K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

4 tháng 3 2022

a, câu bình thường - câu rút gọn - câu đặc biệt 

b, câu  đặc biệt - câu rút gọn - câu đặc biệt 

c, câu bình thường - câu rút gọn - câu bình thường.

d, câu bình thường - câu rút gọn

e, câu rút gọn - câu rút gọn - câu bình thường - câu bình thường

mọi người đọc rồi chấm theo thang điểm 10 truyện của bạn mik hộ vs:--------------------Cảm ơn cậu suốt ngày tháng qua-----------~Fake love- fake people~Ngày 18 tháng 1 năm 2019Gửi cậu- người mà tôi yêu trong những tháng vừa qua.. Có lẽ cậu đã quên, ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau là ngày tôi không thể quên, ngày tôi gục ngã dưới nụ cười tỏa nắng ấm áp của cậu. Suốt những ngày tháng đó, tôi...
Đọc tiếp

mọi người đọc rồi chấm theo thang điểm 10 truyện của bạn mik hộ vs:

--------------------Cảm ơn cậu suốt ngày tháng qua-----------
~Fake love- fake people~
Ngày 18 tháng 1 năm 2019
Gửi cậu- người mà tôi yêu trong những tháng vừa qua.. Có lẽ cậu đã quên, ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau là ngày tôi không thể quên, ngày tôi gục ngã dưới nụ cười tỏa nắng ấm áp của cậu. Suốt những ngày tháng đó, tôi rất vui vì mỗi ngày được cậu quan tâm, chăm sóc, in sâu vào trong lòng tôi là những hình ảnh, kỉ niệm đẹp với cậu. Nhưng bỗng 1 ngày tôi không hiểu được tại sao khi thấy tôi cậu lại lạnh lùng bỏ đi một cách thầm lặng. Có lẽ, chính tôi cũng vậy, mỗi khi thấy cậu, tôi cũng sẽ chạy trốn. và tôi nghĩ đó cũng là lý do tại sao tình cảm của chúng ta lại kết thúc một cách thầm lặng và nhanh chóng đến vậy. những ngày tháng ngắn ngủi tôi được ở bên cậu, được gần cậu, chăm sóc cậu, đem niềm vui đến cho cậu đối với tôi đó là khoảng thời gian rất vui vẻ. Gần 3 tháng sau tôi tạo tài khoản trên mạng xã hội Facebook, tôi và cậu có thể gần gũi hơn với nhau, gọi nhau thân mật, cùng nhau chơi những trò chơi...v.v... Tôi bắt đầu ghen khi thấy cậu đi cùng người con gái khác. Khi đó, tôi và cậu đã cãi nhau, những lỗi lầm do tôi ghen tuông đã khiến cậu lớn tiếng. Từ ngày hôm đó, cậu đã bỏ mặc tôi. Ngày cuối cùng của tháng sáu chính là ngày đau khổ nhất trong cuộc đời tôi, tối hôm đó chính cậu đã nói ra 2 từ đau đớn " chia tay". lúc đó tim tôi như tan nát và tôi không biết nên làm gì để chấp nhận sự thật này. Có lẽ đến giờ cậu cũng đã tìm thấy được người cậu yêu, chúc cậu hạnh phúc. mai là sinh nhật cậu, tôi muốn chúc cậu sinh nhật vui vẻ, chúc cậu mọi điều may mắn. Dù sao cũng cảm ơn cậu đã khiến tôi mỉm cười hạnh phúc suốt 4 tháng vừa qua! Cảm ơn cậu nhiều lắm!!!
The end

 

5
1 tháng 2 2019

5/10

* Mk chấm hơi gắt tý nhưng mà nếu là sn của bn ấy bn ko nên nhắc lại nhưng chuyện này *

1 tháng 2 2019

- Sao chưa tỏ tình mà đã chia tay vây?

