...
Đọc tiếp

Truyện thứ 1: Ngõ đất đỏ-hải phòng
Câu chuyện được bạn thân của mẹ mình kể lại,hiện cô đang sống cùng gia đình tại canada!mỗi lần về cô đều kể câu chuyện này,vì cô vẫn chưa bao giờ hết sợ!xin phép gọi cô là cô H!
Bạn nào ở hải phòng cũng biết ngõ đất đỏ và ga hải phòng!cô H gốc người lê lợi,hay cùng mẹ buôn bán ở ga hải phòng,và cô cũng lấy luôn chồng là người ở ga hải phòng!những năm 1983-1984 cô về nhà chồng sinh sống,chồng cô tính gia trưởng thường hay đánh đập cô và một trong những lần đó đã đuổi cô ra ngoài cửa ga trong khi bụng đang mang bầu đứa con đầu lòng!may mắn cho cô sau vài ngày ở ngoài ga có người quen chỉ cho cô có một ngôi nhà để không,không có ai ở ở ngõ đất đỏ,vì lần đó cô sắp sinh mà không biết ở đâu,về đâu,người xưa rất hà khắc cổ hủ nên mẹ cô cương quyết không cho về nhà chỉ đem cho đồ ăn!những năm đó đường xá hoang vu,vắng vẻ,dù là trung tâm của thành phố hải phòng,nhưng phương tiện đi lại hồi đó nhà nào giàu lắm cũng có con xe đạp bô rô,còn hiếm lắm mới có con gắn máy cup hay gì ấy!cô mất nửa ngày đi bộ từ ga hải phòng để tới ngôi nhà trong ngõ đất đỏ,giờ là ngõ chứ xưa nó như con đường làng thôi,thông ra cả bờ mương,nghĩa địa rất nhiều!đồng cỏ mọc um tùm,dân cư cực thưa thớt,cách cả vài chục mét có 1 nhà!ngôi nhà cô thời ấy tới gần như nằm trong sâu cùng,từ đường lớn vào sâu trong cũng ngót 1km,phía trong chỉ còn vài nhà trong sâu chạy dọc theo con mương nông bẩn thỉu?ngôi nhà thậm chí không có cửa ra vào và được xây duy nhất 1 cửa sổ trông ra sau nhà,nhưng không có cánh,mà chỉ có song gỗ thưa!đằng sau nhà có 1 cái giếng nước và sân đất nhỏ!muốn ra sau nhà phải đi ra cửa chính rồi vòng hông nhà ra sau!ngôi nhà nhỏ nằm thọt lỏn giữa những tán cỏ cao xung quanh nhấp nhô,nếu nhìn từ xa hẳn gần như chỉ thấy nóc nhà!đằng trước nhà phía bên kia là 1 con mương nhỏ chạy dài!nói chung nhìn rất âm u!vì lúc ấy không còn nơi để ở nên cô buộc phải vào ở,những ngày đầu có mẹ mình và e trai cô tới,hộ giup đồ lặt vặt và đóng tạm cho mấy miếng ván làm cửa,vì hồi đó không dễ đi lại như giờ!những ngày đầu cô thấy đã quen,cô ngủ trên cái goi là giường k phải,nhưng gần như miếng phản mỏng để lên mấy cục gỗ lớn!nhà có 2 miếng để 2 bên cạnh nhà!cach nhau có 2m,mỗi lần mẹ mình tới chơi với cô và đem đồ đều ngủ trưa ở phản còn lại.mọi chuyện bắt đầu xảy ra cho tới khi cô sinh em bé được vài ngày đã phải về nhà rồi!chồng cô cương quyết không cho về!bố mình phải mượn xe ba gác hay đại loại xe đủn gì đó,để đủn cô từ nơi đỡ đẻ về!mấy đêm đầu bố mẹ mình ngủ cùng cô vì mới sinh,sáng đi làm hợp lực luôn!cho đến đúng hôm chỉ còn cô với con cô ngủ một mình thì chuyện bắt đầu kì lạ xảy ra!hồi ấy làm gì có điện đóm nhiều như giờ,nhất là cái nhà bỏ hoang,cô cho con bú,hay cho uống nước gạo,nước cháo đều mò với đèn dầu hết!cô H kể,tầm 7h tối là đen sì rồi..ếch nhái kêu ầm ầm,không ai đi lại nữa,ban ngày còn vắng hoe nói gì tới tối đêm.cô cũng sợ nhưng nói hồi ấy gan,lì và căm chồng nên quyết không đi đâu,có chỗ trú là may rồi!cô nói tầm nửa đêm vì xưa không có đồng hồ,nên chỉ áng chừng thôi!cô cho con bú 1 chập rồi ngủ cùng con,bỗng cô nghe tiếng nước dội xối xả ầm ầm sát bên tai,cô mở mắt thấy lạ!vì quanh đây làm gì có ai!mà nửa đêm hôm lại có ai dội nước,phải 5 phút liên tục cô nằm nghe,không dám nhúc nhích hay lên tiếng!cô lúc ấy rất sợ,chỉ sợ con khóc bất chợt thì rớt tim ra ngoài!vì xưa sợ ma là một,còn sợ cướp hiếp đủ kiểu,nó mà biết trong nhà không có ai có mỗi 2 mẹ con thì chết!nhưng sau 5 phút bặt đi thì lại không thấy gì,và tuyệt nhiên cô không nghe thấy tiếng bước chân?phải đến cả tiếng sau cô cho con bú mà không dám thăp đèn!định tới sáng sẽ ra xem.nhưng tới sáng ánh sáng ánh nắng làm cô thấy an tâm và hết lo sợ suy nghĩ!cô sinh hoạt như bình thường!