K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

5 tháng 2

giờ viết mệt lắm

5 tháng 2

Mỗi bạn trẻ trong chúng ta ai cũng có một thần tượng cho riêng mình. Và người thần tượng tuyệt vời nhất trong lòng em, không ai khác ngoài mẹ cả. Mẹ của em là một nữ chiến sĩ công an được nhiều người yêu quý. Năm nay mẹ vừa tròn ba mươi lăm tuổi. Dáng người của mẹ dong dỏng cao, hơi gầy nhưng rất khỏe mạnh, rắn chắc nhờ chăm chỉ rèn luyện. Nước da của mẹ hơi ngăm chứ không trắng hồng như dì Út. Em cũng được di truyền nước da ấy từ mẹ, nên mỗi khi đi cùng nhau, hai mẹ con rất tự tin. Mái tóc của mẹ hơi mỏng, nên mẹ thường chọn làm tóc xoăn để trông bồng bềnh hơn. Nhưng khi đi làm, mẹ luôn búi gọn lại, để giữ tác phong chuẩn mực. Khuôn mặt của mẹ rất xinh xắn và ưa nhìn. Nổi bật nhất là đôi mắt một mí lúc nào cũng cong cong như đang cười và khuôn miệng rộng, khi cười lên rất sang. Ban ngày mẹ đi làm ở cơ quan sẽ mặc đồng phục của công an màu xanh lá. Còn lúc ở nhà, mẹ thích mặc những bộ pijama có họa tiết dễ thương, y như tính cách của mẹ vậy. Khi đi làm, trông mẹ rất nghiêm túc, nhưng thật ra tính cách mẹ rất yếu đuối, đôi lúc lại trẻ con. Mẹ sẽ thích xem hoạt hình với em, cũng thích ăn vặt, đọc truyện tranh. Mẹ cũng rất dễ khóc khi xem các bộ phim truyền hình. Mẹ có thể vui cả ngày chỉ vì được bố mua cho một cốc trà sữa. Nhưng dù là sắc thái nào của mẹ, em cũng thấy thật tuyệt vời. Bởi mỗi điều nhỏ bé đó sẽ hợp lại thành người mẹ tuyệt vời của em. Lúc nào em cũng tự hào và hạnh phúc khi được là con của mẹ. Em mong rằng mẹ sẽ mãi luôn hạnh phúc như hiện tại.

5 tháng 2

mũi dọc dừa

6 tháng 2

Đất nước ta có rất nhiều cảnh đẹp làm say đắm lòng người nhưng đối với em không nơi nào đẹp bằng.......................................( tự ghi tên ra )

Tick cho mik nhé ! Xin cảm ơn .

5 tháng 2

oki

hoạt động gì ?

6 tháng 2

người được tả trong bài"CHÚ BÉ VÙNG BIỂN"là ai?

CÁNH RỪNG TRONG NẮNG Làng tôi ở lưng Trường Sơn, giữa vùng núi non trùng điệp. Một lần, tôi và mấy đứa bạn được ông tôi cho đi thăm rừng. Đứa nào cũng vui. Hôm đó là một ngày nắng ráo. Ông đưa cho mỗi đứa một tàu lá cọ che nắng. Chưa hết mùa mưa, đâu đâu cũng thấy cây ra thêm chồi và mọc cỏ xanh um. Đi trong rừng, nghe rất rõ tiếng suối róc rách và tiếng chim hót líu lo. Mặt trời chiếu những luồng sáng qua kẽ lá. Cây cối vươn ngọn lên cao tít đón nắng. Nhiều cây thân thẳng tắp, tán lá tròn xoe. Những con sóc nâu cong đuôi nhảy thoăn thoắt qua các cành cây. Thấy có người đi tới, chúng dừng cả lại, nhìn ngơ ngác.  Khi nắng đã nhạt màu trên những vòm cây, chúng tôi ra về trong tiếc nuối. Trên đường, ông kể về những cánh rừng thuở xưa. Biết bao cảnh sắc như hiện ra trước mắt chúng tôi: bầy vượn tinh nghịch đánh đu trên cành cao, đàn hươu nai xinh đẹp và hiền lành rủ nhau ra suối, những vạt cỏ đẫm sương long lanh trong nắng. (Vũ Hùng)

6 tháng 2

Mắt mẹ không chỉ là đôi mắt, mà là cả một đại dương tình thương mà mẹ dành cho con. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt ấy, con thấy như tìm được động lực để vượt qua mọi khó khăn. Đôi mắt ấy mang trong con những câu chuyện chưa bao giờ kể, những hy sinh thầm lặng và cả những ước mơ mẹ gửi gắm cho con. Dù thời gian có làm cho đôi mắt ấy có mờ đi, thì tình yêu và sự quan tâm trong ánh nhìn ấy vẫn luôn sáng mãi, là ngọn đèn soi sáng con đường con đi suốt đời.

6 tháng 2

3) nhé bn

6 tháng 2

tk

Trong sân trường em có rất nhiều loài cây gắn bó với những ngày tháng đi học của chúng em. Nhưng em vẫn ấn tượng nhất với cây phượng. Hoa phượng – hoa học trò, loài hoa gắn bó thân thiết nhất với những bạn học sinh.

Em không biết cây phượng năm nay bao nhiêu tuổi nhưng từ khi em bước chân vào trường, cây phượng đã hiên ngang ở giữa sân trường. Cây cao hơn hai tầng học của trường em, tán rộng sum suê. Thân cây phượng màu nâu xù xì, 2 bạn học sinh ôm không hết, có nhiều con mắt nổi lên. Lá của cây phượng giống như lá của cây me, những chiếc lá nhỏ xíu bằng hạt cơm. Rễ phượng ngoằn ngoèo, nổi hẳn lên trên mặt đất. Mùa xuân, phượng cũng ra lá non. Những chiếc lá xanh non, mơn mởn. Nhưng phượng đẹp nhất vẫn là mùa hè. Mùa hè dường như là mùa của hoa phượng. Mỗi mùa hè đến, phượng nở rực một góc sân trường. Nhìn từ xa, em thấy cây phượng như một ngọn đuốc đang cháy sáng giữa bầu trời. Mỗi khi có làn gió thổi qua, từng chùm phượng rung rinh trong gió. Hoa phượng màu đỏ thắm, cánh hoa mỏng tang dập dờn chao liệng trong gió. Chúng em thường nhặt hoa phượng đem nó ép vào trang vở trắng cất giữ những kỉ niệm. Hoa phượng là hoa học trò, báo hiệu mùa hè về, mùa thi đã đến và cũng là mùa chia tay thầy cô, bạn bè và mái trường yêu dấu. Nhặt cánh phượng, học trò ai cũng cảm thấy xao xuyến và nôn nao một cảm xúc khó tả. Khi mùa hè đến, những chú ve kêu râm ran trên vòm lá phượng tạo thành âm hưởng quen thuộc không thể thiếu của mùa hè.

Cây phượng trên sân trường là người bạn gắn bó với rất nhiều thế hệ học trò chúng em. Có lẽ sau này khi rời xa mái trường này, em vẫn sẽ luôn luôn nhớ cây phượng đáng kính này.