- Truyện hơi ngắn, nhưng chắc là còn nữa nên bỏ qua :)))

Tại con bn mk nó hay vt truyện nên mk cx có 1 số kiến thức hehe

Thang điểm 6/10

mọi người đọc rồi chấm theo thang điểm 10 truyện của bạn mik hộ vs:--------------------Cảm ơn cậu suốt ngày tháng qua-----------~Fake love- fake people~Ngày 18 tháng 1 năm 2019Gửi cậu- người mà tôi yêu trong những tháng vừa qua.. Có lẽ cậu đã quên, ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau là ngày tôi không thể quên, ngày tôi gục ngã dưới nụ cười tỏa nắng ấm áp của cậu. Suốt những ngày tháng đó, tôi...
Đọc tiếp

mọi người đọc rồi chấm theo thang điểm 10 truyện của bạn mik hộ vs:

--------------------Cảm ơn cậu suốt ngày tháng qua-----------
~Fake love- fake people~
Ngày 18 tháng 1 năm 2019
Gửi cậu- người mà tôi yêu trong những tháng vừa qua.. Có lẽ cậu đã quên, ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau là ngày tôi không thể quên, ngày tôi gục ngã dưới nụ cười tỏa nắng ấm áp của cậu. Suốt những ngày tháng đó, tôi rất vui vì mỗi ngày được cậu quan tâm, chăm sóc, in sâu vào trong lòng tôi là những hình ảnh, kỉ niệm đẹp với cậu. Nhưng bỗng 1 ngày tôi không hiểu được tại sao khi thấy tôi cậu lại lạnh lùng bỏ đi một cách thầm lặng. Có lẽ, chính tôi cũng vậy, mỗi khi thấy cậu, tôi cũng sẽ chạy trốn. và tôi nghĩ đó cũng là lý do tại sao tình cảm của chúng ta lại kết thúc một cách thầm lặng và nhanh chóng đến vậy. những ngày tháng ngắn ngủi tôi được ở bên cậu, được gần cậu, chăm sóc cậu, đem niềm vui đến cho cậu đối với tôi đó là khoảng thời gian rất vui vẻ. Gần 3 tháng sau tôi tạo tài khoản trên mạng xã hội Facebook, tôi và cậu có thể gần gũi hơn với nhau, gọi nhau thân mật, cùng nhau chơi những trò chơi...v.v... Tôi bắt đầu ghen khi thấy cậu đi cùng người con gái khác. Khi đó, tôi và cậu đã cãi nhau, những lỗi lầm do tôi ghen tuông đã khiến cậu lớn tiếng. Từ ngày hôm đó, cậu đã bỏ mặc tôi. Ngày cuối cùng của tháng sáu chính là ngày đau khổ nhất trong cuộc đời tôi, tối hôm đó chính cậu đã nói ra 2 từ đau đớn " chia tay". lúc đó tim tôi như tan nát và tôi không biết nên làm gì để chấp nhận sự thật này. Có lẽ đến giờ cậu cũng đã tìm thấy được người cậu yêu, chúc cậu hạnh phúc. mai là sinh nhật cậu, tôi muốn chúc cậu sinh nhật vui vẻ, chúc cậu mọi điều may mắn. Dù sao cũng cảm ơn cậu đã khiến tôi mỉm cười hạnh phúc suốt 4 tháng vừa qua! Cảm ơn cậu nhiều lắm!!!
The end

5
1 tháng 2 2019

văn hay chữ tốt

k nha

1 tháng 2 2019

10 điểm nha 

Yêu~Chap 0Tình yêu, rốt cuộc là như thế nào!?Đối với tôi, tình yêu như một chiếc ly thủy tinh. Nó rất mong manh dễ vỡ, nhưng...cũng thật đẹp!Cậu có thích tớ không? Cậu còn thích tớ không? Người cậu thích là ai? Mỗi ngày, tôi đều bị ám ảnh bởi những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn này! Tại sao? Tại sao tôi lại..thích cậu đc cơ chứ! Tôi chỉ nghĩ cậu chỉ là một mối tình đơn thuần,...
Đọc tiếp

Yêu~Chap 0

Tình yêu, rốt cuộc là như thế nào!?

Đối với tôi, tình yêu như một chiếc ly thủy tinh. Nó rất mong manh dễ vỡ, nhưng...cũng thật đẹp!

Cậu có thích tớ không? Cậu còn thích tớ không? Người cậu thích là ai? Mỗi ngày, tôi đều bị ám ảnh bởi những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn này! Tại sao? Tại sao tôi lại..thích cậu đc cơ chứ! Tôi chỉ nghĩ cậu chỉ là một mối tình đơn thuần, đến thật  nhanh, cho tôi 1 sự thích thú mãnh liệt. Còn khi đi, để lại cho tôi một chút vấn vương ngọt ngào. Đơn giản vậy thôi!

