K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

DH
Đỗ Hoàn
CTVHS VIP
1 tháng 2

Tết Nguyên Đán là dịp lễ truyền thống quan trọng nhất của người Việt Nam. Mỗi khi Tết đến, mọi nhà đều tất bật chuẩn bị để đón một năm mới an khang và hạnh phúc. Một trong những phong tục không thể thiếu trong ngày Tết chính là làm bánh chưng. Năm nay, tôi đã có cơ hội được trải nghiệm làm bánh chưng cùng gia đình. Đây là một trải nghiệm vô cùng ý nghĩa và đáng nhớ đối với tôi. Từ những ngày cuối năm, không khí Tết đã tràn ngập khắp nơi. Mẹ tôi bắt đầu lên danh sách những nguyên liệu cần thiết để làm bánh chưng như gạo nếp, đỗ xanh, thịt lợn, lá dong, lạt giang... Cả nhà tôi cùng nhau đi chợ Tết để mua sắm. Chợ Tết đông vui và nhộn nhịp với đủ các loại hàng hóa. Tôi được đi cùng bố chọn mua gạo nếp cái hoa vàng, loại gạo thơm ngon và dẻo nhất để làm bánh chưng. Mẹ thì lựa những bó lá dong xanh mướt, to bản, không bị rách. Bà còn cẩn thận chọn từng miếng thịt lợn ba chỉ tươi ngon, có cả nạc và mỡ để nhân bánh được béo ngậy. Về đến nhà, cả gia đình bắt đầu vào việc sơ chế nguyên liệu. Tôi và em gái được giao nhiệm vụ rửa lá dong. Chúng tôi phải rửa thật sạch từng chiếc lá, chà kỹ những phần bám bẩn để lá không bị mốc khi gói bánh. Bố tôi thì ngâm gạo nếp và đỗ xanh. Gạo nếp được ngâm trong nước sạch khoảng 2 tiếng để nở ra, còn đỗ xanh thì được ngâm qua đêm. Mẹ tôi đảm nhận việc thái thịt và xào nhân bánh. Thịt lợn được thái thành những miếng vuông vắn, vừa ăn. Mẹ tôi còn khéo léo thêm vào một chút hạt tiêu, hành khô và gia vị để nhân bánh thêm đậm đà. Đến công đoạn gói bánh, cả nhà tôi quây quần bên nhau. Bà nội tôi là người có kinh nghiệm nhất nên bà là người hướng dẫn chính. Đầu tiên, bà trải những chiếc lá dong đã rửa sạch lên bàn. Bà xếp lá theo hình vuông hoặc hình chữ nhật tùy theo ý thích. Sau đó, bà cho gạo nếp vào giữa lớp lá, tạo thành một lớp mỏng. Tiếp theo, bà cho nhân đỗ xanh và thịt lợn đã xào vào giữa lớp gạo. Cuối cùng, bà lại phủ thêm một lớp gạo nếp lên trên cùng. Công đoạn gói bánh đòi hỏi sự khéo léo và tỉ mỉ. Bà nội tôi làm rất nhanh và gọn, những chiếc bánh chưng cứ thế dần dần hình thành dưới đôi bàn tay của bà. Tôi và em gái cũng cố gắng làm theo nhưng những chiếc bánh của chúng tôi gói không được vuông vắn và đẹp mắt như của bà. Sau khi gói xong, bánh chưng được xếp vào một chiếc nồi lớn. Bà nội tôi cho nước vào ngập bánh rồi đun lửa. Thời gian luộc bánh chưng khá lâu, thường là từ 8 đến 10 tiếng. Trong suốt thời gian đó, cả nhà tôi thay nhau trông nồi bánh. Chúng tôi phải thường xuyên доливать nước để bánh không bị cháy. Đến khi bánh chín, cả nhà tôi cùng nhau vớt bánh ra. Bánh chưng nóng hổi, thơm lừng được treo lên cho ráo nước. Đến sáng mùng Một Tết, cả nhà tôi cùng nhau thưởng thức những chiếc bánh chưng do chính tay mình làm ra. Bánh chưng có hương vị đặc biệt thơm ngon, dẻo của gạo nếp, bùi của đỗ xanh, béo ngậy của thịt lợn. Tôi cảm thấy rất vui và tự hào khi được tham gia vào quá trình làm bánh chưng cùng gia đình. Đây là một trải nghiệm ý nghĩa giúp tôi hiểu thêm về phong tục truyền thống của dân tộc và gắn kết tình cảm với các thành viên trong gia đình.

