K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Đây là mô hình cụm danh :

Kết quả hình ảnh cho mô hình cụm danh từ

Viết đoạn văn ngắn trình bày cảm nhận của em về chi tiết mẹ con Lý Thông bị sét đánh hóa kiếp thành bọ hung.

                                                                            Bài làm :

Thạch Sanh là một nhân vật đại diện cho chính nghĩa. Thạch Sanh là điển hình của người tốt trong xã hội. Luôn bao dung, vị tha với mẹ con Lí Thông, dũng cảm khi dám đương đầu với mọi thử thách, nhân vật Thạch Sanh đã vạch trần bộ mặt thật xảo trả của mẹ con Lí Thông và châm biếm họ. Nhân vật Thạch Sanh là hình tượng nhân vật mà trả con thời này thường xuyên thay đổi.

30 tháng 10 2018

mình bị nhầm chút xí

cái nỳ là toán 6 ko phải văn 6 nha !!

30 tháng 10 2018

bài này ở đâu ra vậy

Trong số những con vật trong nhà, em thân nhất với con Miu màu tam thể. Nó theo bà em từ quê ra vào đầu năm ngoái. Lúc ấy nó còn nhỏ tí. Nhưng từ ngày Miu xuất hiện, lũ chuột nhà không biết tự dưng biến đi đâu hết cả. Em quý Miu con lắm. Nhưng có lẽ điều khiến em thích thú nhất từ khi chú mèo xuất hiện, đó là lần chú bắt chuột điệu nghệ và tài tình ấy.

Lần ấy, nội em ở quê ra. Thú thực, đó là lần đầu tiên em nhìn thấy một con mèo. Lông của nó hoà trộn ba màu đen, trắng, vàng trông đến là thích mắt. Lúc mới ở quê ra, nó nằm thu mình ở góc nhà với ánh mắt ngơ ngác và sợ sệt. Nhưng chỉ hai ngày sau hình như nó đã làm quen với tất cả mọi người nên chỗ nào nó cũng tung tăng chạy. Buổi tối có hôm Miu còn leo cả lên giường của em nằm ngủ ngon lành đến sáng. Nó hồn nhiên như vậy nhưng ngoan ngoãn lại không ăn vụng nên cả nhà em ai cũng thích.

Chuyện xảy ra vào một buổi sáng khi cả nhà em đều đi vắng. Ngủ dậy muộn, rửa mặt xong, em xuống bếp lấy đồ ăn sáng. Em nhón từng bước chân xuống cầu thang khi mắt còn đang ngái ngủ cay xè. Nhưng đi gần hết cầu thang, em thấy cửa bếp mở tung, trên bàn mẹ đặt một đĩa bánh nhưng chắc vì đi làm vội nên mẹ quên không đậy. Xuống thêm hai bậc nữa, em bỗng giật mình vì từ trong gầm cầu thang Miu con đang rón rén từng bước từng bước chân đi về phía bên cửa bếp.

Thôi hỏng rồi, chắc chú mèo lại sinh thói ăn vụng đây mà, em nghĩ.

Không bước tiếp xuống cầu thang em ngồi thụp xuống và quan sát. Phen này ắt sẽ bắt được tận tay "tên kẻ cắp".

Nhưng thật lạ, đi đến gần cửa Miu con lại không vào nhà. Chú nép mình vào sau chiếc bình mà hôm nọ bố em mua về định dùng để trồng cây cảnh. Chú giấu mình kín đến mức nếu không theo dõi từ đầu thì nhất định em cũng không nhìn thấy. Hành động của Miu con khiến em cảm thấy hấp dẫn vô cùng. Em kiên nhẫn đợi chờ, xem sự việc diễn biến ra sao.

