Đặng Thị Hà Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Thị Hà Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1:


Steve Jobs từng nói: “Sáng tạo chỉ là kết nối các sự vật lại với nhau.” Trong thế giới đầy biến động và cạnh tranh ngày nay, sáng tạo không còn là đặc quyền của một nhóm người tài năng, mà trở thành năng lực cốt lõi mà thế hệ trẻ cần phải có. Sáng tạo giúp các bạn trẻ không chỉ tiếp thu tri thức một cách thụ động, mà còn biết làm mới, cải tiến và tạo ra điều khác biệt. Khi có tư duy sáng tạo, người trẻ sẽ không ngừng đặt câu hỏi, dám thử nghiệm, dám thất bại và sẵn sàng vượt khỏi lối mòn. Một ví dụ tiêu biểu là Nguyễn Hà Đông – lập trình viên trẻ người Việt – đã tạo nên trò chơi Flappy Bird nổi tiếng toàn cầu chỉ từ một ý tưởng đơn giản nhưng độc đáo. Thành công đó không chỉ đến từ kỹ năng mà còn là minh chứng rõ ràng cho sức mạnh của tư duy sáng tạo. Vì vậy, sáng tạo không chỉ là yêu cầu của thời đại, mà còn là hành trình mỗi người trẻ cần đi qua để sống có dấu ấn và đóng góp cho xã hội.


Câu 2:


Giữa dòng đời mênh mông và bộn bề, con người ta đôi khi chỉ mong giữ được một tấm lòng nguyên vẹn – một lòng yêu thương, một niềm tin vào sự sống tử tế. Văn chương chân thật là khi viết về những điều bé nhỏ nhưng có sức lay động lớn lao. Nguyễn Ngọc Tư – nhà văn của vùng đất Nam Bộ – đã luôn âm thầm chạm đến trái tim người đọc bằng những nhân vật đời thường mà sâu sắc. Trong truyện ngắn Biển người mênh mông, qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, nhà văn đã khắc họa nên vẻ đẹp dung dị, giàu lòng nhân hậu và chan chứa tình người của con người Nam Bộ.


Phi – một người trẻ tưởng chừng vô định giữa cuộc đời – lại hiện lên như một mảnh đất khô cằn nhưng vẫn cưu mang sự sống. Lớn lên trong một tuổi thơ thiếu vắng cả cha lẫn mẹ, cậu sống nương tựa vào bà ngoại – người thân duy nhất yêu thương và bao dung cậu vô điều kiện. Sau khi bà mất, Phi gần như lạc lõng giữa một thế giới không ai thực sự nhìn thấy cậu. Anh lôi thôi, im lặng, sống một cuộc đời trầm lặng, tưởng chừng không có gì nổi bật. Nhưng trong vẻ ngoài ấy lại ẩn chứa một nhân cách âm thầm và ấm áp. Anh sống bằng sự quan sát, bằng những day dứt không lời, bằng những chuyển động rất khẽ của lòng mình. Khi nhận nuôi con bìm bịp mà ông Sáu Đèo để lại, Phi không chỉ cưu mang một sinh vật, mà còn tiếp nhận một phần ký ức, một phần yêu thương mà ông già để lại. Đó là hành động của một người tử tế – tử tế ngay cả khi chẳng ai yêu cầu, chẳng ai ghi nhận.


Còn ông Sáu Đèo – người đàn ông nghèo, sống đơn độc với con bìm bịp trong chiếc lồng phủ vải xanh – lại là hiện thân của một kiểu người Nam Bộ xưa: giản dị, từng trải, chân chất và giàu tình nghĩa. Cả đời ông đi tìm người vợ bỏ đi sau một lần cãi vã, không vì trách móc, không mong quay lại, mà chỉ để… xin lỗi. Đó là một tình yêu âm thầm mà sâu sắc, một nỗi đau được gìn giữ không oán trách, không đòi hỏi. Ông Sáu Đèo sống nghèo, sống đơn độc, nhưng không cay cú, không thù đời. Ngược lại, ông còn tin tưởng, yêu thương và dặn dò Phi như một người thân ruột thịt, để lại cho anh con chim như một ký thác cho lòng tin vào sự tử tế giữa đời.


Qua hai nhân vật, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa thành công vẻ đẹp của con người Nam Bộ – những con người không cần cao sang, không cần làm điều lớn lao, mà vẫn sống đầy nghĩa tình. Họ sống thật với cảm xúc của mình, giàu lòng bao dung, kiên nhẫn và nhẫn nại đến đau lòng. Chính cái cách họ lặng lẽ chịu đựng, lặng lẽ yêu thương, đã làm nên vẻ đẹp rất riêng – vẻ đẹp của những phận người nhỏ bé nhưng không hề tầm thường.


Biển người mênh mông là một truyện ngắn không có cao trào kịch tính, nhưng lại khiến người đọc lặng đi bởi sự sâu lắng của nó. Ở đó, giữa biển người, Phi và ông Sáu Đèo chỉ là hai hạt cát, nhưng họ mang trong mình ánh sáng – ánh sáng của lòng nhân hậu và tình người ấm áp, làm nên vẻ đẹp bền bỉ của con người Nam Bộ trong đời sống và trong văn chương.


Biển người mênh mông là một lát cắt nhỏ nhưng thấm đẫm tình người giữa đời thường. Qua Phi và ông Sáu Đèo, Nguyễn Ngọc Tư không chỉ khắc họa hai số phận riêng biệt, mà còn dựng nên chân dung đẹp đẽ của con người Nam Bộ – mộc mạc, nhân hậu và giàu tình nghĩa. Trong một thế giới ngày càng vội vã, đôi khi chỉ cần đọc lại một câu chuyện như thế, ta lại thấy lòng mình chùng xuống, lặng đi và bỗng thấy trân trọng hơn sự tử tế âm thầm trong cuộc sống này.

Câu 1: Văn bản thuộc văn bản thông tin

Câu 2

+) Rao hàng bằng cách treo đồ vật lên cây bẹo rồi dựng đứng như cột ăng- ten

+) Thổi kèn bằng tay, kèn đạp bằng chân

+) Bẹo hàng bằng lời rao : "Ai ăn chè..."


C3: Việc sử dụng các tên địa danh như chợ nổi Cái Bè, Cái Răng,...giúp nhấn mạnh thông tin rằng miền Tây có rất nhiều chợ nổi. Dễ dàng tạo niềm tin, thuyết phục cho người đọc. Làm bài văn thêm sinh động, đầy đủ hơn

C4

Phương tiện phi ngôn ngữ: Hình ảnh

- Hình minh họa trong bài giữ vai trò quan trọng. Nó giúp cụ thể hóa lời thuyết minh, dễ dàng hình dung và thêm sinh động trong văn bản. Từ đó, giúp văn bản trở nên hấp dẫn và thuyết phục hơn.

C5 : Chợ nổi là nét văn hoá đặc sắc đã hình thành từ lâu, gắn bó với lối sống gắn liền sông nước của nhân dân bao đời, trở thành nét đẹp riêng của vùng đất đồng bằng sông Cửu Long. Và sự xuất hiện của rất nhiều chợ nổi đã cho thấy điều đó. Chợ nổi đã trở thành nơi giao thương, mua bán chính các mặt hàng nông sản của bà con nhân dân miền Tây, giao thương phát triển từ đó thúc đẩy sản xuất, kinh tế khu vực Tây Nam Bộ phát triển. Chợ nổi còn là một điểm tham quan du lịch hấp dẫn, một nét văn hóa đặc trưng của miền Tây, tăng nhu nhập cho người dân nơi đây.