K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Tôi là Lí Thông, làm nghề bán rượu. Một lần nọ, trên đường đi bán rượu về thì tôi thấy có một anh chàng trông rất cao to, khoẻ mạnh vô cùng. Tôi liền đến hỏi chuyện làm quen.Tên của anh ta là Thạch Sanh. Tính tình hiền lành, thật thà. Tôi liền đề nghị được kết nghĩa anh em. Thạch Sanh thì vốn thiếu thốn tình cảm từ nhỏ, nên nghe tôi mở lời, cậu ta đồng ý ngày. Thạch Sanh bảo:-...
Đọc tiếp

Tôi là Lí Thông, làm nghề bán rượu. Một lần nọ, trên đường đi bán rượu về thì tôi thấy có một anh chàng trông rất cao to, khoẻ mạnh vô cùng. Tôi liền đến hỏi chuyện làm quen.

Tên của anh ta là Thạch Sanh. Tính tình hiền lành, thật thà. Tôi liền đề nghị được kết nghĩa anh em. Thạch Sanh thì vốn thiếu thốn tình cảm từ nhỏ, nên nghe tôi mở lời, cậu ta đồng ý ngày. Thạch Sanh bảo:

- Anh không chê em nghèo khó mà kết nghĩa anh em, em vui lắm, em hứa sẽ nghe anh và giúp đỡ anh thật nhiều.

Nói rồi hai chúng tôi lên đường về nhà. Từ ngày có Thạch Sanh, tôi và mẹ đỡ vất vả hẳn ra, những việc nặng nhọc. Mẹ con tôi vui mừng ra mặt. Lúc bấy giờ, trong làng tôi có một con chằn tinh rất lớn. Mỗi năm dân làng phải nộp cho nó một mạng người, nếu không nó sẽ quấy phá, không để làng yên ổn. Năm đó đến lượt nhà tôi, không muốn giao mạng mình cho chằn tinh, tôi đành âm mưu nhờ Thạch Sanh đi giúp. Tối hôm đó, sau khi cả nhà ăn uống no say, tôi liền bảo cậu ta:

- Tối này anh có mẻ rượu lớn, phải đem cất không thể ra trông miếu được, em bằng lòng đi thay anh được không?

Nghe vậy, Thạch Sanh chẳng chút nghi ngờ gì mà vui vẻ nhận lời tôi. Tôi và mẹ vui mừng, cuối cùng cũng thoát được nạn lớn này. Vậy mà đương lúc nửa đêm, khi hai mẹ con đang ngủ thì tôi nghe tiếng Thạch Sanh gọi:

- Anh Thông ơi, em về rồi này, anh ra mở cửa cho em với.

Tôi tưởng là hồn Thạch Sanh về đòi báo thù mình nên sợ hãi vô cùng. Bèn ra bàn thờ khóc lóc, van xin tổ tiên, rồi sau đó ra một cửa. Nhưng thật ngạc nhiên, tôi lại nghe tiếc Thạch Sanh gọi. Tôi liền ra mở cửa thì thấy cậu ta đang cầm cái đầu to tướng của chằn tinh. Nghe Thạch Sanh kể lại câu chuyện giết chằn tình tôi mới hoàn hồn, vừa khâm phục nhưng cũng không muốn Thạch Sanh giành phần thưởng vua ban, bèn bảo:

- Đây là vật nuôi của vua, sao em lại giết nó. Bây giờ nếu vừa biết chắc chắn bị tội tày đình rồi. Em phải nhanh chóng trốn đi, còn mọi việc ở đây hãy để anh xử lý.

Thạch Sanh nghe vậy, liền tin ngay, gói ghém quần áo rồi trở về gốc đa cũ. Còn tôi, sáng hôm sau liền mang đầu chằn tinh lên triều đình nhận thưởng, nhà vua bày tỏ sự hài lòng và khen ngợi rồi phong tôi làm Đô Đốc tại triều đình.