đến tối hôm sau,chưa kịp ngủ,cô đã nghe tiếng nước xối xả ầm ầm như có người tắm,cô hôm nay mới nhớ ra,đằng sau nhà có cái giếng khô,mà phaỉ múc bằng xô,ban ngày cô phải đi 50m ra ngã 3 có cái giếng chung của khu ấy có cái bơm sắt bằng tay thủ công để sinh hoạt!cô rất sợ lần này con cô khóc ré lên!khóc mà cô cố tình phải nói to dỗ dành cho đỡ sợ vì đằng nào cũng biết,tiếng nước im bặt,nhưng chỉ vài phút sau cô nghe tiếng rít thuốc lào rất to và rõ cũng ở sau nhà!lần này cô nghĩ có người,cô xuống phản ôm theo con ngó ra khe cửa sổ phía sau nhà thì cô giật mình thấy 1 thằng tây đen,tây mỹ mặc bộ rằn ri,bị cụt 1 chân đang ngồi trên thành giếng cầm cái điếu,cô không thể nhìn thấy mặt nó,cô H nói theo phản xạ và nhận biết cô đã biết nó không phải là người!cô lúc đó không biết phải làm sao..đẩy cái cửa tạm chạy ra ngoài cả mẹ lẫn con chạy sang phía cạnh nhà,có một cái mái được dựng tạm bằng 4 cọc tre,không biết đi đâu..cứ đứng đấy ôm con tới tận 5h sáng mới dám vào nhà ngủ..vì mệt quá nên cô ngủ suốt,chỉ có mẹ cô hay bảo em cô bảo người đem đồ ăn tới cho cô,mẹ cô buôn bán nên hồi ấy cũng có của ăn của để!suốt mấy ngày trời cô cứ đến 7h tối lại bế con ra ngoài cửa dải cái miếng lót với cái chăn đơn ra ôm con ngủ gà ngủ vịt,cô bảo có cái màn tuyn thì cột vào 4 góc cay tre.
Không muỗi mương thì biết rồi ấy,đốt khỏi ngủ luôn!cho đến mấy hôm sau thấy không ổn khi cứ ở ngoài sẽ chêt mệt mất và cũng đỡ sợ khi mấy đêm không thấy gì,cô lại vào nhà ngủ,hôm đầu tiên vào nhà sau bao hôm ngủ ngoài,cô ngủ như thoải mái hẳn nên ngủ rất say,bỗng giật mình mở mắt,nhưng lần này cô không cử động được,chỉ mở được mặt,cô nằm nghiêng về phía con,con nằm trong phía lòng,mắt nhìn hướng ra phía cửa,một bên liếc sang được cửa sổ!cô giật mình khi thấy thằng tây đen nó lù lù dí vào,nó không đi mà nó lướt trên mặt đất luôn!nó vào gần nhưng cô không thể thấy mặt nó,nó nằm luôn xuống cái phản còn lại phía đối diện..nó nhìn mặt sang phía cô,cô bảo lúc ấy mới thấy qua lớp màn hàm mỗi một cái mắt nó đỏ ngàu,còn bên còn lại kiểu như chột ấy,và hàm răng nó nhe ra cười trắng toát!cô sợ mà không thể làm được gì!cô nói k nhắm mắt được,nó cứ nằm ấy,không la lên được như bị cứng họng lại,phải cả tiếng như thế,cô thấy rõ nó ngồi dậy lướt ra phía cửa rồi biến mất,cô thiếp đi ngủ tới lúc con cô khóc cô dậy cho con ăn mãi tới gần trưa mới dậy..trộm vía cô bảo con cô hồi ấy ngoan ít khóc,chả có ăn mà nín bặt..không hiểu lí do gif mà cô bảo hình như sợ quá hóa hết sợ,mấy hôm sau bố mẹ mình ngủ cùng mấy hôm..,cô bảo đêm cô không ngủ nó vẫn về vào nhà nhưng không nằm,cô bảo không hieu sao gọi mà không được.muốn gọi bố mẹ mình mà không được,mấy bữa sau bố mẹ mình không đến ngủ nữa,cô kể thành quen,nó vẫn xuaatd hiện,vẫn hành động nằm xuống rồi lướt đi.nhưng hôm ấy buổi trưa,mẹ mình đến chơi từ sáng,trưa ngủ bên phía bên kia.cô nằm phản bên này,cô tỉnh nhìn thấy rõ nó đi vào trong nhà đứng sát phản của cô,cô bảo gọi mẹ mình rất to mà mẹ mình như không nghe thấy gì…nó cứ đứng nhe răng ,mà cô bảo ban ngày nhưng chỉ nhìn thấy mỗi hàm răng và 1 cái mắt nó!nó vào như thế rồi ra ngoài ngay!
Kể với mẹ mình lúc dậy thì mẹ mình bảo biết gì đâu!đến đêm lại chỉ có cô với con cô ôm nhau ngủ!lần này đang ngủ cô giật mình vì mở mắt thấy cô đang nằm ra tận phía ngoài phản thay vì nằm phía trong,con cô thì nằm phía sau lưng cô mà cô không thể quay lại được!lù lù trước mắt thằng tây đen sì nó dùng tay ghì 2 tay cô xuống phía 2 bên đầu,cô bảo cảm giác không cưỡng được..chắc nó định làm trò với cô,cô lúc này mới kể,cũng có vài lần trước có cảm giác như có mg trèo lên bụng mình!nhưng lần này rõ ràng mắt thấy!cô lấy hết sức nhổ nước bọt và phản xạ kiểu cắn tay nó để thoát,nhưng nhanh lắm chưa kịp làm gì nó tát như trời giáng vào mặt cô!lúc ấy con cô khóc to lắm,thì nó bỏ tay lướt ra phía ngoài mất,cô sợ hẳn rồi,ôm con chạy hẳn ra phía tít xa..mà xa nữa thì k biết đi đâu,đi cố ra cửa nhà tận phía ngoài xa đứng!sáng ra ngta mở cửa hỏi chuyện thì mới biết!nhìn rõ trên mặt cô 5 ngón tay to đùng lằn trên má!cả nhà hàng xóm mới bảo hóa ra nhà ấy cô đến ở cả nửa tháng mà tưởng không có ai..nhà ấy ngta dựng có ở được đâu..tháo cả cửa đem đi!bảo là đất dữ đất nghịch lắm..ngta ở đấy còn chẳng dám đi vào phía trong ấy..có nhà ông gì trong cùng chỉ dám đi qua ban ngày…rồi cô vội vàng về sắp xếp đồ,định bụng chiều tối mẹ mình hay e cô tới sẽ tính về cửa ga còn hơn!cô vì mệt và nghĩ ban ngày cô định ngủ tới trưa dậy..cũng như có điềm biết cô sắp chuyển đi..tới trưa cô bảo vừa dậy