K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

13 giờ trước (18:56)

Bài thơ Đất Nước của Nguyễn Đình Thi đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về quê hương, về những năm tháng đau thương nhưng hào hùng của dân tộc. Hình ảnh đất nước trong bài thơ không chỉ là những cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp mà còn gắn liền với những năm tháng chiến tranh đầy máu lửa. Khi đọc những câu thơ như "Ôi những cánh đồng quê chảy máu / Dây thép gai đâm nát trời chiều", em không khỏi xót xa khi nghĩ đến những đau thương mà đất nước đã trải qua. Đó là những ngôi làng bị bom đạn cày xới, những cánh đồng từng yên bình nay ngập tràn khói lửa chiến tranh. Nhưng bên cạnh đó, bài thơ còn làm sáng lên hình ảnh của một dân tộc kiên cường, bất khuất. Câu thơ "Nước chúng ta / Nước những người chưa bao giờ khuất" vang lên như một lời khẳng định mạnh mẽ về ý chí kiên cường của nhân dân Việt Nam. Đọc bài thơ, em cảm nhận được niềm tự hào, niềm tin vào một đất nước anh hùng, một dân tộc dù trải qua bao gian khó nhưng vẫn hiên ngang, bất khuất. Những câu thơ cuối đầy khí thế như "Súng nổ rung trời giận dữ / Người lên như nước vỡ bờ" khiến em như được sống lại những ngày tháng hào hùng, khi cả dân tộc cùng nhau đứng lên bảo vệ quê hương. Bài thơ không chỉ gợi lên trong em lòng biết ơn những thế hệ đi trước đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc mà còn nhắc nhở em về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay trong việc giữ gìn và phát triển đất nước. Mỗi lần đọc lại bài thơ, em càng thêm yêu quê hương, thêm tự hào về lịch sử dân tộc và nuôi dưỡng trong mình khát vọng cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bài thơ : Đất nước - Nguyễn Đình Thi

-cô bé nấm-

13 giờ trước (19:10)

Bài thơ "Đoàn Thuyền Đánh Cá" của Huy Cận luôn khiến tôi cảm thấy một niềm xúc động sâu sắc mỗi lần đọc lại. Từng câu chữ trong bài thơ như vẽ nên một bức tranh sống động về cuộc sống của những người dân chài, những con thuyền căng buồm vươn ra khơi trong ánh sáng huy hoàng của bình minh. Mỗi khi đọc bài thơ, tôi như cảm nhận được hơi thở của biển cả mênh mông, sự hùng vĩ của thiên nhiên, và sức mạnh tiềm tàng trong con người. Mỗi hình ảnh trong thơ đều gợi lên những cảm xúc mạnh mẽ, từ cảnh đoàn thuyền hối hả ra khơi cho đến những cảnh vật tươi đẹp xung quanh. Cái đẹp của bài thơ không chỉ nằm ở hình ảnh đẹp đẽ, tráng lệ mà còn ở sự kiên cường, mạnh mẽ của những con người lao động. Họ không ngừng chiến đấu với sóng gió, khắc phục khó khăn để mưu sinh, để xây dựng cuộc sống. Câu thơ "Câu hát căng buồm cùng gió khơi" làm tôi nhớ đến những âm vang rộn ràng của sự sống, của khát khao vươn tới những chân trời mới. Đọc bài thơ, tôi cảm nhận được tình yêu mãnh liệt đối với thiên nhiên, niềm khát khao chinh phục biển cả và cả sự tự hào về sức mạnh của con người trước những thử thách của cuộc sống. Bài thơ không chỉ miêu tả vẻ đẹp của biển cả và sự vất vả của nghề đánh cá mà còn thể hiện sự hào hùng, khí phách của người lao động. Qua từng lời thơ, tôi thấy được sự hòa quyện giữa con người và thiên nhiên, giữa ước mơ và hiện thực. Những hình ảnh về biển cả, về ánh sáng bình minh, về những con thuyền vươn ra khơi như mang lại cho tôi một niềm tin vào cuộc sống, một niềm hy vọng về sự kiên cường, bền bỉ trước mọi thử thách. Bài thơ của Huy Cận thật sự đã chạm đến trái tim tôi, để lại trong tôi những cảm xúc khó quên về sự vĩ đại của thiên nhiên và sức mạnh của con người.