Nhà vua có một người con gái đã đến tuổi lấy chồng. Hoàng tử nhiều nước đến cầu hôn nhưng nàng không ưng ý. Nhà vua mở hội ném cầu kén rể. Những năm thành trong cả nước đến dự lễ, người nào bắt được cầu sẽ làm rể nhà vua. Nhưng trong buổi lễ, khi công chúa chuẩn bị lên ném cầu thì bị một con đại bàng bay ngang qua, sà xuống cắp đi mất. Nhà vua lo lắng, tức tốc sai tôi đi tìm công chúa, nếu tìm được, hứa sẽ gả và truyền ngôi cho.

Tôi rối trí vô cùng, vì chẳng biết tìm công chúa ở đâu. Nghĩ đến năm xưa, lúc mình đường cùng thì Thạch Sanh là người giúp mình lập công, tôi bèn tìm cách để gặp lại anh ta. Tôi mở một hội lớn, Thách Sanh cũng tới hội để xem. Tôi kể câu chuyện công chúa bị đại bàng bắt cho cậu ta nghe, cậu ấy bèn nói:

- Hôm qua, khi em đang ngồi chẻ củi dưới gốc đa, ngước mặt lên lầu mồ hôi thì thấy con đại bàng cắp một cô gái. Em dùng tên bắn trúng, vết thương có lẽ không quá sâu nên nó vẫn cố bay đi. Lần theo vết máu, em thấy được hang động của nó.

Tôi mừng rỡ, bèn đem theo quân bảo hắn dẫn đi. Tới hang, Thạch Sanh mang theo cung tên, tình nguyện xuống hạng để cứu đại bàng. Tôi buộc dây vào lưng rồi Thạch Sanh để cậu ta theo dây đi xuống. Khi công chúa được cứu lên, tôi đã cùng công chúa trở về, để mặc Thạch Sanh dưới hang động.

Từ lúc công chúa về, người chẳng nói chẳng cười, ai làm gì cũng mặc. Cả nhà vua và tôi đều tìm mọi cách, mời thầy ý giỏi nhất về để chữa trị những không khỏi. Một hôm, trong ngục tù có tiếng đàn thánh thót vàng lên khiến cả hoàng cũng như bừng tỉnh. Nàng công chúa nghe được tiếng đàn ấy thì vui cười trong hạnh phúc, bảo vừa cha cho gọi người đánh đàn vào cùng. Điều bất ngờ là người đánh đàn ấy chính là Thạch Sanh, trước mặt quần thần trong triều, tôi hổ thẹn vô cùng khi bị Thạch Sanh vạch mặt, tố cáo những tội lỗi bấy lâu của tôi. Sau khi nghe mọi chuyện, nhà vua đã gả con gái cho Thạch Sanh và để cậu ta quyết định hình phạt cho hai mẹ con tôi. Thạch Sanh đã bao dung thứ tha cho gia đình tôi, nhưng trên đường trở về, mẹ con tôi bị sét đánh, biến thành bọ hung.

Giờ đây, khi sống trong hình dạng của một con bọ hung, tôi mới đau khổ đến cùng cực. Đó là cái giá mà tôi phải trả cho sự ác độc và tham lam của mình. Tôi chỉ khuyên các bạn rằng, đừng sống như tôi, điều tốt đẹp nhất trên đời là hãy sống thật lương thiện.


0
Tôi là cô Út trong một gia đình có ba chị em gái. Tôi may mắn lấy được một chàng trai khôi ngô, tài giỏi. Trong một lần đi sứ, khi quan trạng nhà tôi và các sứ giả khác bàn chuyện, tôi cùng các phu nhân ngồi thưởng trà với nhau. Sau khi nghe một vị phu nhân kể về mối lương duyên thú vị của họ, tôi cũng bèn kể câu chuyện dài giữa mình và chàng trạng nguyên Sọ Dừa.Thuở trước, nhà tôi...
Đọc tiếp

Tôi là cô Út trong một gia đình có ba chị em gái. Tôi may mắn lấy được một chàng trai khôi ngô, tài giỏi. Trong một lần đi sứ, khi quan trạng nhà tôi và các sứ giả khác bàn chuyện, tôi cùng các phu nhân ngồi thưởng trà với nhau. Sau khi nghe một vị phu nhân kể về mối lương duyên thú vị của họ, tôi cũng bèn kể câu chuyện dài giữa mình và chàng trạng nguyên Sọ Dừa.