1 tháng 2

Nothing here

Câu 2 (10,0 điểm).Viết bài văn phân tích nhân vật người mẹ trong truyện sau SỢ DÂY THUN Mẹ tôi có thói quen cất giữ những sợi dây thun khi mua bịch nước mía, bịch chè mỗi lúc đi chợ về. Tôi ngạc nhiên lắm cứ thắc mắc tại sao mẹ lại không vứt nó đi. Một sợi dây thun thì làm được gì. Mẹ tôi còn dặn có sợi dây thun nào thì đưa cho mẹ cất. Đôi khi tôi lại quên lời mẹ, vứt sợi...
Đọc tiếp

Câu 2 (10,0 điểm).Viết bài văn phân tích nhân vật người mẹ trong truyện sau SỢ DÂY THUN Mẹ tôi có thói quen cất giữ những sợi dây thun khi mua bịch nước mía, bịch chè mỗi lúc đi chợ về. Tôi ngạc nhiên lắm cứ thắc mắc tại sao mẹ lại không vứt nó đi. Một sợi dây thun thì làm được gì. Mẹ tôi còn dặn có sợi dây thun nào thì đưa cho mẹ cất. Đôi khi tôi lại quên lời mẹ, vứt sợi dây thun vào đống rác trước nhà. Thấy vậy mẹ nhặt lại và cất vào một chỗ. - Con không nên phí phạm vậy, con không dùng lúc này nhưng có thể vài bữa nữa con cần tới. Lúc đó, tôi cũng chỉ ậm ừ cho xong chuyện. Rồi một hôm, khi những đứa con gái trong xóm tôi được ba mẹ mua cho những sợi dây để chơi nhảy dây, tôi cũng xin tiền mẹ mua. Thật bất ngờ, mẹ tôi lấy một bịch dây thun mà tôi biết đó là những sợi dây mà mẹ đã cất giữ trong năm qua. Tôi có một chùm dây thun dài để chơi nhảy dây, khi đó tôi mới biết ý nghĩa của việc tiết kiệm từng vật nhỏ nhất. Hôm qua mẹ vào thăm con gái, dây buộc tóc của mẹ đột ngột đứt, tôi đưa ngay cho mẹ sợi dây thun mà tôi đã cất giữ. Mẹ nhìn tôi mỉm cười. Có những việc đơn giản nhưng đó là sợi dây tình cảm của con người.

0
1 tháng 2

Câu ca dao "Con trâu là đầu cơ nghiệp" thể hiện tầm quan trọng của con trâu trong nông nghiệp Việt Nam. Trong quá khứ, trước khi có sự xuất hiện của máy móc nông nghiệp hiện đại, con trâu là phương tiện lao động chính, giúp người nông dân cày bừa, gieo hạt và vận chuyển. Câu ca dao này nhấn mạnh rằng con trâu không chỉ là một con vật nuôi mà còn là một phần không thể thiếu của cuộc sống và công việc của người nông dân, là nền tảng để tạo ra cuộc sống ấm no.

Nói cách khác, con trâu là biểu tượng cho sự cần cù, kiên trì và gắn bó mật thiết với người nông dân Việt Nam qua nhiều thế hệ.

=)))))

30 tháng 1

Olm chào em, đây đúng là cách học tập hiệu quả đó em nhé. Cảm ơn em đã chia sẻ, Năm mới chúc em và gia đình mạnh khỏe an khang phước lộc tràn. Và luôn đồng hành cùng Olm trên mọi hành trình tri thức.

28 tháng 1

Trạng ngữ trong câu văn là: Ngày tháng trôi qua

- Tác dụng:

+ Giúp cho câu văn trở nên cụ thể, rõ ràng hơn

+ Bổ sung ý nghĩa cho câu văn.