Nhưng...tôi đã lầm!

Yêu~Chap1

Tôi vừa kết thúc một năm học lớp 5 có vẻ như là không mấy khó khắn cho lắm. Dù sao cũng là cấp 1 thôi mà. Tôi vẫn nhởn nhơ đi chs cùng đám bạn cùng khu.

-Ha~ Có điều...kính vỡ hết rồi-Tôi nhếc mép cười

-Thì t ns j đâu

ng của tôi rất ổn, vàhoàn toàn bình thường

May thay, thầy dạy võ dạy luôn ở nhà văn hóa khu tôi nên k phải đi lại đâu xa. Mới vào lớp thì tôi chỉ hay ns chuyện vs cj Nga. Cj Nga ở cùng khu với tôi . Chị cũng chs khá thân với tôi. Mới vào thì tôi cx chả có ấn tượng với ai cả.

Có lẽ..tôi thik Trung Đưc r chăng!? 

Yêu~Chap 2

Ukm, có thể lắm chứ! Cậu ấy khá đẹp trai, còn vui tính nx chứ. Nhưng..tại s tôi lại k hề có cảm giác gì khi đến gần cậu ấy? Thôi, kệ đi. Thời gian sẽ ns lên rằng tôi có yêu cậu ấy hay k. Còn h mk thik thì mk làm thôi! 

Sau 1 tháng hk võ thì lại có 1 người ms chuyển vào. Thì mọi chuyện vẫn xảy ra hết sức bình thường mà thôi. Hôm sau, tôi đi nhập hk. Năm nay, tôi lên cấp 2 nên phải chia lại lớp. Vẻ mặt của tôi vẫn lạnh như băng, k hề quan tầm. Bởi .. tôi nghĩ đơn giản là hk thế nào cx đc. Huh?Kì lạ thật.

Tối hôm nay, tôi k đi hk võ vì đg bị đau chân do chạy nhảy quá mức. Nhưng tôi vẫn đảo lên xem mọi người tập. Và tất nhiên còn để xem cậu ấy nx- Trung Đức í. Kìa, đúng r. Cạu bn ms chuyển vào thực ra hk cùng lớp vs tôi. Thảo nào tôi thấy quen quá. Nhưng..thì s chứ. Tôi  k quan tâm. Điều tôi quan tâm nhất là Trung Đức cơ. Cậu bạn ấy ms lại gần hỏi tôi:

-Cj hk lớp nào, trường nào?

Cj s? Tôi bằng tuổi cậu ấy mà? Nhìn tôi già lắm s?

-Cj hk lớp A trường ABC- tôi phải cố lắm ms nén đc cơn tức giận

Thật là....

ĐÂY LÀ NICK MỚI CỦA MK NA~MN ĐỌC TRUYỆN ỦNG HỘ MK NHÉ! CÓ J SAO SÓT THÌ THÔNG CẢM GIÚP MK^_^

0
Yêu~Chap 0Tình yêu, rốt cuộc là như thế nào!?Đối với tôi, tình yêu như một chiếc ly thủy tinh. Nó rất mong manh dễ vỡ, nhưng...cũng thật đẹp!Cậu có thích tớ không? Cậu còn thích tớ không? Người cậu thích là ai? Mỗi ngày, tôi đều bị ám ảnh bởi những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn này! Tại sao? Tại sao tôi lại..thích cậu đc cơ chứ! Tôi chỉ nghĩ cậu chỉ là một mối tình đơn thuần,...
Đọc tiếp

Yêu~Chap 0

Tình yêu, rốt cuộc là như thế nào!?

Đối với tôi, tình yêu như một chiếc ly thủy tinh. Nó rất mong manh dễ vỡ, nhưng...cũng thật đẹp!

Cậu có thích tớ không? Cậu còn thích tớ không? Người cậu thích là ai? Mỗi ngày, tôi đều bị ám ảnh bởi những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn này! Tại sao? Tại sao tôi lại..thích cậu đc cơ chứ! Tôi chỉ nghĩ cậu chỉ là một mối tình đơn thuần, đến thật  nhanh, cho tôi 1 sự thích thú mãnh liệt. Còn khi đi, để lại cho tôi một chút vấn vương ngọt ngào. Đơn giản vậy thôi!

Nhưng...tôi đã lầm!

