K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

8 tháng 12 2017

                                                                        Bài làm

   Tôi là cây lúa. Họ hàng nhà lúa chúng tôi có mặt ở nhiều nơi trên thế giới đã mấy ngàn năm nay. Từ thuở xa xưa, tổ tiên chúng tôi đã gắn bó thân thiết với con người. Bằng hạt gạo – hạt ngọc của trời ban cho, Lang Liêu đã làm nên bánh chưng bánh giầy tượng trưng cho trời và đất – để kính dâng mừng thọ vua Hùng. Cuộc đời cây lúa chúng tôi gắn liền với niềm vui, nỗi buồn của con người.

   Chúng tôi sinh ra và lớn lên từ những hạt thóc giống chín mẩy, vàng ươm. Sau mấy tháng nằm nghỉ ngơi trong bồ lúa, chị em chúng tôi được đem ra ngâm vào nước ba sôi hai lạnh. Nước ấm làm chúng tôi tỉnh giấc. Sự sống trong chúng tôi bừng dậy. Vài ngày sau, những chiếc rễ trắng tinh đã nhú ra. Một sớm mai hồng, chúng tôi được đem gieo trên những mảnh ruộng phẳng phiu như chiếu trải. Mùi bùn ngai ngái khiến chúng tôi ngây ngất. Ánh nắng ấm áp ban ngày, làn sương mát dịu ban đêm giúp chúng tôi nảy mầm đâm lá thành những cây mạ non mơn mởn. Cô bác nông dân chăm sóc chúng tôi kĩ lắm.

   Thế rồi vào một ngày đẹp trời, chúng tôi được nhổ lên, bó thành từng bó. Từ đó, chị em chúng tôi bước qua một giai đoạn mới của cuộc đời: từ cây mạ biến thành cây lúa. Cứ vài dảnh mạ được cấy thành một gốc. Gốc này cách gốc kia mỗi chiều chừng ba tấc. Đang quen sống quây quần ấm áp bên nhau, giờ bị tách riêng ra, chúng tôi cảm thấy trống trải và lạnh lẽo vô cùng. Phải mất chừng vài tuần, chúng tôi mới bén rễ trên đất mới. Màu xanh của lá thẫm dần và thân thể chúng tôi cứng cáp hẳn lên. Bộ rễ cần cù hút màu mỡ nuôi cây. Dần dà, chúng tôi đã trở thành những bụi lúa đầy đặn và tươi tốt. Bụi nọ mọc sát bụi kia tạo thành một tấm thảm xanh mênh mông, mỗi lần gió thổi qua lại dập dờn như sóng biển.

   Ngày tháng trôi qua, chúng tôi đã thành lúa thì con gái. Các cô bác nông dân thường xuyên nhổ cỏ, bón phân, xịt thuốc trừ sâu rầy phá hoại lúa. Một hôm, trong gió sớm thoang thoảng mùi thơm thật dễ chịu. Đầu bờ, có tiếng reo vui: Ồ, lúa đã làm đòng rồi đây này! Những bàn tay vuốt ve trìu mến. Chúng tôi thầm cám ơn những bàn tay chai sần, rám nắng của người nông dân một nắng hai sương vất vả trên đồng ruộng.

   Bao mồ hôi của họ đã đổ xuống đất này. Họ hàng nhà lúa chúng tôi không phụ ơn người. Tháng năm, mùa lúa chín, cả cánh đồng phủ một màu vàng rực như kén tằm. Màu vàng của nắng, màu vàng của lúa làm sáng cả một vùng quê thanh bình, gợi cảm giác ấm no, sung túc.

   Đoàn người tay liềm, tay hái đổ ra đồng gặt lúa. Tiếng cắt lúa xoèn xoẹt, tiếng máy tuốt lúa rào rào xen lẫn tiếng nói cười rộn rã. Âm thanh náo nức vang khắp cánh đồng. Theo chân người, chúng tôi về với từng sân phơi. Quang cảnh xóm làng thật nhộn nhịp và trong lòng chúng tôi cũng dâng lên một niềm vui khó tả.

   Sau mấy ngày phơi mình dưới ánh nắng chói chang, chúng tôi được quạt sạch rôi đổ vào bồ, vào vựa. Có chúng tôi, người nông dân sẽ có được nhiều thứ hàng hóa cần thiết phục vụ cho đời sống. Chúng tôi đã góp phần tạo nên những ngôi nhà ngói mới, thay thế những mái tranh nghèo. Bộ mặt nông thôn ngày càng tươi đẹp chính là nhờ sự đóng góp đáng kể của họ hàng nhà lúa chúng tôi.