bước xuống phản thì nó xuất hiện túm tóc cô lôi ngược ra phía cạnh nhà,có 1 cái rãnh nước sâu,cô không thể ghìm được,cô la hét om sòm lên,nó lôi cô xuống rãnh,chỉ ngang bụng nhưng nó dìm đầu cô xuống bùn,may cho cô thế nào tầm trưa có người đi qua ở phía xa nghe trông thấy chạy đến lôi cô maix không được phải hô hào 3-4 người mới lôi cô lên được,họ nói lại chỉ thấy cô cứ cúi xuống kiểu gội đầu ấy mà cứ ấn tóc cắm đầu xuống bùn trong khi nửa người bên dưới rồi!may con cô vẫn nằm trên cái phản!cô còn chẳng dám vào nhà nữa,mấy người vào bế con và bê túi đồ ra cho cô!lúc sau e cô tới xách đồ đưa cô về ga,vài ngày sau nhà ck cô khuyên can,chồng cô đón cô và con về!năm 1989 cô vượt biên sang hk và đi nước thứ 3!cám ơn mọi người đã đọc!câu chuyện hoàn toàn không thêm bớt!giờ ngôi nhà đó nằm ở một ngã 3 cách mặt đường tô hiệu đi vào 100m,dân cư dày dịt!nhưng nếu dân thổ ở đấy vẫn sẽ biết về khoảnh đất ấy!
Truyện thứ 2:
Thấy mọi người kể cũng nhiều chuyện nên mình xin đóng góp 1 câu chuyện xảy ra với chính mình và con bé ở chung phòng trọ. Lần đầu kể chuyện nếu có dở thì mọi người bỏ qua nha :). Chuyện là thế này, vào đầu năm học vừa rồi, sau khi nghỉ hè thì mình từ quê ra trọ. khổ nổi là tầng 2 và 3 chưa ai ra cả, chỉ có 1 mình mình. à mình xin kể qua là trọ mình ở là trong nhà của chủ. nhà có 3 tầng. cấu trúc như nhà bình thường. chứ k làm theo từng dãy phòng như những trọ khác. phòng mình ở ngay bên cạnh cầu thang và có 2 phòng nữa cũng ở gần đó. rồi cái ngày mình ra trọ, vì hơn 1 tháng k có ai ở phòng nên phải dọn dẹp. vừa ra thấy phòng dơ dơ, tóc đâu mà quá trời, nghĩ chắc lúc mình về mấy chị phòng bên qua ngủ nên rụng tóc là chuyện bình thường (mấy chị em thân nhau lắm). nhưng tự nhiên có 1 mình nên cũng hơi ớn ớn (lúc này là buổi tối nha mấy bạn). vì ngủ dưới đất cho mát nên mình quét và lau phòng kĩ lắm. làm xong thì đi tắm cho sạch sẽ rồi ngủ. vừa đặt cái lưng xuống tự nhiên thấy lạnh lạnh. bật dậy định lấy cái mền trong tủ thì … ở đâu ra 2 búi tóc to nằm chình ình dưới chân mình. 1 luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, đơ vài giây, nói thật lúc đó mình mún khóc lun đó mà khóc k nổi. rõ ràng lúc nãy mình đã dọn kĩ lắm rồi, còn bỏ vào sọt rác nữa. mà mình cũng không có vo tóc lại thành cục to như vậy. thế là đêm đó mình mất ngủ. mà thần hồn nát thần tính hay sao ấy, mà lâu lâu mình lại nghe tiếng gõ lốc cốc vào cửa. đợi thêm 2 ngày nữa là con bé ở chung phòng ra. hôm ấy mình đi chơi k có nhà, nó ở nhà 1 mình. tối về nó kể “hồi chiều em đứng chải tóc trước gương, xong đi vô phòng em gặp 1 bóng trắng đi xuống cầu thang”. thấy z mà nó k sợ mới ghê chứ. nó vô phòng tìm con dao, xong chạy ra chỗ cầu thang lẩm bẩm “mún cho gặp thì cho nhìn rõ chứ đừng làm z”. nhưng nó chẳng bao h gặp lại cái bóng đó hết. mà con bé lạ lắm. trước đó nó đã ở vs mình 1 năm nhưng tính tình vui vẻ. k bao giờ cáu gắt. z mà từ dạo đó nó lúc nào cũng bực mình vô cớ. rồi tự khóc lóc trong khi k ai làm gì. đợt đó anh trai nó đi làm ở đài loan cũng hay bị xui xẻo nên mẹ nó ở quê đi coi bói. mục đích đi xem cho anh nó, nhưng khi bước vào thì ông thầy nói “có 1 người ở trong cái chỗ nó thuê trọ k muốn nó ở đó nên họ phá nó. tốt nhất nên chuyển trọ”. nghe đến đó mình nổi hết da gà các bạn ạ. mình từng ở 2 năm nhưng chưa gặp bao giờ, giờ sợ k muốn ở luôn. mà 2 chị em cũng lì nên cũng bám trụ lại. có đêm chưa ngủ nhưng tắt điện hết, có tiếng nói đàn ông vang lên bên ngoài cửa phòng nhưng k nghe rõ. lúc đầu tưởng tụi tầng 3 mở phim nên lầm bầm chửi “khuya rồi mà k để ng khác ngủ”. sau khi biết k phải thì 2 chị em nằm co ro, k dám ngủ. rồi hôm khác vào buổi chiều cũng đã nhá nhem tối. 2 đứa qua phòng mấy bà chị ngồi chơi (k có ai ở trọ lúc đó). mà cái phòng đang ngồi thông vs 1 phòng khác, chỉ ngăn ra bằng 1 tấm ván gỗ thôi. đang im ắng tự nhiên có tiếng ai nhấn nút cái quạt (cái quạt bị rút dây rồi nên nó k thể chạy). tai mình rất nhạy nên chắc chắn đó là tiếng cái quạt. z là 2 đứa ré lên rồi chạy về phòng. sau dạo đó 2 đứa chuyển qua phòng khác ở và k gặp chuyện gì nữa. câu chuyện mình đến đây là hết. k mang tính chất rùng rợn nhưng đó là sự thật.