Thuở trước, nhà tôi cũng được coi là bậc phú quý, có của ăn của để. Cha tôi thuê kha khá người ở, trong đó có hai vợ chồng ngoài năm mươi hiền lành, chịu khó. Họ hiền lành là vậy, nhưng ông trời lại chưa cho họ một mụn con nối dõi. Mãi sau này, người vợ sinh ra một đứa bé không chân, không tay, tròn trịa chẳng khác nào quả dừa. Nghe mọi người kể, bà có mang khi vào rừng hái củi, khát nước nên uống nước mưa trong một cái sọ dừa. Có lẽ vì thế mà bà đặt cho con cái tên Sọ Dừa. Sọ Dừa đã từng bị mẹ vứt đi khi sinh ra thấy hình hài dị biệt, nhưng cậu đã cất tiếng xin mẹ:

- Mẹ ơi! Con là người đấy. Mẹ cho con sống với mẹ, đừng vứt con đi mà tội nghiệp.

Bao năm trôi qua, Sọ Dừa vẫn chỉ lăn lông lốc, chẳng thể làm việc gì như con nhà người ta. 

Người mẹ ngày càng phiền lòng hơn. Biết những muộn phiền của mẹ, Sọ Dừa vội xin mẹ nói với cha tôi đến ở chăn bò. Cha tôi ban đầu ngần ngại vì sợ người như cậu không thể chăn dắt tốt cho đàn bò. Nghĩ kĩ, cuối cùng cha vẫn đồng ý. Trái ngược với sự nghi ngại của cha tôi và mọi người, Sọ Dừa chăn bò rất giỏi. Dù chỉ lăn theo sau đàn bò ra đồng rồi về chuồng nhưng ngày nào cũng như ngày nào, đàn bò no căng bụng. Cha tôi rất hài lòng.

Ngày mùa đến, cha sai ba chị em nhà tôi thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai chị tôi kiêu kì, thường hắt hủi Sọ Dừa. Tôi thấy Sọ Dừa cũng hiền lành, tốt bụng nên sẵn sàng đối tốt với cậu. Một hôm, vừa đến chân đồi, tôi đã thoảng thấy tiếng sáo véo von. Tôi ngạc nhiên vì giữa đồi núi lại có ai cất tiếng sáo. Tôi bèn rón rén nấp sau bụi cây rình xem. Tôi càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy một chàng trai khôi ngô đang ngồi trên chiếc võng thổi sáo. Tôi lỡ vin vào cành khô, cành khô khẽ gãy. Tiếng cành gãy làm chàng trai ban nãy biến mất và Sọ Dừa lại nằm lăn lóc ở đấy. Mấy lần như vậy, tôi đoán là Sọ Dừa không phải người phàm trần. Trước một vẻ đẹp kì thú của Sọ Dừa, tôi đem lòng thầm thương chàng.

Dường như Sọ Dừa hiểu lòng tôi. Có hôm cha tôi gắt gỏng với ba chị em tôi về chuyện của Sọ Dừa. Chúng tôi không rõ là chuyện gì, mãi sau tôi mới biết thì ra mẹ Sọ Dừa đã đến thưa chuyện với cha tôi về việc xin cưới. Cha tôi đã thách cưới Sọ Dừa một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo và mười vò rượu tăm. Cả cha tôi lẫn mẹ Sọ Dừa đều nghĩ cậu sẽ thôi việc đòi lấy vợ. Không ngờ, đúng ngày hẹn, hai mẹ con Sọ Dừa đem sính lễ tới cùng với chục gia nhân khiêng lễ. Cha tôi hoa cả mắt, lúng túng cho gọi ba chị em tôi ra. Cha hỏi:

- Sọ Dừa đến xin cưới vợ. Ai trong các con ưng thuận làm vợ thằng Sọ Dừa?

Hai chị tôi bĩu môi, chê bai. Tôi mừng biết bao nên cúi mặt mỉm cười, tỏ ý thuận lòng. Cha tôi thoáng vẻ ngạc nhiên và tức giận nhưng đành nhận lễ.

