K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

4 tháng 4

Bộ phim mà em yêu thích nhất là "Mắt Biếc", một tác phẩm điện ảnh xuất sắc của đạo diễn Victor Vũ, được chuyển thể từ truyện dài cùng tên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Phim kể về câu chuyện tình yêu đầy xúc động giữa Ngạn và Hà Lan, hai người bạn thân từ thuở nhỏ ở làng Đo Đo – một ngôi làng yên bình, nơi mà tuổi thơ của họ đã gắn bó với biết bao kỷ niệm.

Ngạn là một chàng trai thật thà, chân chất, mang trong mình tình yêu đơn phương sâu đậm dành cho Hà Lan. Còn Hà Lan lại bị cuốn theo ánh sáng phồn hoa của thành phố, để rồi đánh mất chính mình trong những cám dỗ của cuộc sống nơi đô thị. Dẫu vậy, Ngạn vẫn luôn âm thầm dõi theo và bảo vệ Hà Lan, dù biết rằng tình cảm của mình sẽ chẳng bao giờ được đáp lại. Những khung cảnh làng quê quen thuộc với đồng lúa xanh rì, con đường đất đỏ, những buổi chiều tà bên dòng sông quê đã khiến em cảm thấy gần gũi và gợi nhớ đến quê hương của mình.

Phim sử dụng ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi, đậm chất miền Trung, như cách người dân quê em vẫn hay nói chuyện hàng ngày. Những câu thoại như "mi có khỏe không?", "chừ mi tính răng?" làm em cảm nhận được sự thân thương và chân thật trong từng lời nói của nhân vật. Âm nhạc trong phim cũng là một điểm nhấn đặc biệt, với ca khúc "Có chàng trai viết lên cây" của Phan Mạnh Quỳnh đã chạm đến trái tim khán giả, khiến ai xem cũng khó mà cầm được nước mắt.

"Mắt Biếc" không chỉ là một bộ phim về tình yêu đơn phương mà còn là bức tranh đẹp về tuổi thơ, về tình người và những giá trị truyền thống của làng quê Việt Nam. Đối với em, đây là một bộ phim đáng xem và để lại nhiều dư âm trong lòng người xem. Em yêu "Mắt Biếc" không chỉ vì câu chuyện cảm động mà còn vì nó gợi lên hình ảnh quê hương thân thương mà em luôn trân trọng.

4 tháng 4

ko giống nhau

tức cảnh sinh tình là thấy cảnh đẹp nên sinh ra tình cảm(bị động)

tả cảnh ngụ tình là tả cảnh để điễn tả cảm xúc của mik(chủ động)

4 tháng 4

xàm quá à

5 tháng 4

Tk

Truyện "Con Cũng Hiểu" của tác giả Thái Chí Thanh là một tác phẩm ngắn nhưng đầy ý nghĩa, thường được hiểu như một câu chuyện ngắn mang tính triết học và sâu sắc về cuộc sống.

Trong truyện "Con cũng hiểu..." của tác giả Thái Chí Thanh, câu chuyện xoay quanh mối quan hệ giữa một người cha và con trai. Người cha trong truyện là một người đàn ông già, đã trải qua nhiều sóng gió trong cuộc đời và luôn cố gắng dạy dỗ con trai của mình theo cách riêng của mình. Tuy nhiên, con trai lại không hiểu và không chấp nhận những điều mà người cha muốn truyền đạt. Con trai luôn cho rằng mình hiểu hơn người cha và không cần phải nghe theo ý kiến của ông. Điều này dẫn đến một sự cách biệt và xung đột trong mối quan hệ giữa họ. Tuy nhiên, qua những sự kiện và trải nghiệm, con trai dần dần nhận ra rằng người cha luôn muốn điều tốt đẹp nhất cho mình và những lời dạy dỗ của ông không phải là vô nghĩa. Cuối cùng, con trai nhận ra giá trị của tình thân và sự quan tâm của người cha, và hiểu rằng ông luôn muốn con trai hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Truyện "Con cũng hiểu..." của Thái Chí Thanh là một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về tình cảm gia đình và giá trị của việc hiểu và chấp nhận nhau trong mối quan hệ gia đình.
4 tháng 4

