Trần Thị Diễm Hân
Giới thiệu về bản thân
Câu1
Nhân vật chị Bớt trong truyện ngắn Con yêu, con ghét của nhà văn Vũ Thị Thường là hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ nông thôn Việt Nam giàu đức hy sinh và lòng vị tha. Dù sống trong hoàn cảnh khó khăn và thường xuyên bị mẹ ruột là bà Ngải đối xử bất công, chị Bớt vẫn luôn âm thầm chịu đựng, không oán trách. Chị là người con gái lớn, đảm đang, chịu thương chịu khó, luôn gánh vác công việc gia đình và chăm sóc mẹ già. Ngay cả khi bị mẹ thiên vị em gái Nở một cách rõ ràng, chị vẫn không ngừng quan tâm, lo lắng cho mẹ. Tình cảm của chị Bớt dành cho mẹ không chỉ là trách nhiệm mà còn là sự thấu hiểu và lòng bao dung. Qua nhân vật chị Bớt, nhà văn Vũ Thị Thường đã khắc họa thành công hình ảnh người phụ nữ với trái tim nhân hậu, luôn đặt tình cảm gia đình lên trên mọi tổn thương cá nhân. Nhân vật này khiến em cảm nhận sâu sắc về giá trị của lòng hiếu thảo và sự tha thứ trong cuộc sống, đồng thời nhắc nhở chúng ta biết trân trọng và yêu thương những người thân yêu bên cạnh mình.
Câu 2
Cha mẹ là những người luôn mong muốn điều tốt nhất cho con cái, và trong quá trình nuôi dạy, họ không tránh khỏi việc so sánh con mình với những đứa trẻ khác. Tuy nhiên, vấn đề này luôn gây tranh cãi vì những tác động sâu sắc mà nó mang lại cho sự phát triển tâm lý và nhân cách của trẻ. Liệu rằng việc so sánh con với con nhà người ta có phải là một phương pháp giáo dục đúng đắn? Hay đó chỉ là những áp lực vô hình khiến con trẻ phải vật lộn với những kỳ vọng mà không thể đạt được? Trong cuộc sống hàng ngày, việc cha mẹ so sánh con mình với con nhà người khác là một vấn đề không hiếm gặp. Dù xuất phát từ mong muốn tốt đẹp, nhưng đôi khi điều này lại mang đến những tác động tiêu cực, ảnh hưởng đến tâm lý và sự phát triển của trẻ. Cha mẹ thường so sánh con mình với con nhà người ta vì họ muốn con cái trở nên giỏi giang hơn, thông minh hơn, đạt được thành công như những đứa trẻ mà họ ngưỡng mộ. Họ nghĩ rằng cách này sẽ thúc đẩy con cái phấn đấu, cải thiện bản thân. Tuy nhiên, nhiều khi điều này lại khiến con cảm thấy bất an, tự ti, thậm chí là áp lực. Mỗi đứa trẻ có một tính cách, sở thích và khả năng khác nhau. Việc so sánh con với những đứa trẻ khác không chỉ làm giảm sự tự tin của chúng mà còn tạo ra một khoảng cách giữa cha mẹ và con cái, khiến trẻ cảm thấy bị thiếu sự thấu hiểu và chia sẻ. Ngoài ra, khi cha mẹ liên tục so sánh, trẻ có thể cảm thấy rằng chúng không được yêu thương và trân trọng vì bản thân mình, mà chỉ vì những thành tích hay khả năng mà chúng có được. Điều này dễ dẫn đến một cảm giác cô đơn, lạc lõng, bởi vì chúng không thể đạt được kỳ vọng mà cha mẹ đặt ra. Trẻ em cần được yêu thương và hỗ trợ để phát triển theo cách riêng của mình, thay vì phải luôn chạy đua với những tiêu chuẩn không thực tế mà cha mẹ đặt ra. Bên cạnh đó, việc so sánh con với người khác