có manh áo cọc tre nhường cho con
tác dụng của hình ảnh nhân hóa đó là gì?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại, người anh hùng dân tộc Việt Nam sáng ngời. Người tiên phong tìm được cứu nước, Người đem lí tưởng cách mạng đúng đắn lãnh đạo quân và dân Việt Nam đấu tranh giành độc lập thành công. Không những vậy, Người được suy tôn làm chủ tịch, là lãnh tụ, vị cha già của toàn dân tộc, là vị phật sống. Vì Người sinh ra trong thời chiến, hoạt động hết mình và ra đi khi thời bình được lập lại nên nói ơn Người để lại cho Việt Nam ta là không thể kể xiết.
- đại từ: chủ tịch
- kết từ: và
Phú Yên, vùng đất bình yên và mộc mạc, luôn mang đến cho ta những cảm xúc nhẹ nhàng và sâu lắng. Những bãi biển trải dài với làn nước trong xanh như ngọc, hòa quyện cùng những dãy núi nhấp nhô tạo nên bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. Không chỉ vậy, người dân Phú Yên chân chất, hiền hậu làm ta cảm thấy gần gũi và ấm áp ngay từ lần đầu gặp gỡ. Những món ăn đặc sản như sò huyết Ô Loan, cá ngừ đại dương hay bánh xèo tôm nhảy lại càng làm cho vùng đất này thêm phần hấp dẫn. Đôi lúc, được thả hồn trong cảnh hoàng hôn buông xuống trên Đầm Ô Loan, ta cảm nhận rõ hơn sự bình yên của cuộc sống. Phú Yên không chỉ là một điểm đến, mà còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp trong tâm hồn mỗi du khách. Tình cảm dành cho Phú Yên như một bản nhạc êm đềm, khiến lòng ta luôn muốn quay về. Một lần đến Phú Yên, là một lần yêu thêm vùng đất và con người nơi đây.
Vào ngày 1/6, trường em tổ chức ngày hội “Thiếu nhi vui khỏe” với nhiều hoạt động thú vị. Buổi sáng, chúng em tham gia diễu hành và đồng diễn thể dục nhịp điệu, ai cũng hào hứng và tràn đầy năng lượng. Sau đó, nhà trường tổ chức các trò chơi dân gian như kéo co, nhảy bao bố, giúp không khí thêm sôi động. Ngoài ra, còn có các tiết mục văn nghệ đặc sắc do các bạn học sinh biểu diễn. Ngày hội kết thúc trong niềm vui và những kỷ niệm đẹp, khiến em mong chờ những lần tổ chức tiếp theo. 🎉😊
Sách truyện Kim Đồng đã gắn bó với biết bao thế hệ độc giả Việt Nam, mang đến những trang văn tươi đẹp, giàu ý nghĩa. Với tôi, sách truyện Kim Đồng không chỉ là những câu chuyện giải trí đơn thuần, mà còn là người bạn đồng hành, là nguồn cảm hứng và là nơi lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ quý giá.
Một thế giới tuổi thơ đầy màu sắc:
Sách truyện Kim Đồng mở ra một thế giới tuổi thơ đầy màu sắc, với những nhân vật gần gũi, đáng yêu như Dế Mèn, Võ Thị Sáu, hay những người anh hùng trong các câu chuyện lịch sử. Những câu chuyện ấy không chỉ mang đến tiếng cười sảng khoái, mà còn giúp tôi khám phá thế giới xung quanh, học hỏi những bài học quý giá về tình bạn, lòng dũng cảm, và tinh thần vượt khó.
Những bài học nhân văn sâu sắc:
Sách truyện Kim Đồng không chỉ kể những câu chuyện thú vị, mà còn gửi gắm những bài học nhân văn sâu sắc. Những câu chuyện về tình bạn, tình thầy trò, tình cảm gia đình, và lòng yêu nước đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, giúp tôi trở thành một người tốt hơn.
Nguồn cảm hứng bất tận:
Sách truyện Kim Đồng là nguồn cảm hứng bất tận cho tôi. Những câu chuyện về những người anh hùng, những tấm gương vượt khó, và những ước mơ đẹp đẽ đã truyền cho tôi động lực để cố gắng học tập, rèn luyện bản thân, và theo đuổi những ước mơ của mình.
Kỷ niệm tuổi thơ quý giá:
Những cuốn sách truyện Kim Đồng đã gắn liền với tuổi thơ của tôi, là những kỷ niệm quý giá mà tôi sẽ mãi trân trọng. Tôi nhớ những buổi trưa hè oi ả, tôi say sưa đọc những trang sách, đắm mình trong thế giới tưởng tượng đầy màu sắc. Tôi nhớ những lần cùng bạn bè thảo luận về những nhân vật yêu thích, và cùng nhau rút ra những bài học từ những câu chuyện.
Sách truyện Kim Đồng không chỉ là những cuốn sách, mà còn là một phần tuổi thơ của tôi, là người bạn đồng hành, là nguồn cảm hứng, và là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ. Tôi tin rằng, sách truyện Kim Đồng sẽ tiếp tục đồng hành cùng nhiều thế hệ độc giả Việt Nam, mang đến những giá trị tốt đẹp cho cuộc sống.
"Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.
Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời"
Cứ mỗi lần nghe những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh vang lên, thì em lại chợt nghĩ đến người mẹ thân yêu của em. Em cảm thấy thật bất hạnh cho những ai không có mẹ, bởi vì mẹ là người dành trọn mọi sự thương yêu chăm sóc cho chúng ta. Và mẹ em chính là nguời như vậy đó.
Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng? Công việc của mẹ rất giản dị đó chính là làm ruộng. Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó chính là làm việc. Mẹ có dáng người dong dỏng cao, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, mái tóc của mẹ dài ngang lưng đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói để đem lại cho em một cuộc sống ấm no. Khi đi làm mẹ thường búi tóc lên, để lộ ra mấy cộng tóc xoăn trông thật duyên dáng. Đi với mái tóc ấy chính là khuôn mặt hình trái xoan của mẹ. Vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư. Năm tháng, thời gian đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ.
Pause 00:00 01:14 01:31 MuteNhưng thời gian cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt ấy. Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Người ta thường nói "Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn" quả là không sai. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ. Những lúc em làm được việc tốt đôi mắt ấy hạnh phúc như cười. Và cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều sai trái. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em tự trách mình vì đã làm mẹ buồn. Cùng với đôi mắt mẹ là cặp lông mi dài và đôi chân mày lá liễu dày. Mũi mẹ cao cao, cái miệng nho nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng, đều như hạt bắp.
"Bàn tay ta làm nên tất cả
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm"
Đúng vậy! nhờ có bàn tay đầy nghị lực của mẹ đã nuôi em khôn lớn đến chừng này. Bàn tay ấy đã bị bao chai sạn, hằn những vết nứt nẻ. Bao nhiêu vết là bấy nhiêu vất vả gian lao của mẹ. Đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng đã bị nứt nẻ. Những khi trời trở lạnh, đôi bàn chân ấy lại đau, nhức khiến mẹ phải ngâm vào nước muối. Đôi vai mẹ gầy gộc đã trở bao nhiêu là mưa nắng. Nhìn tất cả những thứ ấy em cảm thấy yêu mẹ thật nhiều, thật nhiều. Nhìn bàn tay mẹ chăm sóc từng đám lúa, luống rau, em cảm thấy mẹ yêu cây cỏ đến chừng nào. Mẹ là một người mà không thể thiếu trong gia đình. Hằng ngày, mẹ như một cô tấm với những công việc như nấu ăn, giặt giũ, dọn nhà ...thật nhanh nhẹn, gọn gàng. Dù nhà cửa có bề bộn đến mấy, mà nếu được bàn tay siêng năng của mẹ thì sẽ trở nên gọn gàng. Vì lo cho cuộc sống của gia đình mà mẹ chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hết việc nhà rồi lại làm ruộng.
Mẹ là một người luôn dành trọn mọi sự yêu thương và lo toan cho em. Lúc em làm điều gì sai trái, mẹ không la mắng gì đâu mà mẹ dạy em những điều hay lẽ phải, khiến em luôn ghi nhớ trong lòng. Tuy mẹ bận rộn lắm nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tới công việc học hành của em. Lúc em đau ốm, mẹ là bàn tay ấm áp, che chở cho em vượt qua. Đối với mọi người trong làng xóm, mẹ rất hòa nhã, cởi mở với họ nên ai cũng quý mến mẹ. Trong công việc, mẹ rất nhiệt tình nên mỗi lần đi dặm hay gặt lúa thì ai cũng kêu mẹ đi.
Thế đấy! Người mẹ thân yêu của em là như vậy đó, mẹ là một người rất yêu thương đứa con của mình. Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều. Em tự nhủ rằng sẽ cố gắng học tập thật giỏi để trở thành con ngoan, trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, mai sau đền đáp công ơn to lớn của mẹ đã bao năm chăm lo cho em từ miếng ăn đến giấc ngủ.
"Mẹ như biển cả mênh mông
Con luôn ghi nhớ công ơn của người".
Nếu bình minh là khởi đầu cho ngày mới thì hoàng hôn chính là thời điểm kết thúc một ngày. Không đẹp không rạng ngời như bình minh nhưng hoàng hôn lại khiến nhiều người thổn thức, ngẩn ngơ bởi cái đẹp, sự bình yên của thời điểm cuối ngày.
Bầu trời đang dịu lại, ánh nắng không còn chói chang, nhìn xa xa từng tia nắng cuối chìm dần dưới ngọn núi, ngọn cây thật thú vị. Ngọn núi phía chân trời như đang nuốt mặt trời chỉ còn lẻ loi vài thứ ánh sáng yếu ớt. Bầu trời cũng trở nên khác lạ hơn ban ngày khi mây nhiều hơn, từng đám mây trôi lững lờ. Những đàn chim ríu rít gọi nhau về tổ sau một ngày kiếm ăn vất vả.
Cảnh vật thiên nhiên của một ngày đang dần kết thúc, người nông dân trở về nhà sau một ngày làm việc ngoài cánh đồng, từng đàn trâu bò theo chân người du mục trở về chuồng, bước đi chậm chạp, bụng con nào con nấy no căng. Xa xa vang vọng tiếng chim kéo nhau về tổ trước khi trời sập tối. Xung quanh nhà những chú gà lon ton đi tìm chỗ ngủ, tiếng gà mái cục tác, tiếng gà con ríu rít tất cả lim dim chim vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Buổi tối đến cả nhà em lại quây quần bên nhau, bố vừa đi làm về, mẹ cũng đã chuẩn bị xong bữa tối. Bên ngoài sương đêm cũng đã bắt đầu xuất hiện và bao phủ trên nhiều cành cây ngọn cỏ, tiếng côn trùng bắt đầu xuất hiện văng vẳng, thế giới côn trùng đang vươn mình thức dậy sau cả ngày ẩn nấp. Em chợt nghĩ cả thế giới này chắc chẳng bao giờ nghỉ ngơi.
Quả thật là buổi chiều ngắm nhìn cảnh hoàng hôn thật bổ ích, thiên nhiên tươi đẹp và rộng lớn biết bao. Cảnh hoàng hôn quê em không tráng lệ như bình minh nhưng lại bình yên, huyền ảo kỳ.
nhanh lên các anh chị ơi⚠
nhân hóa