   Chúng tôi vui sướng vì đã giúp ích cho con người. Nhân đây, chúng tôi xin gửi đến các bạn học sinh lời nhắn nhủ chân thành của ông cha:

             Ai ơi bưng bát cơm đầy

Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần

25 tháng 2 2018

Mỗi mùa có vẻ đẹp riêng. Ai cũng thích một mùa. Riêng em, em thích cả 4 mùa xuân, hạ, thu, đông.

Đầu năm đến, cũng là lúc xuân tới. Xuân tới mang theo sự đâm chồi, nảy lộc của hoa lá. Trên cành bàng khẳng khiu, em đã nhận ra ngay những chồi non lấm tấm. Tiết trời xuân nhè nhẹ, dịu dàng. Bầu trời xuân ảm đạm, xám đục. Từng hạt mưa phùn rơi xuống. A! Mưa xuân đấy! Làm mưa trong trẻo, mát lạnh. Mưa lất phất gọi chồi non khẻ tỉnh giấc, mưa trải qua cánh đồng lúa xanh rờn. Tất cả đều tạo nên một bài ca mùa xuân.

Rồi mùa hè đến, những cơn nắng dịu mùa xuân qua đi, những tia nắng nóng của mùa hè lại lũ lượt kéo nhau xuống trần gian. Đầu hè, bầu trời trong xanh, cao vời vợi.Nó như một chiếc dù bay xa mãi. Những tia nắng trốn vào kẽ lá rồi nhảy xuống lòng đường tạo thành những đốm nắng lung linh. Mùa hè cũng là mùa phượng nở. Hoa phượng cháy rừng rực cả một góc trời. Thỉnh thoảng, vài cơn gió nhẹ làm cách hoa bay. Trong vòm lá, nhạc sĩ ve ngân nga dạo lên khúc nhạc đồng quê chào hè tới. Tất cả đều tạo nen bức tranh mùa hạ thật tuyệt vời.

Mùa hè nhanh chóng trôi qua, mùa thu tới. Ngày đầu thu, đất trời như bồng bềnh trong làn sương. Tiết trời thu thật dịu nhẹ. Khí oi bức của mùa hè đi qua để lại khoảng trời xanh thẳm của mùa thu. Ông mặt trời đủng đỉnh từ đằng đông đi tới. Ông tươi cười ngắm nhìn mặt đất. Trong vườn, vài chiếc lá đang lìa cành. Vài chiếc lá như còn luyến tiếc khung trời rộng, còn lưu luyến đám lá trên cành, nghiêng mình chao lượn trong không gian trước khi rơi xuống đất. Hoa lộng vừng như những tràng pháo đỏ rung rinh dưới ánh nắng dịu nhẹ. Làn gió heo may ko ào ạt mà nhẹ nhàng, se sẽ như bước chân ai đang rón rén bước trên thảm lá khô.

Mùa thu đi qua, để mùa đông về. Đông về mang theo hơi lạnh và sự vắng vẻ của mùa đông. Ngoài đường vắng tanh. Những lúc thế này, em thường đi trên lề phố, khoác chiếc áo bông vừa đi vừa ngẫm nghĩ. Chao ôi! Cảnh yên bình này sao lạ! Nó như thúc đẩy tâm hồn em. Lòng em dạt dào cảm xúc, vừa buồn, vừa thấy yêu đời lại thêm thanh thản. Những cành cây khô kia đang ấp ủ cho mùa đông băng giá để xuân về, chúng lại sinh sôi. Những làn gió đông thoảng qua, một cảm giác mát lạnh tràn vào lòng em. Thật vui sướng!

Em yêu cả bốn mùa. Mùa xuân - mùa của sự sinh sôi. Mùa hè - mùa thi - mùa chia tay đầy lưu luyến. Mùa thu - mùa tựu trường, mùa thắp lên bao ước mơ hoài bão cuat tổi trẻ và mùa đông - mùa của sự yên bình, dũng cảm.

23 tháng 3 2018

, djkbzsjknszjfnuioabvdtyvgwyvBHUNuna4tehnhusEFsefysefuuawhybg ằtynbfarbfcawawdawdawdawdawdawdawdawdawds

29 tháng 10 2016

Câu 1: Trả lời:

Tôi là một cái giường cũ. Vì tôi xấu, nên chủ nhân của tôi đã dẫm đạp tôi, đập đánh tôi. Dù có đau đớn đến đâu thì đó cũng là chủ nhân tôi. Và rồi, giờ đây tôi chỉ còn là những mảnh gỗ gãy nát bên cái ngách phòng.