Yêu~Chap1

Tôi vừa kết thúc một năm học lớp 5 có vẻ như là không mấy khó khắn cho lắm. Dù sao cũng là cấp 1 thôi mà. Tôi vẫn nhởn nhơ đi chs cùng đám bạn cùng khu.

-Ha~ Có điều...kính vỡ hết rồi-Tôi nhếc mép cười

-Thì t ns j đâu

ng của tôi rất ổn, vàhoàn toàn bình thường

May thay, thầy dạy võ dạy luôn ở nhà văn hóa khu tôi nên k phải đi lại đâu xa. Mới vào lớp thì tôi chỉ hay ns chuyện vs cj Nga. Cj Nga ở cùng khu với tôi . Chị cũng chs khá thân với tôi. Mới vào thì tôi cx chả có ấn tượng với ai cả.

Có lẽ..tôi thik Trung Đưc r chăng!? 

Yêu~Chap 2

Ukm, có thể lắm chứ! Cậu ấy khá đẹp trai, còn vui tính nx chứ. Nhưng..tại s tôi lại k hề có cảm giác gì khi đến gần cậu ấy? Thôi, kệ đi. Thời gian sẽ ns lên rằng tôi có yêu cậu ấy hay k. Còn h mk thik thì mk làm thôi! 

Sau 1 tháng hk võ thì lại có 1 người ms chuyển vào. Thì mọi chuyện vẫn xảy ra hết sức bình thường mà thôi. Hôm sau, tôi đi nhập hk. Năm nay, tôi lên cấp 2 nên phải chia lại lớp. Vẻ mặt của tôi vẫn lạnh như băng, k hề quan tầm. Bởi .. tôi nghĩ đơn giản là hk thế nào cx đc. Huh?Kì lạ thật.

Tối hôm nay, tôi k đi hk võ vì đg bị đau chân do chạy nhảy quá mức. Nhưng tôi vẫn đảo lên xem mọi người tập. Và tất nhiên còn để xem cậu ấy nx- Trung Đức í. Kìa, đúng r. Cạu bn ms chuyển vào thực ra hk cùng lớp vs tôi. Thảo nào tôi thấy quen quá. Nhưng..thì s chứ. Tôi  k quan tâm. Điều tôi quan tâm nhất là Trung Đức cơ. Cậu bạn ấy ms lại gần hỏi tôi:

-Cj hk lớp nào, trường nào?

Cj s? Tôi bằng tuổi cậu ấy mà? Nhìn tôi già lắm s?

-Cj hk lớp A trường ABC- tôi phải cố lắm ms nén đc cơn tức giận

Thật là....

ĐÂY LÀ NICK MỚI CỦA MK NA~MN ĐỌC TRUYỆN ỦNG HỘ MK NHÉ! CÓ J SAO SÓT THÌ THÔNG CẢM GIÚP MK^_^

0
Yêu~Chap 0Tình yêu, rốt cuộc là như thế nào!?Đối với tôi, tình yêu như một chiếc ly thủy tinh. Nó rất mong manh dễ vỡ, nhưng...cũng thật đẹp!Cậu có thích tớ không? Cậu còn thích tớ không? Người cậu thích là ai? Mỗi ngày, tôi đều bị ám ảnh bởi những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn này! Tại sao? Tại sao tôi lại..thích cậu đc cơ chứ! Tôi chỉ nghĩ cậu chỉ là một mối tình đơn thuần,...
Đọc tiếp

Yêu~Chap 0

Tình yêu, rốt cuộc là như thế nào!?

Đối với tôi, tình yêu như một chiếc ly thủy tinh. Nó rất mong manh dễ vỡ, nhưng...cũng thật đẹp!

Cậu có thích tớ không? Cậu còn thích tớ không? Người cậu thích là ai? Mỗi ngày, tôi đều bị ám ảnh bởi những câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn này! Tại sao? Tại sao tôi lại..thích cậu đc cơ chứ! Tôi chỉ nghĩ cậu chỉ là một mối tình đơn thuần, đến thật  nhanh, cho tôi 1 sự thích thú mãnh liệt. Còn khi đi, để lại cho tôi một chút vấn vương ngọt ngào. Đơn giản vậy thôi!

Nhưng...tôi đã lầm!