Ngày cưới của chúng tôi rất linh đình. Nhưng đúng lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa đâu. Tôi cũng rất mừng vì người sánh vai cùng mình là chàng trai khôi ngô tuấn tú tôi thường thấy. Ai nấy đều sửng sốt, mừng rỡ, chỉ có hai cô chị tôi là tiếc, vừa ghen tức.

Vợ chồng tôi sống bên nhau rất hạnh phúc. Chồng tôi còn miệt mài đèn sách và đỗ trạng nguyên năm ấy. Nhưng chúng tôi phải chia tay nhau vì khi thành quan trạng, chàng Sọ Dừa ngày nào phải đi sứ theo lệnh vua. Kì lạ, trước khi đi, chàng đưa cho tôi một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà. Chàng còn dặn phải luôn giắt trong người.

Từ ngày đi lấy chồng, hai chị gái tôi đối xử với tôi khác hẳn. Hai chị còn rủ tôi đi chèo thuyền ra biển. Nhưng đúng hôm đó, tôi bị ngã xuống nước rồi bị cá kình nuốt chửng. Trong bụng cá, tôi bèn lấy con dao đâm cá. Cá chết nên nổi lên mặt biển rồi dạt vào hòn đảo ngoài khơi. Tôi khoét bụng cá chui ra, nhóm lửa từ hai hòn đá rồi nước thịt cá ăn cho đỡ đói. Hai quả trứng chồng đưa nay đã nở thành một đôi gà đẹp. Nhờ có chúng mà tôi bớt cô đơn giữa hòn đảo hoang vắng. Rồi chính chú gà trống đã gáy gọi chiếc thuyền lớn đang lướt qua đảo vào cứu tôi. Tôi mừng vui khôn xiết khi đó chính là thuyền của quan trạng. Chàng đón tôi về, mở tiệc mừng, mời hàng xóm đến chung vui. Tôi không ra đón tiếp mọi người. Hai chị tôi không hay biết nên giả vờ kể lể thương xót việc tôi ngã xuống biển. Chồng tôi gọi tôi ra. Hai chị ngạc nhiên và xấu hổ tột cùng, vội tìm cách ra về. Cũng từ đó, chẳng ai thấy hai người chị của tôi nữa.


1
6 tháng 3

Tôi là người em trai trong câu chuyện cổ tích Cây khế mà mọi người vẫn thường hay kể.

Tôi có một người anh trai vừa tham lam lại lười biếng. Ngay khi cha qua đời, anh ta liền lấy hết của cải, chỉ chia cho tôi một cây khế già. Tuy có chút buồn, nhưng tôi cũng chẳng oán trách anh, đành dọn ra túp lều gần cây khế sinh sống. Hằng ngày, tôi đi làm thuê trong làng rồi lại về chăm sóc cây khế. Đến năm sau, cây khế cho ra rất nhiều trái ngọt khiến rôi rất vui. Tuy nhiên, khi tôi chưa kịp đem khế ra chợ bán, thì lại bị một con chim lớn từ xa đến ăn đến vơi cả cây. Tôi buồn lắm, liền tìm chim để tâm sự. Nghe hiểu lời tôi, chim đã đưa tôi ra đảo lấy vàng để trả tiền khế. Nhờ vậy, tôi trở nên giàu có. Biết tin, anh trai đã sang nhà hỏi thăm. Tôi kể hết cho anh mà chẳng giấu bất cứ điều gì. Thế là anh đã đổi nhà cửa lấy cây khế của tôi. Rồi anh bỗng mất tích, khiến tôi vô cùng lo lắng. Thế là tôi về nhà cũ để tìm anh. Gặp chim lớn đang đậu ăn khế, tôi lân la hỏi chuyện. Hỏi rồi mới biết, ra là do tham lam, anh trai tôi may túi mười hai gang đem đi lấy vàng, thành ra nặng quá, chim không chở nổi. Lại gặp bão lớn nên bị rơi xuống biển sâu.

Nghe chim kể, tôi đau buồn lắm. Nhưng tôi cũng hiểu, đó là kết cục do chính người anh tham lam của tôi tạo nên.

