Trần Thị Vân Anh
Giới thiệu về bản thân
Hình tượng “nàng Vọng Phu” trong bài thơ là biểu tượng đầy xúc động về lòng thủy chung, sự chờ đợi và nỗi cô đơn đến hóa đá của người vợ nơi chiến tranh loạn lạc. Qua lời đối thoại giữa hai giọng thơ – một bên là tiếng gọi trở về của hiện tại, một bên là tiếng lòng của người vợ hóa đá – nàng Vọng Phu hiện lên không chỉ như một nhân vật truyền thuyết mà còn mang tầm vóc biểu tượng cho bao kiếp người phụ nữ Việt Nam thủy chung, son sắt. Nàng đã “hóa đá” – không chỉ về thể xác mà còn là “hóa đá niềm tin”, “hóa đá nỗi cô đơn và thời gian chờ đợi”. Cái bi kịch lớn nhất không nằm ở sự hóa đá, mà là ở chỗ sự chờ đợi ấy chẳng có hồi kết. Tuy nhiên, hình tượng nàng Vọng Phu ở cuối bài thơ lại mang dáng dấp của sự hy sinh cao cả: “Ta hóa đá đợi triệu lần nỗi đợi / Để những người vợ muôn đời thoát khỏi cảnh chờ mong”. Đó là một sự thức tỉnh hóa thân thành khát vọng giải thoát cho những kiếp người phụ nữ trong chiến tranh, để nỗi đau không lặp lại. Nàng Vọng Phu – từ truyền thuyết đã hóa thành biểu tượng nhân văn sâu sắc.
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên như một hình ảnh tiêu biểu cho sự chuyển mình của người phụ nữ nông thôn trong quá trình giao thoa giữa truyền thống và hiện đại. “Em” sau một lần “đi tỉnh về” đã thay đổi diện mạo bên ngoài bằng những trang phục thời thượng như “khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm” – những thứ biểu hiện cho sự cách tân, xa lạ với vẻ đẹp mộc mạc ngày xưa. Sự thay đổi này khiến nhân vật trữ tình cảm thấy tiếc nuối, bởi “em” đã đánh mất nét đẹp chân chất, dịu dàng vốn có. Qua hình ảnh “em”, nhà thơ không chỉ thể hiện nỗi niềm riêng tư mà còn phản ánh một thực trạng xã hội: sự mai một của những giá trị truyền thống trước làn sóng đô thị hóa. Nhân vật “em” vì thế mang tính biểu tượng – là người con gái nông thôn đang đứng giữa ngã ba của sự lựa chọn: giữa cái mới hiện đại và cái cũ chân quê. Với giọng thơ tha thiết, Nguyễn Bính đã bày tỏ tình yêu sâu sắc với vẻ đẹp quê mùa, mộc mạc và gửi gắm mong muốn gìn giữ những giá trị truyền thống đang dần phai nhạt.
Câu 1:
Thơ "Trăng hè" của Đoàn Văn Cừ vẽ nên một bức tranh quê yên bình, đậm chất dân dã và mộc mạc. Qua những hình ảnh thân thuộc như "tiếng võng kẽo kẹt," "con chó ngủ lơ mơ," hay "ông lão nằm chơi ở giữa sân," tác giả khắc họa rõ nét cảnh sinh hoạt đời thường của làng quê Việt Nam. Những âm thanh và hình ảnh đều toát lên sự tĩnh lặng, êm đềm, tạo nên một không gian tràn ngập sự thư thái và thanh thản. Bóng cây lơi lả bên hàng dậu, ánh trăng lấp loáng trên tàu cau, và hình ảnh đứa trẻ ngắm bóng con mèo quyện dưới chân đều gợi lên cảm giác gần gũi, thân thương, khiến ta như lạc vào một miền ký ức êm đềm. Đoạn thơ không chỉ là bức tranh cảnh vật mà còn phản ánh tâm hồn bình dị, yêu quê hương của tác giả, làm người đọc cảm nhận sâu sắc hơn vẻ đẹp của quê nhà trong những đêm hè yên tĩnh.
Câu 1:
*Ngôi kể thứ ba
Câu 2 :
Chi tiết cách ứng xử của chị Bớt Dương cho thấy chị không giận mẹ dù trước đó từng bị phân biệt đối xử:
- Khi mẹ đến ở cùng thì Bớt mừng nhưng vẫn hỏi lại mẹ để mẹ suy nghĩ lại
- Chị không trách mẹ mà chỉ lo mẹ sẽ thay đổi ý định
-Chị đã chăm sóc mẹ , để mẹ không oán giận chuyện cũ
- Lúc mẹ hận , Bớt ôm lấy mẹ và trấn an để mẹ không phải suy nghĩ nhiều về nó nữa
Câu 3 :
Qua đoạn trích, nhân vật chị Bớt được khắc họa là người phụ nữ giàu tình yêu thương, vị tha và có tấm lòng bao dung. Chị luôn quan tâm, chăm sóc mẹ già một cách chu đáo, ân cần. Dù bị mẹ hiểu lầm, trách móc, chị vẫn giữ thái độ bình tĩnh, nhẹ nhàng, không hề giận dỗi hay oán trách. Điều này cho thấy chị là người có tâm hồn rộng mở, biết cảm thông và chia sẻ với người khác.
Câu 4.
Hành động ôm lấy vai mẹ và câu nói: "Ô hay! Con có nói gì đâu, sao mẹ cứ nghĩ ngợi như thế nhỉ?" của chị Bớt
+)Thể hiện sự hiếu thảo, tình cảm sâu nặng của chị đối với mẹ. Chị không chỉ dùng hành động để an ủi, vỗ về mẹ mà còn dùng lời nói dịu dàng để xoa dịu những lo lắng, suy nghĩ tiêu cực của mẹ.
+)Câu nói của chị thể hiện sự thông cảm, thấu hiểu và sự bao dung trước những hiểu lầm của mẹ. Chị Bớt không muốn mẹ phải buồn phiền, lo lắng thêm.
Câu 5.
Thông điệp có ý nghĩa nhất đối với cuộc sống hôm nay trong văn bản là lòng hiếu thảo và sự bao dung. Trong xã hội hiện đại, với nhịp sống hối hả, nhiều người trẻ thường ít có thời gian dành cho gia đình, cha mẹ. Lòng hiếu thảo, sự quan tâm, chăm sóc cha mẹ già yếu là điều vô cùng quý giá và cần được trân trọng. Bên cạnh đó, sự bao dung, vị tha giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, hiểu lầm trong cuộc sống, xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp và hài hòa hơn. Sự bao dung giúp chúng ta sống thanh thản, hạnh phúc hơn.