25 tháng 1 2021

hiha

23 tháng 11 2017

https://h.vn/hoi-dap/question/159314.html

13 tháng 11 2017

bông lúa rơi

13 tháng 11 2017

gợi ý : Bông lúa sẽ bị rơi nhưng phải viết được đoạn văn khi bông lúa rowoi sẽ như thế nào ? Ví dụ như cây lúa khao khát trở về nhà nhưng lại bị con chim sẽ quắp đi và thối rữa chứ không phải là bông lúa bị làm sao , đang hỏi hiện tượng gì sẽ xả ra cơ tớ biết lòng tốt của các bạn nhưng sai hết rồi

8 tháng 6 2016

Trên đường tới trường, gần công viên trung tâm thì một trận gió ập đến nghe rào rào... Những đợt lá vàng rụng. Nguôi cơn gió, vẫn còn đôi chiếc lá từ từ rơi và liệng xuống bên vệ đường.

Em nghe như thoảng qua trong gió, lời một chiếc lá xà cừ nằm lật bên đường. Hôm trước còn đang sống giữa sum vầy cây lá, được nhìn bạn bè nhảy múa cùng với các loài chim, bỗng nhiên một ngọn gió từ đâu đến cuốn tôi theo. Tôi lìa dần tổ ấm. Nhìn lại, tôi chỉ thấy toàn là cỏ cây trong nắng vàng yếu ớt, những cành cây khẳng khiu trụi lá. Chao đảo một hồi, tôi đành rơi xuống bên vệ cỏ này đây. Lúc còn được sông trên cành, tôi vui sướng đến nhường nào! Ban đêm, tôi tha hồ uống sương. Những giọt sương long lanh chảy vào lòng tôi. Ban ngày tôi được ông mặt trời thả những tia nắng chan hòa vuốt ve sưởi ấm cho chúng tôi. Những ngày mùa đông lạnh lẽo, chúng tôi kiệt sức, mưa mùa xuân đã đánh thức chúng tôi tỉnh dậy... Sống trên cây quây quần thành chùm đoàn kết.

Dưới gốc cây, người ta đặt thêm mấy dãy ghế đá để lúc mệt mỏi, mọi người đến ngồi hóng mát dưới bóng tỏa dịu dàng của họ nhà lá chúng tôi. Trong các ngày chủ nhật, có đôi bạn trẻ nghịch ngợm lại trèo lên tôi mà bẻ cành, bắt chim. Rồi một buổi chiều nào đó, có cô bé thất thểu bước lại chỗ tôi ngồi, tựa lưng vào gốc cây, nước mắt sụt sùi... Tôi đoán già, đoán non: chắc bé không thuộc bài hoặc có nỗi uất ức gì trong lòng đang tìm nơi yên tĩnh để giải tỏa nỗi buồn của mình...

Các bạn đừng tưởng rằng: rơi xuống đây rồi là kết thúc số phận của tôi... Các chị nhân viên vệ sinh quét chúng tôi lại thành từng đống. Đốt chúng tôi lên và tức khắc chúng tôi thành những mớ tro tàn. Họ lấy tro của chúng tôi bón cho cây. Đớn đau là vậy nhưng chúng tôi vẫn vui. Dù bản thân tôi không được nhìn các bạn tới lớp, nhưng chúng tôi đã trở thành chất mùn nuôi cây. Cây lại mọc thêm những cánh lá biếc, làm xanh tươi thêm làng xóm phố phường.

9 tháng 6 2016

Tớ nghĩ chắc Doraemon đi chép mạng

 

11 tháng 2 2019

Trong khi đang đi trên con đường lồi lõm, gồ ghề, thiếu bóng cây che. Tôi chợt nghe thấy tiếng gọi của con đường này kêu lên.

Tôi chợt nhìn xuống và hỏi:

- Có chuyện gì vậy???

Con đường gồ ghề đó trả lời :

- Tôi khổ lắm bạn ạ, suốt bao năm qua con người đã đi lên thân mình tôi vậy mà khi tôi bị gồ ghề, lồi lõm, không có chút bóng râm nào của cây, người tôi nóng ran lên như bị thiêu đốt, lại bị người ta xa lánh, không chỉ vậy, họ nhìn vậy mà không cải tạo lại cho tôi mà còn xem như tôi không còn tồn tại nữa chứ ! Theo bạn thì bạn sẽ cảm thấy như thế nào khi bị như vậy?