Tôi là cô Tấm trong câu chuyện cổ tích Tấm Cám mà nhiều người yêu thích. Cuộc đời tôi trải qua nhiều biến cố, thăng trầm. Nhưng sau tất cả, tôi vẫn đứng lên, lạc quan đối mặt với mọi điều và có một cuộc sống hạnh phúc.Mẹ của tôi qua đời từ khi tôi còn rất nhỏ. Ít lâu sau, cha tôi đi bước nữa, rồi cũng không may qua đời sau đó ít năm. Vì thế mà tôi phải sống cùng dì ghẻ...
Đọc tiếp

Tôi là cô Tấm trong câu chuyện cổ tích Tấm Cám mà nhiều người yêu thích. Cuộc đời tôi trải qua nhiều biến cố, thăng trầm. Nhưng sau tất cả, tôi vẫn đứng lên, lạc quan đối mặt với mọi điều và có một cuộc sống hạnh phúc.

Mẹ của tôi qua đời từ khi tôi còn rất nhỏ. Ít lâu sau, cha tôi đi bước nữa, rồi cũng không may qua đời sau đó ít năm. Vì thế mà tôi phải sống cùng dì ghẻ và cô con gái của bà. Lúc nào, họ cũng tỏ ra căm ghét, dè bỉu, bắt tôi phải làm hết mọi việc trong nhà, từ chăn trâu đến nuôi gà, quét dọn, giặt giũ. Cám là con gái của dì ghẻ, nên cũng xấu tính y như bà. Khi được treo thưởng chiếc yếm đào mới, Cám đã lừa tôi ngụp lặn gội đầu rồi trút hết tôm tép vào giỏ của nó. Khi thấy giỏ trống trơn, tôi bật khóc nức nở, bất lực bên bờ ruộng. Thấy thế, ông Bụt hiện lên, chỉ cho tôi đem chú cá bống sót lại trong giỏ đem về nuôi trong giếng. Sau này, dì ghẻ lừa tôi đi chăn trâu đồng xa để bắt bống lên ăn thịt, xương thì chôn ở góc vườn. Nhờ gà mái, tôi tìm được xương cá bống, đem chôn trong bốn cái hũ dưới bốn chân giường theo lời chỉ của ông Bụt. Khi nhà vua mở hội, tôi bị dì ghẻ bắt ở nhà nhặt thóc và đậu đã bị trộn vào nhau. May mắn, tôi được ông Bụt gọi bầy chim sẻ tới nhặt giúp nên nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, tôi được chỉ cho đào các hũ chôn dưới chân giường lên để có váy đẹp, giày đẹp đi hội. Khi đi qua cầu, giày của tôi rơi xuống sông, tình cờ khiến voi của nhà vua phát hiện. Vua sai lính nhặt chiếc giày lên, tuyên bố ai đi vừa chiếc giày sẽ được làm hoàng hậu. Nhờ vậy mà tôi trở thành hoàng hậu của đất nước, thoát đi kiếp sống vất vả trước đây.