1
31 tháng 12 2019

dài quá...........................

Xin chào may bạn…mình thì nghe chuyện ma cũng nhiều rồi,hôn nay mình sinh mạng phép kể cho các bạn nghe về cau cbuyen của mình,,,quê mình ở sóc trăng thi như may bạn cũng biết sóc trăng nổi tiếng có rat nhiều vườn trái cây ,bây giờ mình xin đi thẳng vào câu chuyện…chuyện bắt đầu từ 1 buổi tối hôn nọ,,,thời tiếc thì vào mùa hè thì rat nóng..lúc ay mình xem điện thoại là...
Đọc tiếp

Xin chào may bạn…mình thì nghe chuyện ma cũng nhiều rồi,hôn nay mình sinh mạng phép kể cho các bạn nghe về cau cbuyen của mình,,,quê mình ở sóc trăng thi như may bạn cũng biết sóc trăng nổi tiếng có rat nhiều vườn trái cây ,bây giờ mình xin đi thẳng vào câu chuyện…chuyện bắt đầu từ 1 buổi tối hôn nọ,,,thời tiếc thì vào mùa hè thì rat nóng..lúc ay mình xem điện thoại là đã 20h45p mình cùng mọt ngươi bạn tên d,hai đứa tụi tui rủ nhau đi vớt óc..về nhậu.trời lúc đó thì sáng trăng.hai đứa tui đi khoảng nữa tiếng thì bầu trời bắt đầu kéo may đen.khung cảnh sáng trăng lúc nảy thi bay gio đã chuyen thành mot mau đen,khung cảnh lúc bay gio nhìn that đáng sợ,đến gợn người,hai chúng tui củng k để ý cứ tiếp tục đi vớt óc.đi đến 1 đoan khoang 15 bước chan thi hai chúng tui có đi ngang qua 1 cái bụi tre,nhưng chổ đoan đường ấy khong 1 ai dám lui tới vào buổi sáng cũng vay ,chúng tui băng qua bụi tre thì troi bắt đầu nổi gió những cay tre kiu ken két cảm giác gê sợ đến gợn người giống như có ai đang nghiến răng vay, bước được khoang 3 4 buoc thi bạn tui nói là chờ tao chút tao đi vệ sinh mot lát.toi nói ừk nhanh nha mậy giường như trời sap mưa rồi đó,sau khi vừa vứt cau bạn tui quay lại chổ bụi tre để đi vệ sinh.tui đứng ngoài xa chừng khoảng 20 mét để chờ,những cơn gió kèm theo nhưng tia chóp lúc đó vừa lạnh lại vừa sợ,thời gian troi qua cũng đã hơn 10 phút nhưng sau tui van chưa thay bạn tui trở ra,tui gọi D oi mầy đi xong chưa.thì đáp tra lại tui bằng 1 khong gian yên ắng.tui nghi chắc nó đau bụng nen k trả lời noi tui cứ chờ .chờ hoài vẫn k thay no ra,tui bắt đầu cảm thay hơi sợ tui gọi đèn pin về phía bụi tre,thi khong thay nó tui bắt đau đi tìm xung quanh van khong thay nó.trời lúc đó cũng dịu trở lại những mãng mây đen lúc này cũng tan từ từ mặt trăng cũng dần sáng trở lại.thì từ đằng xa tui thấy có thấp thón 1 bóng người,gio mình đi an cơm rảnh mình viet phan 2 nhe mọi ngươi