13 giờ trước (19:11)

Cuốn sách "Những Câu Chuyện Kể Lúc Nửa Đêm" của tác giả Haruki Murakami luôn là một trong những cuốn sách tôi yêu thích nhất và mỗi lần đọc lại, tôi lại như được lạc vào một thế giới kỳ ảo, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra. Những câu chuyện trong cuốn sách không theo một lối mòn nào, chúng pha trộn giữa thực và mơ, giữa hiện thực và tưởng tượng, khiến tôi không thể ngừng suy ngẫm. Mỗi câu chuyện mang một màu sắc riêng biệt, nhưng tất cả đều có một điểm chung là sự lãng mạn pha chút kỳ quái, những hình ảnh đặc biệt như trong giấc mơ, khiến người đọc cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới đầy mê hoặc và bất ngờ. Đọc cuốn sách này, tôi cảm nhận được những nỗi buồn, niềm vui, sự cô đơn, và cả hy vọng trong từng trang sách, như những cảm xúc đang hiện hữu trong chính cuộc sống của mình. Murakami không chỉ kể những câu chuyện, ông khơi gợi những cảm xúc sâu xa trong lòng người đọc, khiến tôi phải dừng lại, suy nghĩ và chiêm nghiệm về những điều tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại vô cùng quan trọng trong cuộc sống. Những nhân vật trong sách của ông không phải là những người anh hùng hay những cá nhân xuất chúng, mà họ là những con người bình thường, có những ước mơ, những đớn đau và những tìm kiếm trong cuộc sống, khiến tôi cảm thấy gần gũi và dễ đồng cảm. Mỗi câu chuyện, dù có vẻ kỳ lạ hay siêu thực, lại mang một thông điệp giản dị về tình yêu, về sự cô đơn, về sự tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống, về việc chấp nhận những điều không thể thay đổi. Cuốn sách này đã giúp tôi nhìn nhận lại bản thân và thế giới xung quanh một cách nhẹ nhàng, sâu lắng hơn. Nó không chỉ là một tác phẩm văn học, mà là một hành trình khám phá tâm hồn, nơi tôi có thể tìm thấy những điều giản dị nhưng đầy ý nghĩa, và khiến tôi nhận ra rằng, đôi khi trong cuộc sống, những điều kỳ diệu nhất lại đến từ những khoảnh khắc tưởng chừng bình thường nhất.

13 giờ trước (19:03)

Cơn gió se lạnh khẽ luồn qua những tán lá, mang theo hương thơm dìu dịu của đất trời. Mùa thu đến, bầu trời trong xanh vời vợi, những đám mây bồng bềnh lững lờ trôi như những chú cừu lạc đàn giữa thảo nguyên rộng lớn. Trên con đường quen thuộc, lá vàng rơi lác đác, trải thành tấm thảm mềm mại dưới chân người qua lại. Tiếng xào xạc của lá như một bản nhạc du dương, hòa cùng tiếng chim ríu rít gọi nhau trong buổi sớm mai. Ngoài đồng, những cánh đồng lúa chín vàng óng ánh, thoang thoảng hương thơm ngọt ngào. Từng cơn gió thu nhè nhẹ lướt qua, khiến sóng lúa dập dìu như những con sóng nhỏ trên mặt biển. Những cô cậu bé tung tăng thả diều trên bãi cỏ, tiếng cười vang vọng khắp không gian yên bình. Buổi chiều, ánh hoàng hôn nhuộm cả bầu trời bằng gam màu cam đỏ rực rỡ. Mặt trời chầm chậm khuất sau những rặng cây, để lại một khoảng không gian mơ màng, huyền ảo. Tiếng chuông chùa xa xa ngân vang, như nhắc nhở lòng người về một mùa sum vầy, đoàn tụ đang đến rất gần. Mùa thu – mùa của những cảm xúc dịu dàng, của những khoảnh khắc bình yên len lỏi vào tâm hồn. Đó là mùa tôi yêu nhất, mùa khiến tôi cảm thấy trân trọng từng phút giây của cuộc sống.