Tuy đã là hoàng hậu, nhưng tôi không hề lười biếng hay kênh kiệu. Năm đó đến giỗ cha, tôi xin vua về thăm nhà, để tự tay chuẩn bị mâm cỗ cúng cha. Tôi cũng tự mình trèo lên cây cau để hái trái, nhưng không may bị dì ghẻ ở dưới chặt cây, hại tôi ngã xuống ao rồi qua đời. Bà ta đã lấy áo quần, trang sức của tôi đưa cho Cám mặc, rồi dẫn cô ta vào cung gặp vua, xin cho cô ta thay thế tôi hầu hạ nhà vua. Còn tôi thì sau khi chết đã hóa thành chim vàng anh. Tôi đã bay vào cung, tìm gặp nhà vua để tiếp tục được ở bên chàng. Như có thần giao cách cảm, nhà vua rất thích tôi, đi đâu cũng dẫn theo. Ghen tị với chim, Cám nhân lúc vua đi vắng đã bắt tôi làm thịt, rồi đổ lông ra góc vườn. Từ đó, tôi lại hóa thân thành cây xoan đào cao lớn, tỏa bóng mát rười rượi. Ngày ngày nhà vua ra ngồi dưới bóng mát của tôi nghỉ ngơi, rồi mắc võng nằm ngủ. Thấy vậy, mẹ con cám lại ủ mưu chặt hạ tôi rồi lấy gỗ làm khung cửi. Mỗi lần Cám dệt vải, tôi lại kêu lên kẽo cà kẽo kẹt những lời cảnh cáo kẻ có lòng dạ độc ác, khiến cô ta sợ phát khiếp. Vì thế, cô ta đốt cháy tôi, rồi sai người đem tro đổ thật xa hoàng cung. Từ trong đống tro tàn ấy, một cây thị cao lớn mọc lên. Tán cây xum xuê nhưng chỉ có một quả thị duy nhất. Quả thị ấy được một bà cụ bán hàng nước đem về nhà. Bà chỉ ngửi mùi hương chứ không hề bổ quả để ăn. Từ trong quả thị ấy, tôi lần nữa trở về hình dáng con người. Thương bà cụ già vất vả, tôi giúp bà dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị cơm nước rồi nhận làm con gái của bà. Ngày ngày, tôi giúp bà têm trầu cánh phượng để bày bán. Ngờ đâu nhờ thế mà nhà vua lúc đi săn ngang qua đã nhận ra và xin gặp tôi. Thế là vợ chồng tôi lại được đoàn tụ. Tôi lại trở về hoàng cung, tiếp tục những ngày tháng hạnh phúc bên chồng. Còn mẹ con Cám thì do quá xấu hổ và nhục nhã, đã phải bỏ trốn đi biệt xứ.

1
6 tháng 3

Trước đây, tôi sống cùng anh trai và cha. Sau khi cha mất, anh trai nhận hết gia sản rồi đuổi tôi ra ngoài. Anh ấy chỉ chia cho tôi một cây khế đã già và một túp lều nhỏ cạnh đó. Sau khi ra khỏi nhà, tôi và vợ chăm chỉ làm thuê kiếm sống qua ngày. Năm ấy, cây khế bỗng nhiên cho ra rất nhiều quả ngọt. Tôi và vợ chắc mẩm sẽ kiếm được kha khá từ mùa quả này. Nhưng khi đến ngày hái quả, từ phương xa bỗng có một con chim lạ bay đến. Nó ăn rất nhiều quả nên tôi sốt ruột lắm. Thế là tôi bèn than thở với chim về hoàn cảnh gia đình, mong chim đừng ăn nữa. Thế mà chim lại hiểu lời tôi, đáp lại bằng tiếng người dặn tôi may một cái túi ba gang. Hôm sau chim đến chở tôi ra đảo vàng, nhờ số vàng mang từ đảo về mà tôi và vợ trở nên giàu có. Anh trai tôi nghe tin thì liền sang nhà hỏi chuyện, rồi nằng nặc đòi đổi nhà cửa lấy cây khế già. Tuy nhiên, sau khi bắt chước tôi than thở để được chim đưa ra đảo vàng, anh ấy thế mà lại mang theo cái túi mười hai gang. Hệ quả là số vàng nặng nề đó đã kéo anh ấy chìm sâu xuống biển khi gặp tai nạn do bão lớn.

Từ đó, tôi thường lấy người anh trai xấu tính của mình ra để răn dạy con cháu. Chớ có tham lam, dối trá kẻo có ngày phải trả giá đắt.

Tôi tên Thạch Sanh. Tôi vốn là con trai của Ngọc Hoàng, được phái xuống trần làm con trong một gia đình người nông dân hiền lành. Từ lúc mới sinh ra, cha tôi đã qua đời. Vài năm sau, mẹ tôi cũng mất. Kể từ đó, tôi sống một mình dưới gốc đa. Tài sản lớn nhất của tôi là lưỡi rìu mà cha để lại. Tôi còn được thiên thần dạy cho đủ loại võ nghệ cao cường. Một hôm, tôi đang ngồi...
Đọc tiếp

Tôi tên Thạch Sanh. Tôi vốn là con trai của Ngọc Hoàng, được phái xuống trần làm con trong một gia đình người nông dân hiền lành. Từ lúc mới sinh ra, cha tôi đã qua đời. Vài năm sau, mẹ tôi cũng mất. Kể từ đó, tôi sống một mình dưới gốc đa. Tài sản lớn nhất của tôi là lưỡi rìu mà cha để lại. Tôi còn được thiên thần dạy cho đủ loại võ nghệ cao cường.