đây,200 chữ nha:

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình”. Tình mẫu tử từ lâu đã trở thành một trong những tình cảm máu thịt cao quý và thiêng liêng nhất đối với mỗi con người. Tình mẫu tử là khái niệm thuộc phạm trù tinh thần, được hiểu là tình cảm gắn bó, yêu thương, ruột thịt của mẹ và con. Đây là tình cảm được xuất phát từ hai phía, mẹ yêu thương con, con kính trọng, hiếu thuận với mẹ. Tình mãu tử trong xã hội được biểu hiện đa dạng với những hành động cụ thể khác nhau. Chúng ta có thể bắt gặp những bà mẹ tảo tần, lặn lội sương gió, yêu thương, che chở và hy sinh cả cuộc đời mình vì con cái; bắt gặp người con hiếu thảo, chăm sóc, bảo vệ mẹ già. Đó đều là hành động minh chứng cho tình mẫu tử thiêng liêng, cao đẹp và đáng trân trọng. Tình mẫu tử như một bài ru ngọt ngào, tiếp thêm động lực, sức mạnh cho cả mẹ và con trước bất kì khó khăn, gian khổ nào của cuộc đời. Mặc dù vậy, chúng ta vẫn không khỏi đau xót và phẫn uất trước tình trạng tha hóa đạo đức khi mẹ ruột nhẫn tâm vứt bỏ con cái của mình, khi con cái đánh đập, bất hiếu với cha mẹ già đã tảo tần hi sinh ngày nào.... Thậm chí, có những bà mẹ, những người con còn ra tay giết chết máu mủ ruột già của mình chỉ vì sự nóng giận, ích kỉ. Những hành động đó đã và đang diễn ra một cách trần trụi và nhức nhối, bóp méo đi hai chữ “mẫu tử” thiêng liêng, gây ảnh hưởng xấu đến văn minh xã hội. Chính vì vậy, chúng ta cần có giải pháp kịp thời để ngăn chặn hành vi đi trái với đạo đức đó, cưu mang, cứu giúp kịp thời những ngăn chặn hành vi đi trái với đạo đức đó, cưu mang, cứu giúp kịp thời những hoàn cảnh đáng thương của sự suy đồi về nhân cách của con người.


4 tháng 4

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình”. Tình mẫu tử từ lâu đã trở thành một trong những tình cảm máu thịt cao quý và thiêng liêng nhất đối với mỗi con người. Tình mẫu tử là khái niệm thuộc phạm trù tinh thần, được hiểu là tình cảm gắn bó, yêu thương, ruột thịt của mẹ và con. Đây là tình cảm được xuất phát từ hai phía, mẹ yêu thương con, con kính trọng, hiếu thuận với mẹ. Tình mãu tử trong xã hội được biểu hiện đa dạng với những hành động cụ thể khác nhau. Chúng ta có thể bắt gặp những bà mẹ tảo tần, lặn lội sương gió, yêu thương, che chở và hy sinh cả cuộc đời mình vì con cái; bắt gặp người con hiếu thảo, chăm sóc, bảo vệ mẹ già. Đó đều là hành động minh chứng cho tình mẫu tử thiêng liêng, cao đẹp và đáng trân trọng. Tình mẫu tử như một bài ru ngọt ngào, tiếp thêm động lực, sức mạnh cho cả mẹ và con trước bất kì khó khăn, gian khổ nào của cuộc đời. Mặc dù vậy, chúng ta vẫn không khỏi đau xót và phẫn uất trước tình trạng tha hóa đạo đức khi mẹ ruột nhẫn tâm vứt bỏ con cái của mình, khi con cái đánh đập, bất hiếu với cha mẹ già đã tảo tần hi sinh ngày nào.... Thậm chí, có những bà mẹ, những người con còn ra tay giết chết máu mủ ruột già của mình chỉ vì sự nóng giận, ích kỉ. Những hành động đó đã và đang diễn ra một cách trần trụi và nhức nhối, bóp méo đi hai chữ “mẫu tử” thiêng liêng, gây ảnh hưởng xấu đến văn minh xã hội. Chính vì vậy, chúng ta cần có giải pháp kịp thời để ngăn chặn hành vi đi trái với đạo đức đó, cưu mang, cứu giúp kịp thời những ngăn chặn hành vi đi trái với đạo đức đó, cưu mang, cứu giúp kịp thời những hoàn cảnh đáng thương của sự suy đồi về nhân cách của con người.


