K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

loading...

0
CẦN GẤP Ạ :((((((((((((( tìm ra điểm khác nhau của nhân vật Tôi- Kiều ; người anh với Tường- người em Trẻ con thôn quê là bạn của các con vật. Con trâu, con bò, con chó, con mèo, các loại chim chóc và các loại côn trùng. Tôi cũng thế. Tôi có những hộp diêm và những hộp các-tông dùng để nhốt dế, cánh quýt, ve sầu và bọ rầy. Nhưng tôi khác thằng Tường. Tường hồn nhiên chơi với cả kiến, chuồn chuồn, châu chấu,...
Đọc tiếp

CẦN GẤP Ạ :((((((((((((( tìm ra điểm khác nhau của nhân vật Tôi- Kiều ; người anh với Tường- người em

Trẻ con thôn quê là bạn của các con vật. Con trâu, con bò, con chó, con mèo, các loại chim chóc và các loại côn trùng. Tôi cũng thế. Tôi có những hộp diêm và những hộp các-tông dùng để nhốt dế, cánh quýt, ve sầu và bọ rầy. Nhưng tôi khác thằng Tường. Tường hồn nhiên chơi với cả kiến, chuồn chuồn, châu chấu, nhền nhện, sâu cuốn chiếu và sâu róm, hiện nay lại đang nuôi một con cóc dưới gầm giường. Cái cách thằng Tường thân thiện với mọi con vật khiến đôi lúc tôi có cảm giác nó hơi khùng khùng. Chỉ với một cái que trên tay, nó có thể say sưa đùa giỡn hàng giờ với một con sâu róm ngo ngoe trên thân gỗ mục. Nó bênh vực, mỗi khi tôi bĩu môi vào đám bạn của nó: Anh không biết đó thôi. Nhền nhện giăng tơ để mình có thứ cầm máu khi bị đứt tay. Còn chuồn chuồn cắn rốn giúp mình biết bơi. Về tơ nhện thì Tường nói đúng. Trước nay mỗi lần đứt tay chảy máu, tôi thường ngậm ngón tay trong miệng rồi ba chân bốn cẳng chạy vô nhà kho hoặc chái bếp để tìm mạng nhện. Tơ nhện quấn quanh vết đứt, máu ngưng chảy liền, chẳng rõ vì sao. Một thời gian dài, đó là thuốc tiên của tuổi thơ lắm trầy xước của bọn tôi. Nhưng tôi chẳng tin chuyện chuồn chuồn cắn rốn tẹo nào. Tôi nheo mắt nhìn Tường: - Mày ngốc quá. Chuồn chuồn cắn rốn mà biết bơi á? - Dạ. - Ai bảo mày vậy? - Chú Đàn bảo. - Chú Đàn bảo à. - Tôi hạ giọng, ngập ngừng - Mày nói thật không đấy? Để tao chạy đi tìm chú Đàn tao hỏi. - Thật mà. Tường nói, và nó chạy vụt ra sau vườn. Lát sau, nó chạy vô với con chuồn chuồn ớt trên tay. - Anh vén áo lên đi! - Tường nhìn lom lom vô bụng tôi, hào hứng giục. - Thôi. - Tôi bước lui một bước - Mày phanh rốn cho nó cắn trước đi! Tường vạch áo, đặt con chuồn chuồn vào giữa rốn. Tôi chống tay lên hai đầu gối, ngoẹo đầu nhìn. Tôi thấy con chuồnchuồn đột ngột vểnh đôi cánh mỏng, đuôi cong vòng, chưa kịp nhìn kỹ đã nghe thằng Tường hét lên bài hãi, tay hấp tấp kéo con chuồn chuồn ra xa - Sao thế? - Tôi giật bắn - Đau lắm à? Tường cười lỏn lẻn: - Đau sơ sơ. Như kiến cắn thôi. - Đau sơ sơ mà mày la muốn bể nhà như thế? Tôi nhìn Tường nghi ngờ, thậm chí tôi thấy có vẻ nó đang ứa nước mắt vì đau. Cho nên khi Tường chìa con chuồn chuồn cho tôi, nói Tới lượt anh nè, tôi đưa tay gạt phắt: Luyện đọc hiểu theo thể loại - Ngữ văn 7 Giáo viên: Cô Trần Thị Vân Anh - Tao không chơi trò ngu ngốc này đâu! - Ngu ngốc á? - Chứ gì nữa! - Tôi nhún vai - Khi nào tao thấy mày bơi được, tao mới tin. Chiều đó, hai anh em kéo nhau ra suối. Tôi đứng trên bờ theo dõi, còn thằng Tường dọ dẫm khúc suối cạn, tìm chỗ nước ngập ngang ngực để tập bơi. Kết quả buổi thực tập được đúc kết trong mẫu đối thoại buồn rầu sau đó giữa hai anh em: - Bơi được không? - Được. - Chìm không? - Chìm. (Nguyễn Nhật Ánh, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh)

0