còn có thể gây ra sự ganh tị giữa các anh chị em trong gia đình. Những đứa trẻ có thể cảm thấy căng thẳng khi luôn phải chứng minh mình không thua kém ai. Điều này có thể ảnh hưởng tiêu cực đến mối quan hệ gia đình, tạo ra sự ganh đua, mất đi sự hòa thuận vốn có. Vậy, thay vì so sánh, cha mẹ nên lắng nghe, thấu hiểu và động viên con cái. Mỗi đứa trẻ đều có khả năng và tiềm năng riêng, và chúng cần được khuyến khích phát triển theo cách của mình. Cha mẹ có thể khích lệ con bằng cách chỉ ra những điểm mạnh của con, giúp con nhận ra những giá trị riêng biệt của mình, thay vì ép buộc con theo khuôn mẫu nào đó. Tóm lại, việc cha mẹ so sánh con với con nhà người ta đôi khi xuất phát từ sự yêu thương và lo lắng, nhưng nếu không cẩn thận, điều này có thể tạo ra những tác động tiêu cực. Thay vì so sánh, cha mẹ nên dành thời gian tìm hiểu và phát triển những khả năng đặc biệt của con, giúp con tự tin và hạnh phúc trong cuộc sống
Câu1: Ngôi kể thứ 3
Câu2:+Thấy mẹ đem quần áo nồi niêu đến ở chung Bớt rất mừng
+Nhắc nhở mẹ thật kĩ về quyết định đến ở với mình chỉ vì sợ "sau lại phiền bù ra"
+Cảm thấy yên tâm vì có mẹ đỡ đần trông nom con cái nhà cửa
+Chuyện trò tâm sự với mẹ
Câu 3: Lời dẫn trực tiếp: “- Còn bố nó ở nhà, bố nó thương con này nhất, bố nó cứ bảo: Tội! Con gái xấu xí,
-Chuyển thành lời dẫn gián tiếp:Bớt kéo con vào lòng vạch tóc con ra và chỉ vào cái sẹo to bằng cái trôn bát ở gần đỉnh đầu vô tình kể với bà rằng hồi bố nó ở nhà bố nó thương còn này nhất vì tội nghiệp nó xấu xí
Câu 4
Câu1: Ngôi kể thứ 3
Câu2:+Thấy mẹ đem quần áo nồi niêu đến ở chung Bớt rất mừng
+Nhắc nhở mẹ thật kĩ về quyết định đến ở với mình chỉ vì sợ "sau lại phiền bù ra"
+Cảm thấy yên tâm vì có mẹ đỡ đần trông nom con cái nhà cửa
+Chuyện trò tâm sự với mẹ
Câu 3: Lời dẫn trực tiếp: “- Còn bố nó ở nhà, bố nó thương con này nhất, bố nó cứ bảo: Tội! Con gái xấu xí,
-Chuyển thành lời dẫn gián tiếp:Bớt kéo con vào lòng vạch tóc con ra và chỉ vào cái sẹo to bằng cái trôn bát ở gần đỉnh đầu vô tình kể với bà rằng hồi bố nó ở nhà bố nó thương còn này nhất vì tội nghiệp nó xấu xí
Câu 4:Hành động ôm mẹ vào lòng và lời nói đầy tình cảm của Bớt thể hiện tấm lòng hiếu thảo, vị tha.Điều đó làm nổi bật phẩm chất cao đẹp và nhân hậu của nhân vật.
Thể hiện sự áy náy của chị Bớt vì trót vô tư kể lại câu chuyện về cách đối xử đầy yêu thương của chồng chị đối với con bé Hiên bởi vì nó xấu xí
Câu 5:Một thông điệp ý nghĩa từ văn bản là: Tình yêu thương và lòng vị tha có thể hàn gắn mọi tổn thương trong gia đình.Dù từng bị mẹ phân biệt đối xử, Bớt vẫn hết lòng chăm sóc mẹ khi bà già yếu. Chị không oán trách mà luôn nhẹ nhàng, yêu thương, thể hiện sự hiếu thảo và bao dung. Qua đó, em nhận ra rằng trong cuộc sống, chỉ khi biết tha thứ và yêu thương thì gia đình mới thật sự ấm êm, hạnh phúc. Đây là bài học quý giá khiến em càng trân trọng tình thân và sống vị tha hơn.