3 tháng 4

1. Mục tiêu

  • Ngắn hạn: Nâng cao nhận thức về tầm quan trọng của việc đọc sách, khuyến khích thói quen đọc sách cho bản thân và cộng đồng.
  • Dài hạn: Xây dựng một môi trường đọc thân thiện và bền vững, đặc biệt hỗ trợ trẻ em vùng sâu, vùng xa, trẻ em dân tộc thiểu số, trẻ em khuyết tật tiếp cận sách dễ dàng hơn.

2. Đối tượng hưởng lợi

  • Cá nhân: Tự phát triển thói quen đọc sách hàng ngày để nâng cao kiến thức và kỹ năng.
  • Trẻ em: Đặc biệt chú trọng trẻ em ở vùng sâu, vùng xa, dân tộc thiểu số, trẻ em khuyết tật.

3. Nội dung công việc thực hiện

  1. Phát triển văn hóa đọc cá nhân:
    • Đặt mục tiêu đọc ít nhất một cuốn sách mỗi tháng.
    • Tham gia các câu lạc bộ sách hoặc nhóm thảo luận online để trao đổi kiến thức.
  2. Khuyến khích văn hóa đọc cho cộng đồng:
    • Tổ chức các buổi đọc sách chung tại nhà văn hóa, trường học, hoặc ngoài trời.
    • Thực hiện chiến dịch quyên góp sách từ cộng đồng để xây dựng thư viện mini ở các khu vực khó khăn.
  3. Hỗ trợ trẻ em:
    • Hợp tác với các tổ chức từ thiện, trường học để cung cấp sách với nội dung phù hợp, bao gồm sách chữ lớn và sách có hình ảnh minh họa.
    • Tổ chức các lớp học kỹ năng đọc dành cho trẻ em khuyết tật hoặc không biết chữ.

4. Dự kiến kết quả đạt được

  • Cá nhân: Phát triển thói quen đọc sách, mở rộng kiến thức và kỹ năng sống.
  • Cộng đồng: Văn hóa đọc được nâng cao, tạo môi trường học tập tích cực.
  • Trẻ em: Tiếp cận được nhiều tài nguyên đọc, phát triển tư duy và sự sáng tạo.

Dưới đây là các sự việc chính trong văn bản "Xe đêm":

  • Bác tài xế lái xe chở khách vào ban đêm: Bối cảnh được thiết lập với hình ảnh bác tài xế làm công việc lái xe vào ban đêm, một công việc vất vả và có phần cô đơn.
  • Xe gặp một người phụ nữ trẻ muốn đi nhờ xe: Trên đường, xe dừng lại đón một người phụ nữ trẻ có nhu cầu đi nhờ xe. Sự xuất hiện của người phụ nữ này tạo ra một yếu tố bất ngờ và gợi sự tò mò.
  • Người phụ nữ kể về hoàn cảnh của mình: Trong suốt hành trình, người phụ nữ chia sẻ về cuộc sống và những khó khăn mà cô đang trải qua. Câu chuyện của cô dần hé lộ những điều sâu kín trong tâm hồn.
  • Sự đồng cảm giữa bác tài và người phụ nữ: Bác tài xế lắng nghe câu chuyện của người phụ nữ và dần cảm thấy đồng cảm với những nỗi niềm của cô. Sự đồng cảm này tạo nên một mối liên kết giữa hai con người xa lạ.
  • Xe đến điểm dừng, người phụ nữ xuống xe: Khi xe đến điểm dừng, người phụ nữ xuống xe và biến mất vào màn đêm. Sự ra đi của cô để lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng bác tài.
  • Bác tài tiếp tục hành trình với những suy tư: Sau khi chia tay người phụ nữ, bác tài xế tiếp tục hành trình của mình. Anh suy ngẫm về câu chuyện vừa nghe và những điều mà nó gợi mở trong cuộc sống.
Viết bài văn nghị luận tác phẩm truyện ngắn “ Bố tôi” của Nguyễn Ngọc ThuầnBỐ TÔI Tôi đi học dưới đồng bằng. Còn bố tôi, từ nơi núi đồi hiểm trở, ông luôn dõi theo tôi.Bao giờ cũng vậy, ông mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất, xuống núi vào cuối mỗi tuần. Ông rẽ vào bưu điện để nhận những lá thư tôi gửi. Lặng lẽ, ông vụng về mở nó ra. Ông xem từng con chữ, lấy tay...
Đọc tiếp