Tôi thấy thế liền bảo:

- Tôi cũng sẽ căm ghét họ như bạn thôi. Con người giờ đây không biết nghĩ cho những sự vật xung quanh mình đã bị đối xử như thế nào mà cứ làm đẹp cho bản thân cứ cho rằng mình luôn đúng và có trách nhiệm như một công dân có ích trong xã hội ! Tôi cũng muốn đặt một dấu chấm hỏi thật to: " Vậy trên trái đất này không thể tồn tại một người lương thiện nữa hay sao??? "

Con đường ấy khóc:

- Huhu... Vậy không có tôi con người làm sao đi lại thuận tiện được? Vậy mà họ còn không có chút tình cảm gì đối với tôi là sao??? 

Sau cuộc trò chuyện ấy, tôi đã tuyên truyền các chú công nhân để cải tạo lại con đường này nói riêng và những con đường bị trục trặc giống như thế này nói chung. Hãy chung tay làm đất nước thêm tươi đẹp!

23 tháng 4 2020

Hè năm nào tôi cũng về nhà nội chơi, sau nhà có vườn cây do chính tay ông tôi trồng và chăm sóc. Trong vườn, gia đình nhà chuối tiêu chen chúc, tựa sát vào nhau trông thật thân thiết . Mấy cây bưởi già thưa thớt lá, sai trĩu những quả xanh ngắt, giống bưởi này ngon lắm, đây là thứ cây mà ông tôi tâm đắc nhất. Phía góc vườn là cây măng cụt rậm rạp, cao hơn hẳn những cây khác, ông tôi thường gọi nó là anh cả của cả vườn, nghe ông kể, anh măng cụt này cũng kiêu ngạo lắm , ông tôi phải vất vả chăm sóc suốt năm trời mới được đón lứa quả đầu tiên. Ngự trị giữa vườn là chị xoài , tán cây rộng lớn như những cánh tay treo đầy trái xoài mập mạp. Tôi thích khu vườn này lắm, một phần vì có nhiều thứ quả ngon, một phần vì nó chứa đựng biết bao tâm huyết của ông nội tôi.

23 tháng 3 2018

Giờ ra chơi, trường ồn như vỡ chợ. Vài nhóm nữ sinh tụ tập dưới tán lá mát rượi của cụ bàng; từng cặp từng cặp bạn nam chơi đá cầu với nhau, trên vai ai nấy đều ướt đẫm ánh nắng; một đám học sinh khác lại ùa đến căn-tin ăn quà vặt;... Cảnh vui tươi, nhộn nhịp đó khó có người học trò nào quên được. Bởi sau mỗi giờ ra chơi lại khiến chúng tôi thấy tinh thần sáng khoái hơn, tràn trề sức lực để học tập tốt hơn.
*lại: phó từ chỉ sự tiếp diễn tương tự.
*ồn như vỡ chợ: so sánh
*cụ bàng: nhân hóa kiểu dùng những từ vốn dùng để gọi người để gọi sự vật.
*ướt đẫm ánh nắng: ẩn dụ chuyển đổi cảm giác. (thị->xúc)
*trường: hoán dụ kiểu lấy vật chứa đựng để gọi vật bị chứa đựng