0
Chào các đọc giả của Truyện Ma Có Thật. Em là sinh viên năm 3 đang học ở SG quê em thì ở miền tây, em có một số khúc mắc về tâm linh không thể tự giải đáp được nên quyết định nhờ đến sự giúp đỡ của các bạn, anh chị có hiểu biết nhiều ở lĩnh vực này. Chuyện xung quanh gia đình em thôi ạ. Từ nhỏ em và ba mẹ cùng sống chung với ông bà ngoại, đến độ 3 năm trước thì ông...
Đọc tiếp

Chào các đọc giả của Truyện Ma Có Thật. Em là sinh viên năm 3 đang học ở SG quê em thì ở miền tây, em có một số khúc mắc về tâm linh không thể tự giải đáp được nên quyết định nhờ đến sự giúp đỡ của các bạn, anh chị có hiểu biết nhiều ở lĩnh vực này. Chuyện xung quanh gia đình em thôi ạ. Từ nhỏ em và ba mẹ cùng sống chung với ông bà ngoại, đến độ 3 năm trước thì ông ngoại em mất bà ngoại buồn lắm, suy sụp và từ đó bà bệnh càng nhiều. Sau khi ông mất
nhà em chỉ im ắng hơn thường ngày thôi chứ cũng không xảy ra hiện tượng gì lạ. 1 năm rưỡi sau thì bà em cũng theo ông mà đi. Đây thật sự là cú sốc lớn đối với em và mẹ, ông bà có 10 người con nhưng có thể nói bà thương mẹ con em lắm
một phần vì ở chung nhà, phần nữa vì mẹ là người chăm lo cho ông bà lúc ốm đau.
Căn nhà của gia đình em giờ trống vắng và k còn ấm cúng như lúc trước nữa. Sau đám 49 ngày của bà thì mẹ có hay mơ thấy nhiều chuyện quái đảng làm mẹ sợ. Có khi thì bị bóng đè, vì biết em cũng rất sợ ma nên mẹ không kể cho em nhiều mà chỉ âm thầm chịu đựng, đến nổi ngủ không dám tắt đèn. Lần đó em lên SG rồi mẹ mới kể cho em nghe là mẹ mơ thấy có con chó mực rất hung dữ cứ chạy lòng vòng trong nhà đuổi theo mẹ, sợ quá mẹ nhảy lên giường thì nó biến thành ông già đứng nhìn mẹ. Sau đó mẹ tỉnh dậy xem đồng hồ đã 2h sáng. Còn về phần em, Lúc ông ngoại mất em rất hay mơ thấy ông nói chuyện và sinh hoạt bình thường trong nhà, e mơ thấy ông nhiều lần lắm 1 tháng thì khoảng 5 6 lần mà trong mơ dáng vóc và da dẻ của ông vẫn như lúc còn sống không có gì khác. Hơn 100 ngày sau khi bà ngoại mất, đỉnh điểm là em lại mơ trong mơ em thấy ông ngoại chở bà ngoại về nhà trên chiếc dream cũ của ông. Con cháu chạy ra mừng rỡ đón ông bà, 1 nhóm thì quay quanh ông không hiểu sao chỉ có mình em là ngồi trò truyện với bà. Gặp bà em mừng lắm, ôm bà rồi nắm tay bà nữa, có điều người bà lạnh chứ không ấm bà mặc đồ và choàng khăn như đi xa mới về, đặc biệt là trên mặt bà thoa một lớp không biết là gì mà trắng bệt như vôi, bột. Em có hỏi ngoại ơi sao mặt ngoại thoa cái gì mà trắng bệt vậy ngoại k nói mà chỉ cười. Rồi ngoại kể chuyện ngoại sống dưới đó như thế nào cách mà thế giới đó tồn tại và giao tiếp. Ngoại kể rất chi tiết em cũng có vẻ hiểu. Sao đó em tỉnh dậy và không nhớ ngoại kể gì nữa. Chỉ nhớ những chi tiết trước đó thôi. Sáng hôm sau em gọi về nhà kể cho mẹ nghe, trùng hợp là tối đó mẹ cũng mơ thấy ngoại ngồi ở đầu giường và mặt cũng trắng bệt như em thấy vậy. Mẹ còn thấy mắt ngoại màu đỏ. Mẹ nói vì thấy ngoại nhiều rồi nên không sợ nữa. Lúc mất mặt bà ngoại em vẫn hồng hào chứ không trắng bệt như em và mẹ mơ thấy chỉ có điều ngoại có chảy 1 ít máu từ trong miệng ra. Bây giờ mỗi khi về nhà em đều có cảm giác bất an, nhà của mình sống từ nhỏ đến giờ mà lại có cảm giác như vậy em thật không hiểu, nó cứ trống trãi, lành lạnh và em không dám ngủ một mình. Mong các bạn và anh chị có lòng giải đáp giúp em tại sao căn nhà em lại trở nên như vậy và hiện tượng mơ thấy người đã khuất mặt trắng như bôi vôi (nhà em thờ phật và mỗi ngày đều có đốt nhang). Bài viết có sai sót gì xin các bạn đừng ném đá vì mình viết vội quá chưa kịp chỉnh sửa. Một lần nữa xin cảm ơn các bạn đã bỏ chút ít thời gian đọc bài ciết của mình.