Viết bài văn nghị luận tác phẩm truyện ngắn “ Bố tôicủa Nguyễn Ngọc Thuần

BỐ TÔI

 Tôi đi học dưới đồng bằng. Còn bố tôi, từ nơi núi đồi hiểm trở, ông luôn dõi theo tôi.

Bao giờ cũng vậy, ông mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất, xuống núi vào cuối mỗi tuần. Ông rẽ vào bưu điện để nhận những lá thư tôi gửi. Lặng lẽ, ông vụng về mở nó ra. Ông xem từng con chữ, lấy tay chạm vào nó, rồi ép vào khuôn mặt đầy râu của ông. Rồi lặng lẽ như lúc mở ra, ông xếp nó lại, nhét vào bao thư. Ông ngồi trầm ngâm một lúc, khẽ mỉm cười rồi đi về núi.

Về đến nhà, ông nói với mẹ tôi: “Con mình vừa gửi thư về”. Mẹ tôi hỏi: “Thư đâu?”. Ông trao thư cho bà. Bà lại cẩn thận mở nó ra, khen: “Con mình viết chữ đẹp quá! Những chữ tròn, thật tròn, những cái móc thật bén. Chỉ tiếc rằng không biết nó viết gì. Sao ông không nhờ ai đó ở bưu điện đọc giùm”? Ông nói: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả”. Rồi ông lấy lại thư, xếp vào trong tủ cùng với những lá thư trước, những lá thư được bóc ra nhìn ngắm, chạm mặt rồi cất vào, không thiếu một lá, ngay cả những lá đầu tiên nét chữ còn non nớt.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi bước chân vào trường đại học. Một ngày khai trường đầu tiên không có bố. Bố tôi đã mất. Nhưng tôi biết bố sẽ đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi, suốt cả hành trình cuộc đời.

(Theo Nguyễn Ngọc Thuần, in trong “Bồi dưỡng học sinh vào lớp 6 môn tiếng Việt – NXB Giáo dục Việt Nam, 201, Tr 58.)

Dàn ý :

1. Mở bài: Giới thiệu tác giả, tác phẩm và nêu ý kiến chung của người viết.

- Trong cuộc đời mỗi người, tình cảm gia đình luôn là điểm tựa tinh thần thiêng liêng nâng bước chân con người suốt chặng đường dài, là hành trang quý giá neo đậu trong tâm hồn mỗi người.

- Truyện ngắn Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần đã xây dựng thành công hình ảnh người bố – một người đàn ông miền núi chất phác, hiền hậu, hết lòng yêu thương con, trân trọng tình cảm gia đình. Truyện ngắn gọn nhưng đã để lại cho người đọc những ấn tượng khó quên.

2. Thân bài: Tập trung nêu nội dung, chủ đề và phân tích tác dụng của một số nét đặc sắc về nghệ thuật của truyện ngắn.

- Khái quát về tác phẩm:

+ Xuất xứ của truyện: Truyện Bố tôi in trong Tuyển tập truyện ngắn hay viết cho thiếu nhi – Nxb Giáo dục Việt Nam.

+ Thể loại của truyện: truyện ngắn hiện đại.