26 tháng 1

Nhân vật cậu bé chăn cừu trong câu chuyện "Cậu bé chăn cừu" để lại cho ta nhiều bài học và ý nghĩa. mà ta cần học hỏi Cậu bé hiện lên là một cậu bé với công việc hằng ngày là chăn cừu. Mỗi ngày, cậu đều dắt đàn cừu ra ngoài đồng để gặm cỏ xung quanh còn cậu thì nằm trên cánh đồng nhìn chúng. Công việc của cậu là chỉ cần canh chừng đàn cừu khỏi lũ sói đói và lùa đàn cừu trở về làng khi trời sụp tối. Việc chăn cứu cứ lặp đi lặp lại ngày này qua ngày khác như thế, nên cậu bé cảm thấy buồn chán trong lòng và quyết định nghĩ ra trò lừa mọi người trong làng một vố cho vui. Trước đó, người dân trong làng đã dặn cậu bé rằng nếu nhìn thấy đám sói đói kia xuất hiện thì hãy hét to lên để họ có thể chạy đến giúp cậu nhanh nhất. Nghe thấy tiếng cậu bé la thất thanh, những người đàn ông trong làng hốt hoảng bỏ dở việc đang làm, ngay lập tức chạy đến ngay cánh đồng chăn cừu để giúp cậu đuổi sói. Nhìn thấy cảnh tượng lúc ấy, cậu bé cảm thấy rất thích thú vì mọi người đã hối hả chạy tới, tay cầm chiên, cuốc, gậy gộc và hét to để đuổi sói. Khi chạy đến nơi, mọi người nhìn xung quanh nhưng chắng thấy con sói nào cả. Họ đếm lại số cừu và chắc chắn rằng không có con nào bị bắt mất nên họ yên tâm quanh trở về nhà. Họ chỉ nghĩ rằng đám sói vì nghe tiếng la kêu cứu và tiếng hô hào đuổi bắt của người dân nên đã hoảng sợ mà bỏ chạy đi mất. Trong khi đó, cậu bé cười ngặt nghẽo đắt chí và nghĩ mình thật thông minh khi lừa được người dân trong làng. Ngày hôm sau, ra đồng chăn cừu cậu lại nảy ý định tiếp tục lừa mọi người. Cậu hét to: “Có sói! Cứu cháu với! Sói sẽ ăn thịt cừu của cháu mất”. Rồi cậu tiếp tục hét lên và chạy về phía làng: “Lại có sói! Cứu cháu với! Có sói! Có sói!”. Một lần nữa, khi nghe tiếng la hét kêu cứu của cậu bé chăn cừu mọi người lại bỏ hết công việc đang làm mà chạy đến giúp cậu đuổi sói. Họ đã nghĩ rằng hôm qua đám sói đã vụt mất mòi ngon có lẽ hôm nay chúng sẽ rất đói nên mọi người đã cố gắng chạy thật nhanh và tạo ra nhiều tiếng ồn hơn khi chạy để lũ sói nghe được mà khiếp sợ rồi bỏ chạy. Cậu bé cười ngặt nghẽo khi nhìn thấy dân làng vừa chạy hối hả, vừa la hét để lũ sói sợ. Nào ngờ đến nơi chẳng có con sói nào ở đấy cả. Khi nhìn thấy cậu bé luôn miệng cười khoái chị, những người trong làng đã ngầm hiểu ra rằng cậu bé đang cố ý gây dựng để đánh lừa mọi người. Họ đã rất tức giận và nói với cậu: “Này thằng bé kia, hãy coi chừng đấy. Rồi sẽ đến lúc mày phải kêu cứu thảm thiết mà chẳng ai chạy đến cứu đâu!”. Nghe dân làng nói thế, cậu bé chẳng hề thấy có lỗi hối hận mà lại càng cười to hơn. Một ngày nọ, có một con sói hung dữ đang dần tiến xuống cánh đồng, đó là một con sói thật sự. Nó nhìn thấy đàn cừu đang gặm cỏ ngon lành bèn chạy xông vào. Cậu bé chưa bao giờ trông thấy một con sói nào lớn và hung tợn đến như vậy, cậu không biết mình phải làm gì để bảo vệ đàn cừu khỏi nguy hiểm. Lúc này cầu mới chạy thật nhanh về làng để cầu cứu, cậu vừa chạy vừa hét lớn: “Sói! Có một con sói to! Có một con sói thật đang đến!”. Người dân trong làng ai cũng đều nghe thấy tiếng la hét đó, nhưng mọi người lại nghĩ đến việc bị lừa hai lần trước nên chẳng thèm quan tâm và vẫn tiếp tục ngồi trò chuyện về nhau. Dù cậu bé đã dùng mọi lời nói cố gắng thuyết phục mọi người tin vào lời nói của mình, tin rằng lần này thật sự là một con sói to đã xuất hiện đang muốn ăn thịt đàn cừu. Nào ngờ họ mặc kệ cậu chỉ cười và bảo: “Chắc thằng nhóc này lại bày trò để lừa chúng ta nữa đấy”. Thế là cậu bé đành bỏ cuộc và quay trở lại cánh đồng. Về đến nơi, cậu bé thấy đàn cừu của mình đã bị đám sói đói kia ăn thịt hết. Lúc này cậu bé mới ngồi xuống và bật khóc. Cậu biết rằng tất cả đều là lỗi của cậu. Cậu đã lừa mọi người trước và không ai còn tin một kẻ nói dối cả, thậm chí là khi kẻ đó đang nói thật. Từ đó ta có thể thấy chú bé chăn cừu là một đứa bé hư, không ngoan, luôn đi lừa gạt người khác. Chúng ta không nên học theo chú bé chăn cừu. Như vậy trong cuộc sống chúng ta cần trung thực, không được nói dối, lừa gạt người khác.