Mùa: Thu

-cô bé nấm-



13 giờ trước (19:08)

Mùa hè, với những tia nắng rực rỡ và không khí ấm áp, luôn mang lại cảm giác tươi mới và năng động. Bầu trời xanh thẳm như rộng mở, không một gợn mây. Dưới ánh mặt trời, những cánh đồng lúa, vườn cây trái nở hoa khoe sắc rực rỡ. Cái nóng oi ả của mùa hè không khiến mọi người cảm thấy khó chịu mà lại mang đến một không khí náo nhiệt, đầy sức sống.

Đường phố tấp nập người qua lại, tiếng cười đùa của trẻ con vang lên khi chúng chơi đùa dưới nắng. Những hàng cây ven đường xanh mướt, vẫy gọi từng làn gió nhẹ, giúp không khí trở nên dễ chịu hơn. Những con sóng vỗ về bờ cát, biển khơi mênh mông mời gọi người ta tìm đến để giải nhiệt, thư giãn.

Mùa hè cũng là thời gian của những kỳ nghỉ dài, những chuyến đi xa để khám phá những vùng đất mới, tận hưởng sự tự do mà mùa hè mang lại. Những buổi chiều muộn, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả bầu trời, là thời điểm lý tưởng để mọi người tụ tập bên nhau, chia sẻ những câu chuyện, những kỷ niệm vui buồn.

Mùa hè, dù có nóng bức đến đâu, lại luôn mang trong mình một vẻ đẹp rất riêng, khiến người ta không thể nào quên.

các câu trong đoạn văn dưới đây liên kết với nhau bằng nhau bằng cách nào?Buổi sáng ở quê thật yên bình.Tiếng gà gáy báo hiệu một ngày mới bắt đầu.Mặt trời lên cao,chiếu sáng những cánh đồng lúa mênh mông.Một vài cánh chim bay vút lên trời xanh,tạo thành một đường vệt dài.Hoa đào là loài hoa đặc trưng của Tết Nguyên Đán.Những cánh hoa đào đỏ thắm,nở rộ vào dịp Tết,mang đến...
Đọc tiếp

các câu trong đoạn văn dưới đây liên kết với nhau bằng nhau bằng cách nào?


Buổi sáng ở quê thật yên bình.Tiếng gà gáy báo hiệu một ngày mới bắt đầu.Mặt trời lên cao,chiếu sáng những cánh đồng lúa mênh mông.Một vài cánh chim bay vút lên trời xanh,tạo thành một đường vệt dài.




Hoa đào là loài hoa đặc trưng của Tết Nguyên Đán.Những cánh hoa đào đỏ thắm,nở rộ vào dịp Tết,mang đến không khí xuân tươi mới.Người dân thường trưng hoa đào trong nhà để đón lộc đầu năm.Hoa đào không chỉ  là biểu tượng của mùa xuân mà còn gắn liền với truyền thống dân tộc Việt Nam.




Cây đa đầu làng là nơi tụ họp của dân làng.Buổi tối,người dân thường đến đây ngồi trò chuyện.Dưới tán cây đa mát mẻ,những câu chuyện về quá khứ và những câu hát ru được cất lên.Cây đa như chúng nhận cho bao thế hệ người dân nơi đây.






Chọn từ ngữ thay thế để liên kết các câu trong đoạn văn dưới đây:


     Chị tôi là một người rất chăm chỉ.Chịj làm việc từ sáng sớm đến tối khuya..Sau khi làm xòn việc nhà,chị lại chăm sóc vườn rau.Trong vườn,các loại rau xanh tốt,hoa màu nở rộ.Chị luôn vui vẻ và không bao giờ kêu ca,vì chị luôn nghĩ rằng công việc là một phần của cuộc sống.

1
15 giờ trước (17:04)

1.Liên kết theo trình tự thời gian

2.Liên kết theo sự tiếp nối của sự vật, hiện tượng

3.Liên kết theo sự giải thích, mở rộng ý

19 giờ trước (13:04)