- Nêu nội dung, chủ đề: Truyện kể về người bố của nhân vật “tôi”. Ông ở vùng đồi núi hiểm trở, người con học ở dưới đồng bằng xa nhà. Ông dành cho con những tình yêu thương sâu sắc và luôn dõi theo con từng ngày. Mỗi khi nhận được thư của con gửi về, ông cảm thấy vô cùng hạnh phúc và luôn trân trọng những bức thư ấy vì theo ông nghĩ con viết thư về được là vẫn mạnh khỏe. Ngày con bước chân vào giảng đường đại học cũng là lúc người bố ra đi mãi mãi, đó là ngày khai  trường đầu tiên mà nhân vật “tôi” không có bố đi cùng. Nhưng nhân vật “tôi” tin rằng bố sẽ theo mình suốt hành trình cuộc đời phía trước. à Truyện ca ngợi tình yêu thương sâu nặng của người bố dành cho gia đình, con cái và tấm lòng biết ơn sâu nặng của người con dành cho người bố kính yêu. Đồng thời, truyện cũng gửi gắm lời nhắc nhở những người con phải biết thương yêu, kính trọng và biết ơn và sống hiếu thảo với bố mẹ của mình.

- Làm rõ nội dung, chủ đề: Chủ đề của truyện được mở ra bằng tình huống rất gần gũi, đời thường nhưng lại xúc động bởi sự xa cách của hai bố con trong niềm thương nhớ khôn nguôi: “Tôi đi học dưới đồng bằng. Còn bố tôi, từ núi đồi hiểm trở, ông luôn dõi theo tôi”. Cách vào đề ngăn gọn mà hấp dẫn, lôi cuốn người đọc dõi theo hành trình của hai bố con trong cuộc đời.

+ Chủ đề của truyện thể hiện ở hình ảnh người bố hiện ra thật giản dị, đời thường nhưng gây ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc:

§   Hình ảnh người bố nghèo, tần tảo, vất vả, một nắng hai sương làm nương rẫy ở trên vùng núi cao và không có điều kiện để đi học. “Còn bố tôi, từ một vùng núi cao xa xôi”, “đi chân đất xuống núi”; “chỉ tiếc là không biết nó viết gì. Sao ông không nhờ ai đó ở bưu điện đọc giùm”. Cuộc đời người bố vất vả, lam lũ như bao người nông dân vùng rừng núi xa xôi.

§   Một người bố luôn quan tâm, dõi theo con: Cuối mỗi tuần, bao giờ ông cũng “mặc chiếc áo phẳng phiu nhất”, đi chân đất xuống núi, rẽ vào bưu điện để nhận lá thư tôi gửi,... Hành động lặp lại thường xuyên theo chu kì ấy đã khắc hoạ chân thực nỗi nhớ mong con da diết của người bố.

Chủ đề của truyện còn thể hiện ở nhân vật người bố tinh tế, thấu hiểu được những tâm tư, tình cảm, suy nghĩ của con mình: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi biết cả”,... Mỗi bức thư con gửi về, bố mẹ nhân vật “tôi” đều  không thể đọc được, có lẽ cuộc đời cha mẹ của nhân vật “tôi” trước đây quá nghèo nên đã không được đi học. Nhưng họ luôn theo dõi từng bước đi của con nên họ hiểu rằng con vẫn mạnh khoẻ, bình an và học tập tốt. Đối với người dân ở vùng núi xa xôi, việc nuôi con học đại học là một điều không hề dễ dàng, vì vậy người con đang học đại học chính là đang thực hiện ước mơ của chính họ, tin vào tương lai có cuộc sống tốt đẹp hơn. Bố mẹ cảm nhận được tình yêu thương, sự quan tâm, nỗi nhớ nhà của con thể hiện qua việc gửi thư về nhà mỗi tuần và hạnh phúc trong tình cảm ấy. Lời nói mộc mạc, chân chất của người bố thể hiện tâm hồn nhân hậu, thuần phác, tinh tế và sâu sắc.

