Đố ai trên Bạch Đằng Giang
Làm cho cọc nhọn dọc ngang sáng ngời
Phá quân Nam Hán tại bời
Gươm thần độc lập giữa trời vang lên ?
(Là ai ?)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
"Thư của bố" không chỉ là một bài thơ, đó là một khúc ca tâm tình, một lời nhắn nhủ yêu thương sâu sắc của người cha dành cho đứa con của mình. Từng câu chữ trong bài thơ như thấm đẫm tình cảm, sự quan tâm và lo lắng của người cha, vẽ nên một bức tranh gia đình ấm áp và thiêng liêng.
Khi đọc "Thư của bố", tôi cảm nhận được sự bao la của tình cha, một tình yêu không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ, âm thầm, như dòng sông chảy trôi miệt mài. Người cha trong bài thơ không chỉ là người sinh thành, mà còn là người bạn, người thầy, người luôn dõi theo và ủng hộ con trên mọi bước đường đời.
Bài thơ cũng gợi nhắc tôi về những kỷ niệm đẹp đẽ bên cha, những lời dạy bảo ân cần, những cái ôm ấm áp, những khoảnh khắc gia đình sum vầy. Tôi chợt nhận ra rằng, thời gian trôi qua vội vã, cha mẹ ngày càng già đi, và tôi cần trân trọng hơn nữa những giây phút bên gia đình.
"Thư của bố" không chỉ là một bài thơ, đó là một lời nhắc nhở về tình cảm gia đình thiêng liêng, về sự quan tâm và yêu thương vô bờ bến của cha mẹ dành cho con cái. Bài thơ đã chạm đến trái tim tôi, khiến tôi thêm yêu quý và trân trọng gia đình mình hơn.
Ta là Trần Thủ Độ, người đã có công lớn trong việc lập nên nhà Trần. Ta không phải là người có học vấn uyên thâm, nhưng ta có tài lược và quyết đoán. Ta luôn đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân, và ta không cho phép ai, kể cả người thân của ta, vượt qua phép nước.
Có lần, vợ ta, Linh Từ Quốc Mẫu, muốn xin cho một người làm chức câu đương. Ta biết rằng, nếu ta đồng ý, sẽ có nhiều người khác cũng đến xin xỏ, làm rối loạn kỷ cương phép nước. Vì vậy, ta đã nói với người đó rằng: "Người có phu nhân xin cho làm chức câu đương, không thể ví như những câu đương khác. Vì vậy phải chặt một ngón chân để phân biệt." Người đó kêu van mãi, ta mới tha cho.
Lần khác, Linh Từ Quốc Mẫu ngồi kiệu đi qua chỗ thềm cấm, bị một người quân hiệu ngăn lại. Về nhà, bà khóc và nói với ta rằng: "Tôi là vợ thái sư mà bị kẻ dưới khinh nhờn." Ta cho bắt người quân hiệu đến. Người này nghĩ là phải chết. Nhưng khi nghe anh ta kể rõ ngọn ngành, ta bảo: "Ngươi ở chức thấp mà biết giữ phép nước như thế, ta còn trách gì nữa." Nói rồi, ta lấy vàng, lụa thưởng cho anh ta.
Ta có công lớn, vua cũng phải nể. Có viên quan nhân lúc vào chầu vua, ứa nước mắt tâu: "Bệ hạ còn trẻ mà thái sư chuyên quyền, không biết rồi xã tắc sẽ ra sao. Hạ thần lấy làm lo lắm." Vua đem viên quan đến gặp ta và nói: "Kẻ nào dám tâu xằng với trẫm là Thượng phụ chuyên quyền, nguy cho xã tắc?" Ta trầm ngâm suy nghĩ rồi tâu: "Quả có chuyện như vậy. Xin bệ hạ quở trách thần và ban thưởng cho người nói thật."
Ta luôn tâm niệm rằng, muốn giữ vững kỷ cương phép nước, trước hết mình phải nghiêm. Ta không cho phép ai, kể cả bản thân ta, được đứng trên phép nước.
Hà là người bạn thân thiết nhất của tôi. Chúng tôi chơi với nhau từ những ngày còn bé xíu. Bằng sự tốt bụng và chân thành, Hà luôn được mọi người yêu quý. Với nụ cười tươi tắn thường trực trên môi, Hà mang đến cho tôi những phút giây vui vẻ và thoải mái. Hà là một người bạn tuyệt vời và tôi rất trân trọng tình bạn này.
Theo như kết quả tìm kiếm, bài thơ "Lời hay ý đẹp gửi nhờ yêu thương" là của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Vậy đáp án đúng là A. thi sĩ.
Viết đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc về một buổi hoạt động ở khu trải nghiệm Vạn An Hà Nội
Sắp tới mình đến chỗ này để trải nghiệm đấy, mình sẽ trả lời bạn sau👋👋👋
Vạn An, Thanh Trì, Hà Nội
Một ngày trải nghiệm tại khu Vạn An, Hà Nội thực sự là một kỷ niệm đáng nhớ, mang đến cho tôi nhiều cung bậc cảm xúc. Ngay từ khi đặt chân đến, không gian xanh mát, yên bình với những mái nhà tranh, cánh đồng lúa và ao sen rộng lớn đã khiến tôi như lạc vào một làng quê Bắc Bộ xưa. Không khí trong lành, hòa quyện với mùi thơm của cỏ cây, đất trời khiến tâm hồn tôi trở nên thư thái lạ thường.
Buổi trải nghiệm bắt đầu với những hoạt động dân gian thú vị. Tôi cùng bạn bè tham gia làm bánh trôi nước, tự tay nặn từng viên bột tròn trịa, cảm nhận sự mềm mịn và hương thơm của gạo nếp. Sau đó, chúng tôi thử sức với việc bắt cá dưới ao đó là một trải nghiệm đầy ắp tiếng cười và sự hứng khởi. Dưới làn nước mát lạnh, từng đợt sóng nhỏ vỗ vào chân khi tôi lội bùn, cố gắng bắt được một chú cá bơi nhanh thoăn thoắt. Khoảnh khắc giơ cao "chiến lợi phẩm" của mình giữa tiếng reo hò của mọi người thực sự là một niềm vui khó tả.
Sau buổi sáng hoạt động hết mình, chúng tôi cùng nhau thưởng thức bữa trưa với những món ăn đồng quê đậm đà hương vị truyền thống. Hương thơm của cơm niêu, vị ngọt bùi của cá nướng và sự dân dã của rau luộc chấm mắm làm tôi cảm nhận rõ hơn nét đẹp bình dị của ẩm thực Việt.
Chuyến đi khép lại trong sự tiếc nuối, nhưng đọng lại trong tôi là những kỷ niệm đẹp về một ngày sống chậm, hòa mình vào thiên nhiên và văn hóa làng quê. Vạn An không chỉ là một điểm đến, mà còn là nơi giúp tôi tìm lại những giá trị giản dị nhưng ý nghĩa giữa cuộc sống bộn bề. Tôi chắc chắn sẽ quay lại nơi đây để tiếp tục khám phá và tận hưởng những phút giây tuyệt vời này.
Ngô Quyền
Ngô Quyền