Một hôm, tôi đang ngồi dưới gốc đa thì có người đến hỏi. Anh ta xưng là Lí Thông, làm nghề bán rượu. Anh ta còn đề nghị kết nghĩa huynh đệ với tôi. Mồ côi cha mẹ, lại thiếu thốn tình thương từ nhỏ, tôi liền đồng ý ngay. Tôi dọn đến nhà sống cùng với mẹ con Lí Thông. Hằng ngày, tôi lên rừng kiếm củi, còn Lí Thông đi bán rượu. Tôi thường tự nguyện làm giúp việc nhà.

Bỗng lần nọ, tôi đi kiếm củi trở về thì thấy trong nhà đã bày sẵn rượu thịt. Hai anh em tôi vừa ăn, vừa trò chuyện. Anh Lí Thông nói với tôi:

- Đêm nay đến lượt anh đi canh miếu thờ, nhưng còn mẻ rượu chưa xong. Vậy em chịu khó đi thay cho anh một đêm, đến sáng lại về.

Tôi nghe vậy liền đồng ý. Đêm đó, tôi đang nằm lim dim ngủ. Bỗng nhiên, một con chằn tinh lao đến định ăn thịt tôi. Tôi cầm lấy rìu đánh nhau với con quái vật. Chẳng bao lâu, lưỡi rìu của tôi đã xé xác con chằn tinh làm đôi. Con quái vật hiện nguyên hình là một con trăn khổng lồ. Tôi chặt đầu con quái vật đem về.

0

xác định câu có chủ ngữ được mở rộng . Phân tính cụm danh từ trong chủ ngữ được mở rộng

a) Hàng triệu người thanh niên không tên, không tuổi đã ngã xuống vì nền độc lập của Tổ quốc


Chào các bạn! Hôm nay tôi muốn kể lại câu chuyện cuộc đời tôi, một câu chuyện mà mọi người gọi là "Tấm Cám". Tôi là Tấm, một cô gái hiền lành, chịu khó nhưng cũng không thiếu những gian truân và đau khổ. Câu chuyện của tôi bắt đầu từ khi tôi còn sống trong gia đình hạnh phúc cùng mẹ và cha. Nhưng rồi, mẹ tôi qua đời, và cha tôi cũng không lâu sau đó đã tái hôn với mẹ của Cám –...
Đọc tiếp

Chào các bạn! Hôm nay tôi muốn kể lại câu chuyện cuộc đời tôi, một câu chuyện mà mọi người gọi là "Tấm Cám". Tôi là Tấm, một cô gái hiền lành, chịu khó nhưng cũng không thiếu những gian truân và đau khổ. Câu chuyện của tôi bắt đầu từ khi tôi còn sống trong gia đình hạnh phúc cùng mẹ và cha. Nhưng rồi, mẹ tôi qua đời, và cha tôi cũng không lâu sau đó đã tái hôn với mẹ của Cám – cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi.