§   Đọc truyện Bố tôi người đọc còn hiểu được người bố rất trân trọng, nâng niu tất cả những gì thuộc về con. Nhận được thư con, ông “lặng lẽ, ông vụng về mở nó ra”. Từng hành động của người bố ấy rất cẩn trọng “Ông xem từng con chữ, lấy tay chạm vào nó, rồi ép vào khuôn mặt đầy râu của ông. Rồi lặng lẽ như lúc mở ra, ông xếp nó lại, nhét vào bao thư”. Sự xúc động khiến ông “trầm ngâm” rồi “khẽ mỉm cười” thật hạnh phúc. Những hành động giản đơn ấy ẩn chứa tình yêu thương con vô bờ bến, niềm tin yêu tuyệt đối với con mình. “Rồi ông lấy lại lá thư, xếp vào trong tủ cùng những lá thư trước, những lá thư được bóc ra nhìn ngắm, chạm vào mặt rồi cất đi, không thiếu một lá, ngay cả những lá thư đầu tiên nét chữ còn non nớt”. Những hành động ấy còn thể hiện được sự nâng niu, trân trọng những lá thư của con và sâu thăm hơn chính là tình thương yêu, quý mến của người bố dành cho con.

=> Người bố luôn dành cho con tình thương yêu sâu nặng, luôn dõi theo từng bước đi của con thể hiện qua sự nâng níu, trân trọng và gìn giữ những lá thư của con như một vật báu.

+ Một khía cạnh khác thể hiện chủ đề của truyện là tình yêu thương, sự kính trọng và biết ơn sâu sắc của người con dành cho bố: khi học xa nhà, con ở dưới đồng bằng, bố ở vùng núi hiểm trở, người con rất nhớ thương bố. Mỗi lời kể của người con đều có sắc thái xúc  động rưng rưng. Bố chính là điểm tựa vững chắc, luôn đứng sau che chở, động viên tinh thần cho con, vì vậy chắc chắn người con sẽ rất tự hào, kính trọng và yêu quý bố mình bởi luôn có bố yêu thương và ở bên cạnh mỗi lần khai trường. Và dù bố đã mất nhưng người con vẫn luôn cảm thấy có bố bên cạnh, suốt cả hành trình cuộc đời là bởi vì tình yêu thương, sự quan tâm, hình bóng của người bố vẫn in sâu trong ký ức của con, mãi mãi không bao giờ phai nhòa.

=> Đó là một người con hiếu thảo, thấu hiểu tấm lòng của cha mẹ và luôn sống xứng đáng với tình cảm thiêng liêng ấy.

+ Chủ đề của truyện còn gửi gắm những bài học được gọi lên từ câu chuyện:

Tình cảm cha con là thiêng liêng và quý giá vì đây là tình cảm làm cơ sở cội nguồn cho tình yêu quê hương, đất nước.

Chúng ta cần yêu thương, trân trọng, kính yêu bố mẹ của mình vì tình cảm bố mẹ dành cho chúng ta là vô cùng lớn lao, cao cả.

- Phân tích tác dụng của một số nét đặc sắc về nghệ thuật của truyện.

+ Kết hợp khéo léo các phương thức kế, tả, biểu cảm khiến câu chuyện hấp dẫn, lôi cuốn.

Cốt truyện ngắn gọn, tình huống truyện đơn giản, nhân vật người bố được đặt trong những tình huống rất đời thường để bộc lộ tính cách, phẩm chất.

+ Mạch truyện đi theo trình tự thời gian, có đan xen cả hồi tưởng và đọng kết bằng những suy ngẫm sâu sắc trong hiện tại của nhân vật “tôi” khiến câu chuyện vừa xúc động vừa có chiều sâu.

+ Nghệ thuật xây dựng nhân vật: nhân vật được xây dựng chủ yếu thể hiện qua ngoại hình, hành động, lời nói; ngôn ngữ của nhân vật.

+ Ngôn ngữ kể chuyện mộc mạc, bình dị, lôi cuốn.

=> Truyện Bố tôi chỉ là tình huống và những sự việc hết sức đời thường nhưng đã đem đến cho người đọc sự xúc động về tình phụ tử thiêng liêng, cao quý. Đọc xong truyện, ai cũng cảm thấy như mình còn có lỗi với bố mình về một điều gì đó và tự thầm hứa với bản thân phải biết thương yêu, trân trọng và sống hiếu thảo với bố mình. Và em cũng vậy!

3. Kết bài:

- Khẳng định lại giá trị của truyện.

- Bài học được rút ra với bản thân hoặc lời nhắn gửi, bức thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm.

 

0