1
25 tháng 11 2020

 Không có bài tập về nhà hay sao mà rảnh vậy

Câu chuyện bắt đầu khi bố mẹ ly hôn nhau, mẹ em bị trầm cảm khá nặng, bà thường đi ra ngoài mà ít khi thấy có ở nhà, có khi đêm 1,2h bà mới trở về. Sau này, mẹ kể là do mỗi khi về nhà, bà cảm thấy rất buồn nên chỉ khi đêm đến, bà mới về ngủ và đi từ khi sáng sớm, cũng do là hồi ấy, em mới 12,13 tuổi, nên mẹ em mới về chứ không có lẽ đã bỏ nhà đi. Vì đi cả ngày, nên mẹ...
Đọc tiếp


Câu chuyện bắt đầu khi bố mẹ ly hôn nhau, mẹ em bị trầm cảm khá nặng, bà thường đi ra ngoài mà ít khi thấy có ở nhà, có khi đêm 1,2h bà mới trở về. Sau này, mẹ kể là do mỗi khi về nhà, bà cảm thấy rất buồn nên chỉ khi đêm đến, bà mới về ngủ và đi từ khi sáng sớm, cũng do là hồi ấy, em mới 12,13 tuổi, nên mẹ em mới về chứ không có lẽ đã bỏ nhà đi. Vì đi cả ngày, nên mẹ em hầu như không bao giờ thắp hương hay cúng bái như trước, có khi ngày 15, mùng một bàn thờ còn lạnh tanh ấy chứ. Đợt ấy, em còn khá bé, lại ở nhà một mình. Chuyện lạ lùng bắt đầu xảy ra với em. Cứ tối đến hoặc trưa, khi không gian yên tĩnh, em lại nghe thấy có tiếng bước chân đi xuống cầu thang. Nhà em là nhà một tầng, phía phòng khách có 2 bậc thang ngăn giữa gian để hàng với gian để tiếp khách. Mới đầu, tiếng bước chân còn nghe rất khẽ, dần dần ngày càng lớn, khiến em có cảm giác như nhà có trộm, rõ đến nỗi, một đứa trẻ con xoàng xĩnh, không hay để ý như em còn phải toát mồ hôi, cầm dao chạy ra ngoài gian khách. Và lần nào cũng vậy, gian khách đều không thấy ai cả. Tần suất diễn ra sự việc đó ngày càng nhiều lúc đầu thì mấy ngày một lần, dần dần thì một ngày mấy lần, khiến em cảm thấy sợ mà không dám ở nhà một mình. Có lần, khi ấy là buổi chiều em đi học về, đang ngồi xem phim và ăn bánh để chuẩn bị đi học tiếp, một mùi nước hoa xộc lên, thơm lừng quanh người em, mùi này giống với loại nước hoa rẻ tiền mà mọi người hay dùng, mùi nặng tới nỗi mà em không ăn được bánh, rất bình tĩnh em nhỏm dậy ngồi ra xa chỗ cũ một chút, thì không thấy mùi nữa nhưng khi ngồi lại chỗ cũ thì mùi ấy vẫn còn. Mọi chuyện diễn ra khoảng chục giây thì hết. Đêm em ngủ cũng khá sớm, có lần sáng mở mắt khoảng 4h, trong khoảng khắc ngắn ngủi, em nghe như tiếng ngoài sân có bọn trẻ con đang nô đùa nhau. Lúc đó, trong đầu em thoáng hiện lên ý nghĩ ” sao trẻ con đi chơi sớm thế nhỉ”. Thực sự, khoảng thời gian suốt 4 năm mẹ em căng thẳng, hay đi ra khỏi nhà, một mình em trong căn nhà đó, là khoảng thời gian khủng khiếp, đối diện với những điều mà có kể chắc không ai tin. Ngày nào cũng thủ sẵn con dao cạnh người, hễ ngủ, mà nghe thấy tiếng ai vào là cầm dao chạy ra, nhiều khi trưa em không thể ngủ được. Có lần, em có tâm sự với chị gái, sau khi bố mẹ em ly dị, chị em ở với em khoảng hai năm thì đi lấy chồng, chị em có nói, trước chị ở nhà cũng rất hay nghe thấy tiếng bước chân như vậy, tiếng trẻ nô đùa là bình thường. Đến đêm ngủ, em hay mơ thấy trong nhà có rất nhiều người, có khi là mấy người đàn ông, ngồi trên giường chơi bài, có khi khi là nhà em là một cái chợ. Có lần, em mơ thấy có một thanh niên hơn em vài tuối, đứng ở gian để hàng, rồi lại mơ thấy người đó rủ mình đi chơi, hôm thì là một người con gái nắm tay em đi quanh nghĩa địa, rủ em vào một cái hang và nói: đây là nhà chị. Mọi chuyện diễn biến lặp lại cho đến khi em vào cấp 3 cũng là lúc mà mẹ em bình tâm lại, bà là người khá tín nên thường xuyên thắp hương và mọi chuyện lạ cũng dần biến mất. Rât nhiều lần, em nói những chuyện này với mẹ, mẹ đều gạt đi hoặc lảng sang chuyện khác, sau này mẹ em mới nói: trước nhà em là đất ao, lấy đất từ quả đồi vốn là nghĩa địa. để tân tạo lại ao rồi xây nên nhà em bây giờ. Điều đó, dễ giải thích mà vì sao mẹ em hay tạ đất và ngày nào nhà em cũng thắp hương như vậy. Đến khi mẹ em bình tâm, thắp hương đều đặn thì những chuyện lạ kia không xảy ra lần nào nữa. Còn một số chuyện nữa xung quanh nhà em, sau này được mẹ em kể lại, mọi người động viên cho em có động lực viết tiếp ạ! Xin cám ơn !