Yêu~Chap1

Tôi vừa kết thúc một năm học lớp 5 có vẻ như là không mấy khó khắn cho lắm. Dù sao cũng là cấp 1 thôi mà. Tôi vẫn nhởn nhơ đi chs cùng đám bạn cùng khu.

-Ha~ Có điều...kính vỡ hết rồi-Tôi nhếc mép cười

-Thì t ns j đâu

ng của tôi rất ổn, vàhoàn toàn bình thường

May thay, thầy dạy võ dạy luôn ở nhà văn hóa khu tôi nên k phải đi lại đâu xa. Mới vào lớp thì tôi chỉ hay ns chuyện vs cj Nga. Cj Nga ở cùng khu với tôi . Chị cũng chs khá thân với tôi. Mới vào thì tôi cx chả có ấn tượng với ai cả.

Có lẽ..tôi thik Trung Đưc r chăng!? 

Yêu~Chap 2

Ukm, có thể lắm chứ! Cậu ấy khá đẹp trai, còn vui tính nx chứ. Nhưng..tại s tôi lại k hề có cảm giác gì khi đến gần cậu ấy? Thôi, kệ đi. Thời gian sẽ ns lên rằng tôi có yêu cậu ấy hay k. Còn h mk thik thì mk làm thôi! 

Sau 1 tháng hk võ thì lại có 1 người ms chuyển vào. Thì mọi chuyện vẫn xảy ra hết sức bình thường mà thôi. Hôm sau, tôi đi nhập hk. Năm nay, tôi lên cấp 2 nên phải chia lại lớp. Vẻ mặt của tôi vẫn lạnh như băng, k hề quan tầm. Bởi .. tôi nghĩ đơn giản là hk thế nào cx đc. Huh?Kì lạ thật.

Tối hôm nay, tôi k đi hk võ vì đg bị đau chân do chạy nhảy quá mức. Nhưng tôi vẫn đảo lên xem mọi người tập. Và tất nhiên còn để xem cậu ấy nx- Trung Đức í. Kìa, đúng r. Cạu bn ms chuyển vào thực ra hk cùng lớp vs tôi. Thảo nào tôi thấy quen quá. Nhưng..thì s chứ. Tôi  k quan tâm. Điều tôi quan tâm nhất là Trung Đức cơ. Cậu bạn ấy ms lại gần hỏi tôi:

-Cj hk lớp nào, trường nào?

Cj s? Tôi bằng tuổi cậu ấy mà? Nhìn tôi già lắm s?

-Cj hk lớp A trường ABC- tôi phải cố lắm ms nén đc cơn tức giận

Thật là....

ĐÂY LÀ NICK MỚI CỦA MK NA~MN ĐỌC TRUYỆN ỦNG HỘ MK NHÉ! CÓ J SAO SÓT THÌ THÔNG CẢM GIÚP MK^_^

0
11 tháng 8 2016

a.Hôm nay là câu đặc biệt

b. Hôm nay là câu rút gọn

c.Mùa thu là câu đặc biệt

d.Buồm ơi là câu đặc biệt

e.Trời ơi, dũng ơi là câu đặc biệt

g.Hơn ba năm,có ngót 4 năm là câu rút gọn

Mọi người đọc và chấm điểm theo thang điểm 10 giúp mik nhé. Thanks nhìu        ~Cô bạn gái đến từ tương lai~~ Kinki(17 tuổi) cô gái đến từ 2100 bị lạc vào vòng quay thời gian trở về 2018, không biết bơi (nó)~ Kaikun(17 tuổi) thông minh, giỏi về chế biến những đồ kì quặc nhưng có ích, đẹp trai(hắn)-aaaa~Kini la lên khi bị cuốn vào lỗ hổng không gian, thời gian-aaa~~ Tùm- nó rơi xuống nước-...
Đọc tiếp