Mùa xuân ở Hà Nội, hay mùa xuân miền Bắc nói chung, luôn mang đến cho em một cảm giác đặc biệt khó tả. Khi những cơn gió lạnh cuối cùng của mùa đông tan dần, không khí xuân nhẹ nhàng tràn về, làm phố phường thêm tươi mới, sinh động. Cây cối đâm chồi nảy lộc, những chùm hoa đào, hoa mận rực rỡ khoe sắc, tạo nên một bức tranh thiên nhiên ngập tràn sắc màu. Em cảm nhận rõ ràng không khí nhộn nhịp và phấn khởi trong những ngày đầu năm mới, khi mọi người mặc áo mới, đi chúc Tết, thăm bà con bạn bè. Đặc biệt, không khí mùa xuân ở Hà Nội còn gắn liền với những nét văn hóa, với những hương vị đặc trưng như bánh chưng, mứt Tết, hay mùi hoa nhài thoang thoảng trong gió. Mùa xuân ở đây không chỉ là mùa của thiên nhiên đổi mới mà còn là mùa của niềm vui, hy vọng, và những khởi đầu mới đầy ước mơ. Em yêu mùa xuân miền Bắc vì những cảm xúc bình dị mà sâu sắc mà nó mang lại, khiến lòng người thêm xốn xang, yêu đời hơn.

nhớ tick cho anh nhé

16 giờ trước (15:53)

Mùa xuân ở Hà Nội, hay mùa xuân miền Bắc nói chung, luôn mang đến cho em một cảm giác đặc biệt khó tả, như là một làn gió mới, vừa ấm áp vừa dịu dàng, len lỏi vào mọi ngóc ngách của cuộc sống. Khi những cơn gió lạnh cuối cùng của mùa đông tan dần, không khí xuân nhẹ nhàng tràn về, làm phố phường thêm tươi mới, sinh động. Những ngày đầu năm mới, mọi thứ như bừng tỉnh, nhộn nhịp hẳn lên, từ tiếng cười rộn rã của mọi người đi chúc Tết, thăm bà con bạn bè, đến tiếng bước chân hối hả trên các con phố, khi ai cũng mang trong mình những ước mơ, hy vọng về một năm mới an lành và thịnh vượng.

Khi xuân đến, cây cối đâm chồi nảy lộc, những cành đào, cành mận khoe sắc thắm, những bông hoa mai vàng tươi mừng xuân, như một bản giao hưởng của thiên nhiên đầy sắc màu. Những chùm hoa đào đỏ rực, hoa mận trắng tinh khôi, hoa mai vàng rực rỡ hòa quyện trong không gian, tạo nên một bức tranh thiên nhiên sống động và đầy sức sống. Dường như đất trời và con người đều rạo rực đón chờ một mùa mới, một khởi đầu mới tràn đầy hy vọng.

Mùa xuân ở Hà Nội không chỉ là mùa của thiên nhiên đổi mới mà còn là mùa của những giá trị văn hóa đặc sắc. Mỗi khi Tết đến, mọi người lại quây quần bên gia đình, cùng nhau chuẩn bị những món ăn đặc trưng như bánh chưng, mứt Tết, củ kiệu, dưa hành. Mùi hương bánh chưng tỏa ra từ những nồi nấu bốc hơi nghi ngút, quyện với hương hoa nhài thoang thoảng trong gió xuân, khiến không gian trở nên ấm áp, gần gũi hơn bao giờ hết. Đặc biệt, mỗi dịp Tết đến, những hương vị này lại gợi nhớ về những kỷ niệm xưa, về cái Tết đoàn viên, về sự sum vầy của gia đình, bạn bè.

Không khí mùa xuân ở Hà Nội còn mang đến cho em cảm giác về sự phấn khởi, sự hồi sinh của một năm mới. Đó là thời điểm mọi người có thể tạm gác lại những lo toan trong cuộc sống, hướng về gia đình, về quê hương, và tìm lại những giá trị tinh thần quý giá. Mùa xuân là dịp để mọi người thể hiện lòng biết ơn với tổ tiên, để chúc phúc cho nhau và cùng nhau bắt đầu những dự định mới. Như vậy, mùa xuân không chỉ là sự chuyển giao của mùa mà còn là mùa của sự đoàn kết, của niềm vui và những khởi đầu mới.

Em yêu mùa xuân miền Bắc vì những cảm xúc bình dị mà sâu sắc mà nó mang lại. Mùa xuân không chỉ làm tươi mới bức tranh thiên nhiên, mà còn làm ấm lòng người. Trong tiết trời xuân mát mẻ, những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua mang theo hương thơm của đất trời, lòng người cũng trở nên dễ chịu, bình yên hơn. Mùa xuân ở Hà Nội như một bức tranh hoàn hảo, đầy sắc màu và âm thanh, khiến lòng người thêm xốn xang, yêu đời hơn, và luôn hy vọng vào những điều tốt đẹp sẽ đến trong năm mới.