0
Hôm nay rãnh rỗi, em sẽ kể vài chuyện từng trải qua hoặc ít nhất là có mặt lúc nó xảy ra. Không biết bạn nào còn nhớ 2 câu chuyện lúc trước mình đăng không, vì những câu chuyện hôm nay sẽ xoay quanh ngôi nhà mình đã kể…Chuyện 1: Những âm thanh kỳ lạKể sơ qua ngôi nhà cho các bạn chưa đọc hoặc đã đọc nhưng quên rồi biết. Nhà đó là nhà tường xây kiểu chữ L, của dì hay cô gì đó...
Đọc tiếp

Hôm nay rãnh rỗi, em sẽ kể vài chuyện từng trải qua hoặc ít nhất là có mặt lúc nó xảy ra. Không biết bạn nào còn nhớ 2 câu chuyện lúc trước mình đăng không, vì những câu chuyện hôm nay sẽ xoay quanh ngôi nhà mình đã kể…

Chuyện 1: Những âm thanh kỳ lạ

Kể sơ qua ngôi nhà cho các bạn chưa đọc hoặc đã đọc nhưng quên rồi biết. Nhà đó là nhà tường xây kiểu chữ L, của dì hay cô gì đó của thằng em trong nhóm…cô đó không ở nữa nên bỏ không…thằng em mình mới xin rồi vô ở. Nhà trước có bàn thờ tổ tiên, bàn thờ của đạo Cao Đài, ông Địa…nói chung đầy đủ…chỉ có cái không có người thờ cúng nhang khói thường xuyên nên hơi ghê. Tiếp theo là 2 phòng ngủ, 1 phòng đã khóa từ lâu, phòng tiếp là của em mình ngủ, đối diện phòng nó là bộ salon, xuống nữa là toilet và bếp.

Hồi đó em và tụi bạn cứ rãnh giờ nào là kéo nhau qua đó chơi. Thời gian đầu không sao, nhưng từ hồi chơi ngu trong chuyện trước em đã kể thì mọi thứ bắt đầu thay đổi. Có lần cả nhóm mở nhạc bằng điện thoại để tập nhảy, nhạc vừa hết thì nghe có ai đó nói chuyện…nói câu gì đó mà không nghe ra chữ nào. Hỏi ra thì thằng nào cũng nghe, mà mở lại bài nhạc lúc nãy thì không có âm thanh đó. Rồi một lần khác…cả bọn tập nhảy xong rồi…đứa ngồi ghế đá, đứa ngồi dưới sàn nghỉ mệt nói dốc tí rồi về. Đang nói chuyện tự nhiên cả bọn im lặng chẳng biết vì sao…rồi nghe cái “đùng” như ai đó đấm mạnh vào tường sau ghế đá. Ai cũng nghe thấy…ngồi phục dựng hiện trường 1 hồi cũng không biết tiếng đó từ đâu ra nên thôi, ai về nhà nấy. Tụi em còn thường xuyên nghe cửa sổ phát ra tiếng “cộc” như có ai gõ vào…mà tìm không ra nguyên do.

Một lần khác…cả bọn 4 thằng tính luôn cả em, đang nằm dưới sàn kế bộ salon cho mát thì nghe tiếng “bịch” từ nhà trước. Ngó lên thì thấy trái xoài xanh lăn lông lốc dưới sàn, thằng em mới lên đặt lại lên bàn thờ ông Địa (bàn thờ để dưới sàn nhé). Nói chưa hết câu thì trái xoài rớt xuống lần 2…lại quay lại đặt lên. Thằng em lần này nói vui với tụi em “lần này rớt nữa là gọt ăn luôn”. Ai ngờ rớt thiệt…thế là 4 thằng có xoài chua chấm muối ớt…( Trước khi lấy ăn thằng em mình có khấn xin đàng hoàng).