Mọi người đọc và chấm điểm theo thang điểm 10 giúp mik nhé. Thanks nhìu

        ~Cô bạn gái đến từ tương lai~
~ Kinki(17 tuổi) cô gái đến từ 2100 bị lạc vào vòng quay thời gian trở về 2018, không biết bơi (nó)
~ Kaikun(17 tuổi) thông minh, giỏi về chế biến những đồ kì quặc nhưng có ích, đẹp trai(hắn)
-aaaa~Kini la lên khi bị cuốn vào lỗ hổng không gian, thời gian
-aaa~~ Tùm- nó rơi xuống nước
- Cứu...cứu với...cứu- nó ngụp lên, chìm xuống. Cuối cùng khi nó chìm dần đi vì đuối sức thì Kakun đi qua thấy vậy liền nhảy xuống hồ. Lúc cứu nó lên bờ, nó đã ngất đi nên hắn đưa nó về nhà của mình.
+ Sáng hôm sau
-Ư..._nó mở mắt và ngồi dậy
-Đây... đây là đâu?_ nó nhìn xung quanh rất lạ, hoang mang
-Cậu tỉnh rồi à?!_ hắn bước vào trong phòng, hỏi
- Cậu...cậu là ai?_ nó hoảng hốt
- Ko phải sợ, tôi ko hại cậu đâu
-Tôi nhớ hôm qua tôi rơi xuống nước *sau đó thì tôi ko còn nhớ gì nữa_ nó cố gắng nhớ lại
-là tôi đã cứu cậu. Hôm qua cậu còn bị sốt rất cao nữa. 
-cảm ơn cậu vì đã chăm sóc tôi
-không có gì đâu
- à cho tôi hỏi ngu tí... hiện tại là năm bao nhiêu vậy?
-dây thần kinh của cậu có vấn đề đó à? Đây là năm 2018_hắn nói với giọng trêu ngươi
- Hì! Chắc zợ- nó cười méo rồi nghĩ " đây là Nhật 82 năm về trước sao"
- nhà cậu ở đâu? tôi đưa cậu về_ hắn hỏi
- tôi... tôi không có nhà, tôi..._ nó ấp úng đáp
- Vậy... cậu ở cùng tôi đi, dù sao tôi cũng ở 1 mình_hắn thấy nó khó nói thì suy nghĩ 1 lúc rồi bảo
-Cảm ơn cậu. vậy ba mẹ cậu?_nó hỏi
-họ...mất rồi_hắn buồn bã nói
-Xin lỗi cậu...
-ko sao. Mà quên chưa giới thiệu. Tôi là Kaikun 17 tuổi_hắn
-tôi là kinki 17 tuổi~ Rất vui được làm quen_ nó cười nói khiến hắn hơi đơ
- Cậu vệ sinh cá nhân đi rồi xuống ăn sáng
-uh
10' sau
-cậu xuống rồi. Ngồi vào ăn sáng đi
-uh. Cảm ơn cậu_nó ngồi xuống rồi: woa cậu làm hết những món này sao_nó hỏi khi thấy trên bàn có rất nhiều món ngon
-uk. Tại sống 1 mình nên phải học cách nấu ăn chứ
-Hì! vậy sau này sẽ được ăn ngon rồi
-Cũng chỉ là mấy món đơn giản thôi mà, chúng ta ăn thôi
-uh, mà nè cậu học chế tạo máy móc à?_ nó hỏi
-uh! nó chỉ là sở thích thôi. Mà sao cậu biết?
-Tại mình đi qua 1 căn phòng toàn máy móc nên đoán vậy thôi
-vậy à. Chỗ đó khá bừa bộn
Rồi bữa ăn sáng diễn ra với những tiếng cười vui vẻ của nó và hắn
+Sáng thứ 2
-cậu đi đâu zậy?_ nó hỏi
-đi học_hắn đáp: cậu đi không?_hắn nói tiếp
-vậy có được không?_nó hỏi
-được. Chỉ cần cậu nộp đơn xin vào học là được_hắn nói
-oh yeah_nó reo lên vui mừng
Sau đó hắn đưa nó tới trường rồi nó được học cùng lớp với hắn.
Năm tháng trôi qua, nó quen được nhiều bạn mới, được mọi người quý mến và tình cảm của nó và hắn không còn chỉ là tình bạn nữa.
+5 năm sau
Hắn có công ty riêng. Công ty nghiên cứu máy móc của hắn hoạt động rất tốt, nó giúp hắn quản lí công ty cũng giúp hắn nghiên cứu máy móc.
-Kinki, lại đẫyem nè_hắn gọi
-gì vậy_nó hỏi rồi nhìn thấy chiếc máy gì đó_cỗ máy gì đây?
-đây là cỗ máy thời gian đó. Nó có thể đưa ta đến quá khứ hoặc tương lai. Thật ra mình chưa có thử nghiệm nó lên không biết nó có hoạt động được không_hắn gãi đầu nói
-Kaikun, tớ có chuyện muốn nói với cậu_nó buồn bã nói
-chuyện gì vậy_hắn thắc mắc
-thật ra…thật ra tớ…tớ….tớ là…._nó ấp úng
-là ai?_hắn thắc mắc
-tớ là người ở thế kỉ 22, tớ vô tình bị cuốn vào lỗ hổng không gian, thời gian. Tớ…_nó cúi mặt xuống
-cậu muốn về?_hắn hỏi, giọng trầm xuống
-uk! Tớ rất nhớ ba mẹ…
-Vậy cậu sắp được về rồi phải vui lên chứ!_hắn gượng cười
-nhưng…tớ sẽ nhớ cậu lắm…
-biết làm thế nào được_hắn nói,trong tim đau như cắt
Không khí im ắng đến ngạt thở bỗng nó phá tan bầu không khí này:
-hay cậu đi với tớ_nó vui vẻ nói rồi lại trầm xuống_nhưng còn công việc của cậu…
-không sao đâu tớ sẽ giao lại công việc cho Kin- người giúp hắn phát triển công ty-là được rồi
-uk vậy tốt rồi_nó vui vẻ
Ngày hôm sau nó và hắn tới tương lai. Gia đình nó được đoàn tụ, 2 ngày sau hắn tỏ tình với nó và 2 người sống hạnh phúc bên nhau.