16 giờ trước (15:58)

Chắc hẳn ai cũng có những ký ức đặc biệt về quê hương, về những nơi chốn gắn bó với tuổi thơ. Với tôi, một trong những kỷ niệm đó chính là lần tôi theo ông nội và anh Nguyên đến Văn Chỉ của làng, vào dịp chuẩn bị hội làng. Dù không phải là ngày hội, nhưng không khí xuân tươi vui, ấm áp ấy vẫn làm lòng tôi rạo rực. Tôi là Thư, em gái út trong gia đình, nhưng hôm ấy tôi lại là người giữ trong mình nhiều sự háo hức nhất, bởi vì tôi không thể nào quên được những hình ảnh trong buổi lễ đặc biệt đó.

Buổi sáng hôm ấy, trời trong xanh, gió xuân mơn man thổi qua những cánh đồng lúa mới nhú, tạo thành một không gian thật yên bình. Tôi cùng ông nội và anh Nguyên lên đường tới Văn Chỉ, nơi có những bia đá ghi danh các tiến sĩ của làng. Đây là một công việc rất quan trọng mà ông nội dặn dò chúng tôi phải làm, một công việc để tưởng nhớ công lao của các bậc tiền nhân, đồng thời cũng là dịp để con cháu chúng tôi có thể nhìn lại những thành tựu của dòng họ.

Văn Chỉ của làng, nơi ghi danh những người con ưu tú của quê hương, đã trở thành một địa điểm linh thiêng mà mỗi lần nhắc đến, mọi người đều cảm thấy tự hào. Tôi nhớ rõ lần đầu tiên được đến đây, lòng tôi cũng tràn đầy niềm kính trọng và háo hức. Lần này, tôi lại được đến đây trong một không khí khác, vui tươi và háo hức hơn khi biết rằng hôm nay, chúng tôi sẽ có một hoạt động đặc biệt – trồng cây trong khuôn viên của Văn Chỉ.

Ông nội tôi, một người rất nghiêm túc và tôn kính những giá trị truyền thống, đã giải thích cho anh Nguyên và tôi nghe về ý nghĩa của việc trồng cây này. Ông nói: “Mỗi cây được trồng hôm nay đều mang trong mình hy vọng về sự tiếp nối của những thế hệ đi trước, sự phát triển của quê hương và sự trường tồn của những giá trị tốt đẹp mà các tiến sĩ của làng đã để lại.” Lúc ấy, tôi thấy sự nghiêm trang trong lời ông, nhưng lòng tôi cũng đầy ắp niềm vui vì nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội tham gia vào một việc làm có ý nghĩa.

Anh Nguyên, dù là anh trai tôi, nhưng luôn tỏ ra rất điềm tĩnh và trưởng thành. Anh đứng gần tôi, nhắc tôi phải chú ý trong từng cử chỉ, hành động khi trồng cây. Tôi nhớ rất rõ lúc ấy, anh Nguyên mỉm cười dặn dò tôi: “Em phải cẩn thận đấy, không là cây không sống đâu.” Tôi gật đầu, dù trong lòng tôi vẫn còn đầy ắp sự tò mò và háo hức.

Cùng với ông nội và anh Nguyên, tôi đứng bên những cây giống được chuẩn bị sẵn. Mỗi người nhận một cây, rồi bắt đầu thực hiện công việc trồng cây. Tôi khẩn trương làm theo những gì ông nội dặn, vừa đào lỗ vừa đặt cây vào đất. Chỉ trong một thời gian ngắn, những cây non đã được trồng xuống, đón nhận ánh nắng và không khí xuân tươi mới. Nhưng không chỉ là việc trồng cây mà còn là những lời nói của ông nội về sự kính trọng đối với các tiến sĩ đã có công với đất nước, là những câu chuyện về những người con ưu tú của làng tôi. Những câu chuyện ấy không chỉ làm tôi thêm phần tự hào mà còn khiến tôi cảm thấy mình có trách nhiệm hơn với mảnh đất quê hương.