Chuyện 2: Thằng bé ( xảy ra trước lúc chơi ngu)

Hôm đó là sáng chủ nhật…em đang nằm nhà định nướng tới trưa thì nhận được điện của thằng bạn bảo em qua nhà đó gắp. Qua tới thì mới 9h…thấy nó ngồi ở trước sân vẻ mặt thất thần…em mới hỏi han sự tình thì nó kể. ” Nãy tao đang nằm trong phòng nghe nhạc, nhà còn có mình tao, thằng Hiếu đi mua nước đá. Thì tao nhìn ra cửa phòng thì thấy có thằng nhỏ chừng 7 8 tuổi, mặc bộ áo dài cúng, đứng bên cái võng ngoài hành lang, tao sợ quá chạy ra đây ngồi đt cho mày.” Thằng em về tới mói hỏi nó trong nhà có ai như vậy không thì nó bảo không có. Thế là 3 thằng teo nhách…Giải thích sơ về lúc thằng bạn kể…Cửa phòng là cửa sắt, nữa trên là kính mờ, nữa dưới là sắt được sơn bóng nên có thể thấy phản chiếu như gương vậy. Lúc thằng bạn nằm trong phòng là nằm sấp, mắt hướng ra cửa nên có thể thấy phản chiếu của cái võng đặt ngoài hành lang. Những gì thằng bạn em thấy là do hình ảnh phản chiếu lại. Em có vào test thử nhưg chẳng thấy gì khác ngoài cài võng cả.

Chuyện 3: Người lạ ( xảy ra sau khi ngu)

Lúc đó tụi em không còn thân với thằng chủ nhà nữa. Nhưng thấy nó ở nhà 1 mình cũng tội nên tối đó dù mưa lất phất, em cũng chở thằng bạn qua đó chơi. Chỉ có em với thằng chủ nhà ngồi nói chuyện…còn thằng bạn em ngồi nghe. Lúc đó tụi em ngồi trên bộ salon, em với thằng bạn ngồi đối diện phòng ngủ, thằng chủ thì ngồi xoay lưng với phòng ngủ. Đang nói chuyện thì em quay qua thằng bạn ngồi kế bên…thấy nó ngồi im re không chớp mắt nhìn vô hướng phòng ngủ. Em mới hỏi “Nhìn gì nhìn dữ vậy pa” nó không trả lời, dường như là không nghe em hỏi. Em mới nhìn theo mắt nó nhìn vô phòng mà không thấy gì lạ. Kêu lần 2 thì nó mới giật mình. Em hỏi nó nhìn gì vậy, nó trả lời” thôi về mày ơi, chán quá, về tao nói mày nghe cái này.” Lúc em chở nó về nó mới kể “Nãy tao đang ngồi thì tự nhiên thấy trên lỗ thông gió của phòng ngủ có cái đầu, tóc dài, mặt mài xanh xao đang nhìn tao, tao chớp mắt 1 cái thì mất tiêu. Xong tao lại thấy người đó…lần này là nguyên người mặt bộ đồ trắng lướt từ nhà trên xuống nhà bếp”. Lúc này em viết mà cứ nổi da gà :>

Chuyện 4 : Mơ

Hồi đó thằng bạn em ở chuyện 3 có quen nhỏ gệ, nhỏ này là bạn học cũ của thằng chủ nhà…thua tụi em 1 tuổi. Hôm đấy nhỏ này buồn chuyện gia đình nên đi bụi…qua nhà thằng em mình ngủ nhờ. Ở từ sáng tới trưa thì nghe thằng em đt nói nhỏ này khóc dữ quá…Em mới chở thằng bạn qua xem sao. Nhỏ này mới khóc lóc kể là…”Nhà này thấy ghê quá anh ơi…có ai đứng ngoài cửa sổ nhìn em hoài à. Nãy em ngủ trưa em nằm mơ thấy đang ở giữa nhà…trước mặt là bàn thờ…xong em lại thấy 3 người…1 ông già ở trần mặc quần xà lỏn, 1 phụ nữ tóc xõa dài, 1 đứa nhỏ khoảng 7 8 tuổi…tất cả đều nhìn em đăm đăm”. Nghe kể vậy, thằng em chủ nhà phán 1 câu xanh rờn” Đm, đứa nào dám hù bạn đâu, ra đây tui chém chết mịa”. Em với thằng bạn chưỡi nó nói điên. Xong lấy xe chở nhỏ này về. Nói thật lúc em nghe nhỏ kể về giấc mơ thì em cũng hơi xanh. Vì tất cả những chuyện tâm linh tụi em gặp đều không kể nhỏ này nghe mà nó lại kể ra trúng phóc những người mà tụi em từng gặp tại nhà này. Thêm cái nữa là nhỏ này rất yếu vía…hay thấy ma dù là ban ngày.

Hết rồi! Có dịp mình sẽ viết tiếp những câu chuyện được nghe kể lại cho các bạn đọc…Cảm ơn m.n.

0