viết bài thơ truyện cổ nước mình
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.




I. Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"
1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;
2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.
3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.
Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.

"Trước toàn trường,tượng Bác Hồ bằng thạch cao trắng nổi bật trên nền bục giảng..."
Mình có ý kiến là lần sau bạn ghi rõ ra một chút,phòng trường hợp bạn nào ko hiểu được thì sẽ ko giúp bạn được đâu!

1:Đó là những chi tiết:
+ Bé nhỏ lại gầy yếu quá.
+ Người bự những phấn như mới lột.
+ Hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn, chưa quen mở, yếu ớt không bay xa được xa, ốm yếu, kiếm ăn không đủ bữa, nghèo túng.
2:Năm trước gặp khi đói kém, mẹ của Nhà Trò có vay lương ăn của bọn nhện, rồi mẹ Nhà Trò chết để lại Nhà Trò thui thủi một mình. Bản thân lại ốm yếu kiếm ăn không đủ bữa, không trả được nợ nên bị bọn nhện đánh. Hôm nay chúng lại còn chăng tơ chặn đường đe bắt, dọa vặt chân, vặt cánh ăn thịt Nhà Trò.
3:Đó là: " Em đừng sợ,. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu" rồi " dẫn Nhà Trò đến chỗ mai phục của bọn nhện". Hành động, lời nói đó thể hiện lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn thấy chuyện " bất bình chẳng tha"
4:Bài văn có rất nhiều hình ảnh nhân hóa, nhưng em thích nhất là hình ảnh Dế Mèn "xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò".
Ý nghĩa: Ca ngợi hành động đẹp đẽ và lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn, một con người "ra đường thấy chuyện bất bình chẳng tha", sẵn sàng bao bọc, che chở cho kẻ yếu, xóa bỏ mọi áp bức bất công trong xã hội.
Câu 1
Tìm những chi tiết cho thấy chị Nhà Trò rất yếu ớt?
Trả lời:
Đó là những chi tiết:
+ Bé nhỏ gầy yếu quá.
+ Người bự những phấn như mới lột.
+ Hai cánh mỏng như cánh bướm non, ngắn chùn chùn, chưa quen mở, yếu ớt không bay xa được xa, kiếm ăn không đủ bữa, nghèo túng.
Câu 2
Nhà Trò bị bọn nhện ức hiếp, đe dọa như thế nào?
Trả lời:
Trước đây gặp lúc đói kém, mẹ của Nhà Trò có vay lương ăn của bọn Nhện, rồi mẹ Nhà Trò chết để lại Nhà Trò thui thủi một mình. Bản thân lại ốm yếu làm không đủ ăn, không trả được nợ nên bị bọn Nhện đánh. Hôm nay chúng lại còn giăng tơ chặn đường đe bắt, dọa sẽ vặt chân, vặt cánh ăn thịt Nhà Trò.
Câu 3
Những lời nói và cử chỉ nào nói lên tấm lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn?
Trả lời:
Đó là: "Em đừng sợ. Hãy trở về cùng tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp yếu" rồi dẫn Nhà Trò đến chỗ bọn Nhện đang mai phục". Hành động đó, lời nói đó thể hiện lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn thấy chuyện "bất bình chẳng tha"
Câu 4
Nêu một hình ảnh nhân hóa mà em thích. Cho biết vì sao em thích?
Trả lời:
Bài văn có rất nhiều hình ảnh nhân hóa, nhưng em thích nhất là hình ảnh Dế Mèn "xòe cả hai càng ra bảo Nhà Trò".
Đại ý: Ca ngợi hành động đẹp đẽ và lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn, một con người "ra đường thấy chuyện bất bình chẳng tha", sẵn sàng bao bọc, che chở cho kẻ yếu, xóa bỏ mọi áp bức bất công trong xã hội.

mik nghỉ quả trứng thứ nhất là thật quả thứ hai là giả
hình đầu tiên là trứng thật
hình thứ 2 là trứng giả
mong đúng


Tôi yêu truyện cổ nước tôi
Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa
Thương người rồi mới thương ta
Yêu nhau dù mấy cách xa cũng tìm
Ở hiền thì lại gặp hiền
Người ngay thì được phật , tiên độ trì.
Mang theo truyện cổ tôi đi
Nghe theo cuộc sống thầm thì tiếng xưa
Vàng cơ nắng , trắng cơn mưa
Con sông chảy có rặng dừa nghiêng soi.
Đời cha ông với đời tôi
Như con sông với chân trời đã xa
Chỉ còn truyện cổ thiết tha
Cho tôi nhận mặt ông cha của mình
Rất công bằng , rất thông minh
Vừa độ lượng lại đa tình , đa mang
Thị thơm thị giấu người thơm
Chăm làm thì được áo cơm của nhà
Đẽo cày theo ý người ta
Sẽ thành khúc gỗ , chẳng ra việc gì
Tôi nghe truyện cổ thầm thì
Lời ông cha dạy cùng vì đời sau.
( Theo Lâm Thị Mỹ Dạ )
~ Hok Tốt ~
Bài thơ Truyện cổ nước mình
Tôi yêu truyện cổ nước tôi
Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa
Thương người rồi mới thương ta
Yêu nhau dù mấy cách xa cũng tìm
Ở hiền thì lại gặp hiền
Người ngay thì gặp người tiên độ trì
Mang theo truyện cổ tôi đi
Nghe trong cuộc sống thầm thì tiếng xưa
Vàng cơn nắng, trắng cơn mưa
Con sông chảy có rặng dừa nghiêng soi
Đời cha ông với đời tôi
Như con sông với chân trời đã xa
Chỉ còn truyện cổ thiết tha
Cho tôi nhận mặt ông cha của mình
Rất công bằng, rất thông minh
Vừa độ lượng lại đa tình, đa mang.
Thị thơm thì giấu người thơm
Chăm làm thì được áo cơm cửa nhà
Đẽo cày theo ý người ta
Sẽ thành khúc gỗ chẳng ra việc gì
Tôi nghe truyện cổ thầm thì
Lời cha ông dạy cũng vì đời sau.
Đậm đà cái tích trầu cau
Miếng trầu đỏ thắm nặng sâu tình người.
Sẽ đi qua cuộc đời tôi
Bấy nhiêu thời nữa chuyển dời xa xôi.
Nhưng bao truyện cổ trên đời
Vẫn luôn mới mẻ rạng ngời lương tâm.
1979
Tác giả: Lâm Thị Mỹ Dạ.