Kể từ khi mẹ kế bước vào gia đình, cuộc sống của tôi đã không còn yên bình như trước. Mẹ kế rất cay nghiệt, bà luôn bắt tôi làm tất cả những công việc nặng nhọc trong nhà, trong khi đó, Cám – cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi, thì luôn được nuông chiều, không phải làm gì cả. Nhưng tôi không hề oán trách, vẫn làm tất cả mọi việc mà không một lời than vãn. Tôi tin rằng một ngày nào đó, công sức và sự hiền lành của tôi sẽ được đền đáp.Một ngày nọ, hoàng tử tổ chức hội thi tìm vợ, và tôi cũng được mẹ kế cho phép đi tham gia, nhưng rồi bà lại tìm mọi cách ngăn cản tôi. Bà yêu cầu tôi làm rất nhiều việc nhà để không kịp đi thi. Nhưng với sự giúp đỡ của người bà ngoại thần kỳ, tôi đã có được bộ trang phục đẹp nhất và một chiếc xe ngựa đến tham gia hội thi.Tuy nhiên, mẹ kế không chỉ cấm tôi đi thi mà còn tạo ra ba thử thách lớn trong cuộc đời tôi: Thử thách đâu tiên là công việc nhà nặng nhọc. Mẹ kế luôn bắt tôi làm mọi việc trong nhà, từ nhặt thóc, quét dọn đến giặt giũ. Cám, cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi, thì luôn được nuông chiều, không phải làm gì cả. Mặc dù vậy, tôi vẫn làm tất cả công việc một cách kiên nhẫn mà không hề oán trách.Thử thách thư hai là sự ngăn cản khi tôi muốn tham gia hội thi của hoàng tử. Mẹ kế đã cố tình không cho tôi mặc bộ váy đẹp để đi thi và bắt tôi làm đủ mọi việc vất vả để không thể chuẩn bị. Nhưng thật may mắn, tôi được bà ngoại giúp đỡ và có một bộ trang phục đẹp, cùng chiếc xe ngựa, để có thể tham gia hội thi. Đó là sự trợ giúp kỳ diệu khiến tôi có thể đến cung điện.Thứ thách thứ ba là những âm mưu lừa dối của Cám. Khi tôi đã gặp hoàng tử và nhận được tình cảm của ông, Cám và mẹ kế không muốn tôi trở thành vợ hoàng tử. Cám đã nhiều lần giả mạo tôi để lừa dối hoàng tử, đặc biệt là khi tôi đánh mất chiếc hài. Cám đã giấu chiếc hài và giả làm tôi để hoàng tử chọn mình. Nhưng cuối cùng, sự thật đã được phơi bày, và tôi đã được hoàng tử nhận ra là người mình đang tìm kiếm.Ngoài ba thử thách lớn đó, tôi còn phải đối mặt với những công việc nặng nhọc mà mẹ kế đã bắt tôi làm, ngay cả khi hoàng tử đang tìm người con gái mà mình sẽ chọn làm vợ. Mỗi ngày, tôi phải làm những công việc như nhặt thóc, chẻ củi, giặt giũ, và quét dọn khắp nơi. Đặc biệt là trong lúc hoàng tử tổ chức hội thi tìm người, tôi bị mẹ kế ép phải làm hết những công việc nhà mà không được phép đi dự thi. Những công việc ấy vô cùng vất vả, khiến tôi mệt mỏi đến mức không thể có thời gian chuẩn bị hay nghỉ ngơi.Thậm chí khi hoàng tử đi qua, mẹ kế lại bảo tôi "Ở nhà làm cho xong việc, còn Cám sẽ đi dự hội thi". Cám chỉ việc ăn mặc đẹp, không phải động tay làm gì, còn tôi thì cứ bận rộn với những công việc chẳng bao giờ dứt. Dù rất muốn tham gia hội thi và gặp hoàng tử, nhưng tôi vẫn âm thầm làm hết công việc để không gây phiền lòng cho ai.Nhưng may mắn thay, những khó khăn không thể cản trở được lòng kiên trì của tôi. Khi tôi không còn hy vọng, bà ngoại đã xuất hiện và giúp tôi thay đổi vận mệnh. Tôi có được chiếc áo đẹp, chiếc xe ngựa, và có thể tham gia hội thi. Sau đó, mọi chuyện dần dần thay đổi, và tôi tìm thấy được hạnh phúc mà mình xứng đáng có.

Cuối cùng, tôi đã vượt qua tất cả những thử thách, và hoàng tử nhận ra tôi chính là người mình đang tìm kiếm. Sau khi mọi chuyện vỡ lở, mẹ kế và Cám phải chịu hình phạt xứng đáng cho những hành động ác độc của mình.Tôi và hoàng tử sống hạnh phúc mãi mãi, và câu chuyện của tôi, Tấm Cám, đã trở thành một bài học về sự kiên trì, nhân hậu, và việc luôn tin vào sự công bằng của cuộc đời.

0

Tùy vào st bài thi của giáo viên nhé

6 tháng 3

Olm chào em, em có thể xem lại kết quả học tập trong học bạ, em nhé. Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm.

6 tháng 3

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!


6 tháng 3

Cảm ơn bạn đã đánh giá về bài học của OLM