23 tháng 3 2018

Nhìn từ xa, cây bàng như một chiếc ô khổng lồ nhiều tầng xoè tán chùm bóng mát cả một khoảng sân trường rộng cho chúng tôi vui chơi giải trí sau mỗi giờ học căng thẳng. Lại gần cây bàng tròn, thẳng mầu nâu sẫm như dãi giầu qua nhiều năm tháng. Cây bàng là một loại cây rất nhậy cảm với sự thay đổi của bốn mùa. Nhìn lá bàng người ta có thể nhận biết chính xác các mùa trong năm. Vào mùa thu, khi tiết trời se lạnh những chiếc lá bàng to như hai bàn tay người lớn vốn mầu xanh đâm chuyển sang mầu vàng gạch quăn dần mép lá rồi vồng lên như hình mo cau. Lúc này nó đó biến sang mầu đỏ tía và khi những chị gió thu tinh nghịch thổi đến nó vội vã bứt ra khỏi cành chao liệng giữa không trung i hệt những cánh tay vẫy chào tạm biệt nơi đã sinh ra mình. Nhìn những chiếc lá bàng nằm trải dài trên sân trường trông mới tuyệt làm sao! Cứ thế, những chiếc lá bàng chuyển dần mầu sắc cho đến khi những cơn gió lạnh buốt từ phương Bắc tràn về thì cây bàng không còn một chiếc lá nào nữa. Còn lại những cành trơ trụi trông có vẻ khẳng khiu gông mình chịu đựng cái rét lạnh buốt của mùa đông nhưng trong những cành khẳng khiu ấy vẫn trần trề nhựa sống. Rồi tiết trời như ấm lại, xuân đã về. Chỉ một tuần thôi thì những trồi non xanh li ti đã điểm hết những cành to, cành nhỏ. Thoáng cái đã thấy mầu xanh non bao phủ lấy toàn thân cây và chuyển dần sang mầu xanh đậm. Những chiếc lá của tầng thấp, tầng cao phát triển nhanh đến kì lạ. Từ bé bằng bàn tay trẻ nhỏ mà nay đã phè phè như cái quạt mo. Cho đến khi mùa hạ về, lá vàng rợp mát cả một khoảng sân và đây là thời điểm mà tụi nhỏ chúng tôi tụm năm tụm bẩy vui đùa nhảy nhót hết sức thỏa mái vào những giờ chơi dưới gốc bàng mát rượi thân yêu này. Bàng còn là nơi gọi chim về tụ hội ca hát nhảy múa trong vòm lá. Càng tô điểm cho cây vẻ đẹp mĩ miều.

 

13 tháng 2 2019

Thiên nhiên tạo hóa có bốn mùa, mỗi mùa là một bước chuyển biến của thời gian: xuân, hạ, thu, đông. Từng mùa đến rồi lại đi, ta đều nhận thấy được những biểu hiện thay đổi rất rõ ràng thông qua thời tiết, sinh vật và môi trường. Nhưng có lẽ, hai hàng cây bên đường chính là nhân chứng thấu đáng nhất để ta chiêm nghiệm về sự khác biệt giữa bốn mùa. Chắc có lẽ, mùa xuân là mùa nhộn nhịp, vui tươi nhất của hai hàng cây bên đường. Tất cả đều tràn ngập sức sống như vừa được hồi sinh sau một trời đông lạnh lẽo. Chúng khoác lên mình một bộ áo mới, màu xanh của sự sống, màu xanh của sự trong lành. Chúng đùa vui, tung hứng cho các loài chim bay về tụ hội mà nhảy, mà hót líu lo vang lừng. Rồi khi xuân qua, hè tới... mang theo cái nóng bức, cái oi nồng đặc trưng riêng của nó. Tuy nhiên, mùa hè lại là mùa của cây cối, là mùa của trái ngon, là mùa của quả ngọt. Hai hàng cây bên đường như chung vui, chúng cũng dang rộng cánh tay, như những người khủng lồ xanh mà rợp mát khắp cả đường đi. Tràn trề hết cả mùa xuân và mùa hạ, mùa thu là mùa mà hai hàng cây bên đường phải cởi bỏ lớp lá của mình. Những chiếc lá bắt đầu chuyển sang vàng rồi cũng lìa cành mà chung vui với đất. Lúc này, đi trên đường cứ tưởng đi đến vùng đất mới, lá vàng trải khắp nơi, vương lên cả những bụi rậm ven đường. Để rồi đông, hai hàng cây trơ trụi cả, cứ như những người đàn ông chẳng mặc đồ, đang thử sức mình trước cái rét, cái lạnh của gió đông. Lúc này là lúc tất cả sức sống của nó dần được tích tụ nhiều hơn để chuẩn bị cho xuân về, chuẩn bị cho những chồi non, những chiếc lá mới. Hai hàng cây trọi trơ, cũng chẳng còn những chú chim lui về hay những bông hoa nào chớm nở. Có lẽ nói đây là mùa làm không những các cây bên đường mà toàn bộ cây cối đều cảm thấy đơm buồn. Tóm lại, xuân, hạ, thu, đông cứ như một vòng tuần hoàn vậy, cứ bắt đầu, kết thúc rồi lại bắt đầu.... cứ thế mang đến sự sống, mang đến một nét đặc trưng quen thuộc đến khó tả cho tất cả mọi người chúng ta.

(In nghiêng: nhân hóa; In đậm: so sánh)