_THE END_

Tác giả: Bạch 

            Thiên

            Sam

7
1 tháng 2 2019

10 điểm nha

1 tháng 2 2019

10 điểm luôn này

Mọi người đọc và chấm điểm theo thang điểm 10 giúp mik nhé. Thanks nhìu        ~Cô bạn gái đến từ tương lai~~ Kinki(17 tuổi) cô gái đến từ 2100 bị lạc vào vòng quay thời gian trở về 2018, không biết bơi (nó)~ Kaikun(17 tuổi) thông minh, giỏi về chế biến những đồ kì quặc nhưng có ích, đẹp trai(hắn)-aaaa~Kini la lên khi bị cuốn vào lỗ hổng không gian, thời gian-aaa~~ Tùm- nó rơi xuống nước-...
Đọc tiếp

Mọi người đọc và chấm điểm theo thang điểm 10 giúp mik nhé. Thanks nhìu

        ~Cô bạn gái đến từ tương lai~
~ Kinki(17 tuổi) cô gái đến từ 2100 bị lạc vào vòng quay thời gian trở về 2018, không biết bơi (nó)
~ Kaikun(17 tuổi) thông minh, giỏi về chế biến những đồ kì quặc nhưng có ích, đẹp trai(hắn)
-aaaa~Kini la lên khi bị cuốn vào lỗ hổng không gian, thời gian
-aaa~~ Tùm- nó rơi xuống nước
- Cứu...cứu với...cứu- nó ngụp lên, chìm xuống. Cuối cùng khi nó chìm dần đi vì đuối sức thì Kakun đi qua thấy vậy liền nhảy xuống hồ. Lúc cứu nó lên bờ, nó đã ngất đi nên hắn đưa nó về nhà của mình.
+ Sáng hôm sau
-Ư..._nó mở mắt và ngồi dậy
-Đây... đây là đâu?_ nó nhìn xung quanh rất lạ, hoang mang
-Cậu tỉnh rồi à?!_ hắn bước vào trong phòng, hỏi
- Cậu...cậu là ai?_ nó hoảng hốt
- Ko phải sợ, tôi ko hại cậu đâu
-Tôi nhớ hôm qua tôi rơi xuống nước *sau đó thì tôi ko còn nhớ gì nữa_ nó cố gắng nhớ lại
-là tôi đã cứu cậu. Hôm qua cậu còn bị sốt rất cao nữa. 
-cảm ơn cậu vì đã chăm sóc tôi
-không có gì đâu
- à cho tôi hỏi ngu tí... hiện tại là năm bao nhiêu vậy?
-dây thần kinh của cậu có vấn đề đó à? Đây là năm 2018_hắn nói với giọng trêu ngươi
- Hì! Chắc zợ- nó cười méo rồi nghĩ " đây là Nhật 82 năm về trước sao"
- nhà cậu ở đâu? tôi đưa cậu về_ hắn hỏi
- tôi... tôi không có nhà, tôi..._ nó ấp úng đáp
- Vậy... cậu ở cùng tôi đi, dù sao tôi cũng ở 1 mình_hắn thấy nó khó nói thì suy nghĩ 1 lúc rồi bảo
-Cảm ơn cậu. vậy ba mẹ cậu?_nó hỏi
-họ...mất rồi_hắn buồn bã nói
-Xin lỗi cậu...
-ko sao. Mà quên chưa giới thiệu. Tôi là Kaikun 17 tuổi_hắn
-tôi là kinki 17 tuổi~ Rất vui được làm quen_ nó cười nói khiến hắn hơi đơ
- Cậu vệ sinh cá nhân đi rồi xuống ăn sáng
-uh
10' sau
-cậu xuống rồi. Ngồi vào ăn sáng đi