Năm phút sau không hiểu từ đâu một, hai rồi ba con chuột lục tục nối đuôi nhau kéo vào nhà bếp. Bây giờ thì em đã hiểu mình đang nghi oan cho chú mèo. Thì ra Miu con đang rình bắt chuột. Lũ chuột hung hăng và đánh mùi rất thính. Chúng leo ngay qua những chiếc ghế lên bàn rồi ngang nhiên ngồi xơi đĩa bánh của em một cách ngon lành. Xem chừng không có ai ở nhà, chúng tỏ ta sơ ý khi cứ cắm cúi vào ăn. Có vẻ như thời cơ đã đến, Miu con men theo tường vì rìa tường nhiều đồ đạc. Bàn chân nhung rất nhẹ khiến lũ chuột không tài nào phát hiện được ra. Khi chỉ cách bàn ăn chừng hơn một mét, chú lấy hết sức phóng mình nhằm thẳng chú chuột đầu tiên. Trong lúc ấy chú còn dùng một bàn chân tát thẳng vào chú chuột thứ hai. Lũ chuột bị tấn công bất ngờ hoảng loạn băng mình bỏ chạy. Nhưng con chuột thứ nhất đã bị chú cắn cho một nhát chết luôn. Mèo con băng mình đuổi theo con thứ hai vừa bị mình tát cho văng xuống đất. Có vẻ như con thứ hai bị choáng vừa vùng chạy mà lại lao thẳng vào tường. Mèo con chồm tới, không cắn mà dùng bốn chân vờn cho chú chuột kia sợ đến mất mặt. Con chuột thứ ba thoát được.

Bữa ấy Miu con được chén một bữa ngon lành còn em đành chấp nhận ù một gói mì tôm. Xong việc, Miu con ra sân nằm phơi nắng rồi sau đó bỏ đi đâu tới tận tối mới về. Mẹ tỏ ra ngạc nhiên lắm vì hôm nào xong bữa chú cũng đòi ăn mà hôm nay thì chẳng thấy gì. Cả nhà chỉ có em hiểu chuyện. Em bế Miu con vào lòng, vừa thấy vui vừa thấy vô cùng cảm phục.

30 tháng 10 2018

Trong những truyện đã học ở Tiểu học, tôi thích nhất là câu chuyện nói về ông Nguyễn Khoa Đăng, một ông quan có tài xét xử và nhiều kế sách trừ hại cho dân. Tôi kể cho các bạn nghe nhé!

   Một lần, có anh hàng dầu gánh hàng ra chợ bán. Lợi dụng anh bận đong dầu cho khách, có một người thò tay vào bị lấy trộm tiền. Khi biết mình bị mất tiền, anh mới sực nhớ ra. Lúc nãy, có một người mù quanh quẩn bên gánh hàng, đuổi mấy cũng không đi. Anh dám chắc là người ấy. Anh gửi gánh hàng cho người quen rồi chạy đi tìm. Người mù chối phăng lấy lí do là mình bị mù, biết tiền để đâu mà ăn trộm. Hai bên xô xát nhau một hồi thì bị lính bắt giải về quan.

   Trước vị quan Nguyễn Khoa Đăng, người mù khăng khăng chối cho rằng anh hàng dầu vu cáo. Quan hỏi:

   - Anh có mang tiền không?

   Người mù đáp:

   - Có, nhưng đấy là tiền của tôi.

   - Cứ đưa đây!

   Khi người mù móc tiền ra, quan sai người múc một chậu nước, bỏ số tiền vào chậu. Váng dầu nổi lên. Người mù đành nhận tội. Cứ ngỡ là vụ án đã xong, náo ngờ quan lại phán:

   - Tên ăn cắp này là kẻ giả mù. Vì nếu mù làm sao hắn biết chỗ để tiền mà lấy.

   Rồi ông sai lính lôi kẻ ăn cắp ra đánh. Bị đánh đau quá, hắn bèn mở cả hai mắt, van lạy quan tha tội.

   Đó là chuyện về tài xét xử của ông. Còn câu chuyện sau đây thì khiến tôi khâm phục đức độ, tài năng và mưu mẹo tiêu diệt bọn gian phi trừ hậu hoạ cho dân của ông Nguyễn Khoa Đăng. Trong thời kì làm quan, ông đã làm cho suốt một dọc truông nhà Hồ ở Quảng Trị không còn một bóng gian phi. Trước đó, ở cái truông này là rừng rậm, con đường Bắc Nam phải đi qua đây. Bọn gian phi đã dùng nơi này làm sào huyệt đón đường trấn lột.