Sau khi trồng xong cây, tôi nhìn lại những mảnh đất đã được cắm những cây non, trong lòng tràn đầy niềm vui. Tôi nghĩ rằng, trong suốt thời gian cây lớn lên, nó sẽ trở thành một phần của lịch sử làng tôi, như một minh chứng cho sự tiếp nối và phát triển của truyền thống gia đình, của những con người đã đi trước.

Tuy nhiên, công việc chưa dừng lại ở đó. Sau khi cây được trồng, tôi còn được giao một nhiệm vụ rất quan trọng, đó là tưới nước cho các cây mới trồng. Tôi hứng một gáo nước đầy và cẩn thận rưới lên mỗi gốc cây, miệng lẩm bẩm trong lòng: “Mong cho cây nhanh lớn, sẽ sống mãi với thời gian.” Tôi cảm thấy tự hào khi mình có thể đóng góp một phần nhỏ bé vào công việc quan trọng này, và lòng tôi ngập tràn cảm giác yêu quý quê hương, yêu mảnh đất mà mình đang sống.

Không chỉ có vậy, trong suốt quá trình làm việc, tôi còn được nghe ông nội kể về những kỷ niệm của ông, về những câu chuyện từ ngày xưa khi ông còn nhỏ, khi mà quê hương chưa phát triển như hôm nay. Những câu chuyện đó khiến tôi thêm yêu quý mảnh đất này và thấy mình thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên tại đây.

Đặc biệt, tôi không thể quên được khoảnh khắc khi tôi đứng bên ông nội, nhìn những cây đã được trồng và chăm sóc một cách cẩn thận. Tôi biết rằng, những cây non này không chỉ là cây mà còn là những biểu tượng của lòng kiên trì, của sự chăm sóc và bảo vệ truyền thống văn hóa của dân tộc. Tất cả chúng tôi, từ người già đến trẻ nhỏ, đều có chung một nhiệm vụ, đó là bảo vệ và duy trì những giá trị ấy.

Ngày hôm ấy, khi hoàn thành công việc trồng cây, tôi cảm thấy trong lòng mình một niềm vui khó tả. Không chỉ là niềm vui vì giúp đỡ ông nội và anh Nguyên, mà còn là niềm vui vì đã góp phần vào việc bảo tồn một phần của văn hóa truyền thống, giúp cho thế hệ sau tiếp tục được tận hưởng những giá trị đó. Và tôi, từ ngày hôm ấy, đã hiểu sâu sắc hơn về sự tiếp nối của thời gian, về trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương, đối với lịch sử.

Vậy là, mùa xuân năm đó, không chỉ có những bông hoa khoe sắc, những cánh đồng lúa xanh tươi mà còn có những cây non mới được trồng, như một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, về sự phát triển bền vững của quê hương. Những cây ấy sẽ lớn lên cùng với tôi, cùng với mọi người trong làng, và cùng gìn giữ những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã để lại.

2 tháng 4



∘ Con gái:

- Xuân: Váy, áo phông, áo khoác nhẹ,...

- Hạ: Váy, áo quây, giày bệt,...

- Thu: Áo len, áo khoác mỏng, quần jeans, giày boot,...

- Đông: Áo khoác dài, áo len dày, giày boot, khăn len,...

∘ Con trai:

- Xuân: Áo sơ mi, áo khoác nhẹ,...

- Hạ: Áo phông, quần short,...

- Thu: Áo khoác nhẹ, áo len,...

- Đông: Áo khoác dày, quần giữ nhiệt, giày boot,...

⇒Trang phục tùy theo xu hướng thời trang và sở thích

2 tháng 4
  • Động từ (chỉ hành động, trạng thái): bàn bạc, về, ngân
  • Danh từ (chỉ người, sự vật, hiện tượng): dòng, việc quân, khuya, trăng, thuyền
  • Tính từ (chỉ đặc điểm, tính chất): bát ngát
2 tháng 4

- Đóng vai nhân vật để kể lại câu chuyện: Thanh âm của gió

Bố bảo mới nghe chúng tôi kể thôi mà bố đã thích trò chơi ấy rồi. Bố hẹn chúng tôi ngày mai dậy sớm chạy ra bờ suối nghe xem gió nói điều gì. Thế là chúng tôi tưởng tượng ra bao nhiêu tiếng gió mà bố có thể nghe được. Tiếng gió cứ lao xao, lao xao đưa chúng tội vào giấc ngủ lúc nào không hay.