-uh. Cảm ơn cậu_nó ngồi xuống rồi: woa cậu làm hết những món này sao_nó hỏi khi thấy trên bàn có rất nhiều món ngon
-uk. Tại sống 1 mình nên phải học cách nấu ăn chứ
-Hì! vậy sau này sẽ được ăn ngon rồi
-Cũng chỉ là mấy món đơn giản thôi mà, chúng ta ăn thôi
-uh, mà nè cậu học chế tạo máy móc à?_ nó hỏi
-uh! nó chỉ là sở thích thôi. Mà sao cậu biết?
-Tại mình đi qua 1 căn phòng toàn máy móc nên đoán vậy thôi
-vậy à. Chỗ đó khá bừa bộn
Rồi bữa ăn sáng diễn ra với những tiếng cười vui vẻ của nó và hắn
+Sáng thứ 2
-cậu đi đâu zậy?_ nó hỏi
-đi học_hắn đáp: cậu đi không?_hắn nói tiếp
-vậy có được không?_nó hỏi
-được. Chỉ cần cậu nộp đơn xin vào học là được_hắn nói
-oh yeah_nó reo lên vui mừng
Sau đó hắn đưa nó tới trường rồi nó được học cùng lớp với hắn.
Năm tháng trôi qua, nó quen được nhiều bạn mới, được mọi người quý mến và tình cảm của nó và hắn không còn chỉ là tình bạn nữa.
+5 năm sau
Hắn có công ty riêng. Công ty nghiên cứu máy móc của hắn hoạt động rất tốt, nó giúp hắn quản lí công ty cũng giúp hắn nghiên cứu máy móc.
-Kinki, lại đẫyem nè_hắn gọi
-gì vậy_nó hỏi rồi nhìn thấy chiếc máy gì đó_cỗ máy gì đây?
-đây là cỗ máy thời gian đó. Nó có thể đưa ta đến quá khứ hoặc tương lai. Thật ra mình chưa có thử nghiệm nó lên không biết nó có hoạt động được không_hắn gãi đầu nói
-Kaikun, tớ có chuyện muốn nói với cậu_nó buồn bã nói
-chuyện gì vậy_hắn thắc mắc
-thật ra…thật ra tớ…tớ….tớ là…._nó ấp úng
-là ai?_hắn thắc mắc
-tớ là người ở thế kỉ 22, tớ vô tình bị cuốn vào lỗ hổng không gian, thời gian. Tớ…_nó cúi mặt xuống
-cậu muốn về?_hắn hỏi, giọng trầm xuống
-uk! Tớ rất nhớ ba mẹ…
-Vậy cậu sắp được về rồi phải vui lên chứ!_hắn gượng cười
-nhưng…tớ sẽ nhớ cậu lắm…
-biết làm thế nào được_hắn nói,trong tim đau như cắt
Không khí im ắng đến ngạt thở bỗng nó phá tan bầu không khí này:
-hay cậu đi với tớ_nó vui vẻ nói rồi lại trầm xuống_nhưng còn công việc của cậu…
-không sao đâu tớ sẽ giao lại công việc cho Kin- người giúp hắn phát triển công ty-là được rồi
-uk vậy tốt rồi_nó vui vẻ
Ngày hôm sau nó và hắn tới tương lai. Gia đình nó được đoàn tụ, 2 ngày sau hắn tỏ tình với nó và 2 người sống hạnh phúc bên nhau.

_THE END_

Tác giả: Bạch 

            Thiên

            Sam

7
25 tháng 1 2019

Hmm......................... hay Đc

25 tháng 1 2019

tự nghĩ hay là coppy mạng ?