   Để bắt bọn cướp, ông sai chế một hòm gỗ kín có lỗ thông hơi, vừa một người ngồi, có khoá bên trong để người ngồi trong có thể mở tung nắp hòm dễ dàng. Ông đưa các võ sĩ giỏi võ nghệ có vũ khí ngồi vào rồi sai quân sĩ ăn mặc giống thường dân khiêng những cái hòm ấy đi qua truông, lại phao tin lên rằng: có một vị quan to ở ngoài Bắc sắp sửa về quê sẽ đi qua truông; cùng những hòm của cải quý. Bọn cướp nghe tin mừng khấp khởi, chuyến này chắc thu lợi lớn. Chúng hí hửng khiêng những cái hòm về sào huyệt Nhưng vừa về đến nơi, thì những cái hòm bật tung ra. Những võ sĩ tay lăm lăm kiếm binh của triều đình kéo đến. Bọn cướp đành hạ vũ khí, chắp tay xin tha mạng. Ông quan dùng bọn cướp ấy đi khai khẩn đất hoang ở biên giới, lập thành những đồn điền rộng lớn. Sau đó, ông đưa dân đến lập xóm dọc hai bên truông, khiến một vùng rừng núi âm u vắng vẻ trở thành những xóm làng đông đúc và có cuộc sống bình yên.

   Tôi rất khâm phục ông Nguyễn Khoa Đăng và cố gắng học thật giỏi để sau này trở thành một người tài giỏi, liêm chính như ông.

30 tháng 10 2018

Hằng ngày em được học nhiều tiết học hay và lý thú. Nhưng tiết học Văn của ngày thứ năm vừa qua đã để lại cho em nhiều điều thích thú hơn cả.

Hôm ấy là một ngày đẹp trời. Chúng em đang ngồi tranh luận với nhau về những hài học cũ, tiếng trống vào lớp vang lên. Các bạn nhanh chóng mở sách chuẩn bị cho bài học mới, cô giáo bước vào lớp với nụ tươi tắn trên môi. Sau khi ổn định tổ chức lớp, cô hỏi: "Các em đã chuẩn bị bài chưa"? Cả lớp đồng thanh đáp: "Thưa cô rồi ạ!" Cô kiểm tra bài cũ, bạn nào cũng trả lời trôi chảy và đạt điểm cao. Cô rất hài lòng, khen cả lớp có tinh thần học tập. Rồi cô nhắc chúng em mở sách học bài mới, lời giới thiệu vào bài mới của cô được bắt đầu thật ấn tượng: "Các em ạ, trong mỗi chúng ta ai cũng có một quê hương. Nơi ấy chính là nơi sinh ra và nuôi lớn tâm hồn mỗi con người. Để tìm được tình yêu thương đất nước được bắt nguồn từ đâu, từ những gì chúng ta sẽ được tìm hiểu trong bài "Lòng yêu nước", cả lớp tôi như trầm xuống và nuốt lấy từng lời cô giảng. Trên nền bảng đen, từng dòng phấn trắng dần dần hiện ra. Sau phần giới thiệu tác giả, tác phẩm, cô hướng dẫn cách đọc và đọc mẫu. Giọng cô đọc nhẹ nhàng, đầm ấm và truyền cảm. Cô gọi bạn Lan đọc bài. Bạn đọc to rõ ràng. Sang phần phân tích tác phẩm, mọi người trở nên linh hoạt hơn. Những cánh tay xinh xắn giơ lên đều tăm tắp trước những câu hỏi của cô. Bạn nào cũng muốn được cô giáo gọi. Tất cả dường như ai cũng bị cuốn hút vào giờ học. Không ai còn lơ đãng và đều quên đi cái không gian âm thanh ngoài cửa lớp, tưởng như chim ngừng hót, cây lá ngừng rung. Mọi vật đều im nghe lời cô giảng. Em được cô giáo gọi. Do chuẩn bị bài tốt nên em đã trả lời đúng. "Lòng yêu nước được bắt nguồn lừ việc yêu những thứ tầm thường nhất, quen thuộc nhất: yêu nhà, yêu quê hương tức là yêu đất nước của mình, yêu người thân". Cô khen em có nhiều tiến bộ. Em sung sướng vô cùng và đã tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng nhiều hơn. Qua lời cô giảng, trên khuôn mặt các bạn ai đều có niềm vui tự hào và lòng yêu đất nước. Dường như tất cả đều muốn vươn lên trong học tập. Giờ học diễn ra say sưa sôi nổi. Tiếng trống báo hiệu hết giờ. Giọng cô vẫn vang vọng trong đầu.

Bài học đã kết thúc nhưng lời cô còn in đậm trong tâm trí em. Em mong sao lớp em có được nhiều giờ học hay như thế.


 

30 tháng 10 2018
 

Ngôi trường em đang học là trường trung học cơ sở Nguyễn Huệ. Ngôi trường có ba dãy phòng học hình chữ U, rộng rãi, thoáng mát. Rải rác khắp sân trường có những cây bàng xanh tươi, vừa che bóng mát vừa tạo mảng xanh cho ngôi trường. Dọc dãy hành lang có những hàng ghế đá, để chúng em ngồi đọc sách, báo trong giờ ra chơi. Phía sau ngôi trường có khoảng sân rất rộng, để chúng em vui chơi thoả thích. Em rất quý ngôi trường này và em xem nó như ngôi nhà thứ hai của mình.

30 tháng 10 2018

1. con số 29

2. không vì trời ở đó là ban ngày

3. Bóng đèn điện

30 tháng 10 2018

1) số 29

2) Không vì lúc đó là ban ngày

3) Cái bóng đèn sợi đốt

 h mình nha

Lập dàn bài :

a. Mở bài.

  • Người bạn cùng xóm tên là Thành sống với nhau từ thuở nhỏ.
  • Học xong tiểu học thì xa nhau vì em theo gia đình ra Hà Nội.

b. Thân bài.

  • Tả qua mấy nét về con người, tính tình (Thành rất vui tính)
  • Nhớ lại lúc còn nhỏ hai đứa chơi đùa với nhau như: trèo cây, câu cá, bắn chim.
  • Khi học ở trường tiểu học là bạn thân giúp nhau học tập. Có lần trốn học cả hai đứa bị cô giáo bắt phạt.
  • Em nhớ lại một cách sâu sắc đầy ấn tượng là hôm Thành tặng em một món quà kỉ niệm chia tay nhau: tập nhật kí của Thành và chiếc bút «Kim Tinh» của Trung Quốc. Trong nhật kí có nhiều chuyện vui buồn của hai đứa.

c. Kết bài.

  • Giờ đây, mỗi lần đọc lại cuốn nhật kí chữ viết nghuệch ngoạc nhưng tình cảm thì rất thân thương làm em nhớ mãi đến người bạn có tên là Thành.​
30 tháng 10 2018

Nếu không chép mạng thì bạn chép mạng tặng cho thầy cô đi.Quan trọng là tấm lòng,không phải là lời nói,văn vẻ.

30 tháng 10 2018

2.LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày sẽ lớn 
Sẽ bay xa đến tận cùng trời 
Có bao giờ nhớ lại các em ơi 
Mái trường xưa một thời em đã sống 
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng 
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao 
Thủa học về cái nắng xôn xao 
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới 

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới 
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa 
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha 
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ 

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ 
Các em mang theo mỗi bước hành trình 
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên: 
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá... 

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã 
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên 
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền 
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ

Hok tốt

30 tháng 10 2018

15.10=150

45-10=35

35-10=25

45.10=450

30 tháng 10 2018

15.10=150

45-10=35

35-10=25

45.10=450