K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

14 tháng 3 2020

nếu như ko nói trước thì bước đầu tiên sẽ rất xúc động .Nói không nên lời có thể là rơi nước mắt nữa ấy chứ .Nói một lời cảm ơn khi bởi bạn đã nhớ sinh nhật của mình .Sao bạn có thể không quên sinh nhật của mình ,ngược lại còn nhớ rõ ngày sinh nhật của mình .thật sự cảm ơn 

đây là trường hợp bạ thân nhất trong một trường hợp tủi thân trong sinh nhật chỉ có một mình.

27 tháng 9 2023

Bài tham khảo 1:

Em đã nhặt đồ bị rơi cho cô bán hàng rong khi xe đẩy của cô bị đổ trên đường. Em cảm rất rất vui và hãnh diện vì đã giúp đỡ được cô.

Bài tham khảo 2:

Em đã giúp bạn ghi chép bài khi bạn bị ốm. Em cảm thấy rất vui sau khi được bạn cảm ơn và tự hào về bản thân mình.

25 tháng 12 2022

khiếm nhã là gì bạn nhonhung

14 tháng 6 2021

Tham Khảo !

Chào mọi người, tôi là Thu-con gái duy nhất của nhân vật ông Sáu trong tác phẩm "Chiếc lược ngà" của nhà văn Nguyễn Quang Sáng. Trước khi hi sinh, ba tôi có dặn bác Ba–người bạn chiến đấu gắn bó thân thiết nhất với ba tôi–trao tận tay chiếc lược ba đã làm để tặng tôi. Đúng như lời hứa, bác Ba đã trao nó lại cho tôi vào một ngày thật đặc biệt và ý nghĩa. Đó là một lần tôi đi giao liên, tình cờ tôi và bác Ba gặp nhau. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, bác và tôi nhận ra nhau, bác trao cho tôi lại kỉ vật của ba tôi để lại với một giọng buồn, bác đã nói dối tôi. Nhưng tôi biết bác nói vậy là chỉ muốn tôi không buồn. Tôi nhận chiếc lược bác đưa, cổ họng nghẹn ứ, không khỏi kìm nén sự xúc động. Giữa lúc ấy, khoảng cách giữa tôi và bác dường như không còn nữa, bác giờ đây như người ba thứ 2 của tôi vậy. Thời gian thúc giục chúng tôi, lúc ấy tôi cất tiếng gọi bác:"Ba...!". Chiếc lược như một vật mà tôi không thể rời bỏ, nó luôn đồng hành bên tôi mỗi khi tôi thấy nhớ kỉ niệm bên ba. Chiếc lược cứ gắn bó với tôi như một món quà tinh thần, bào chữa cho tôi những vết thương, nỗi nhớ người cha kính yêu. Hình ảnh bác Ba khi ấy cứ hiện mãi trong tâm trí tôi.
 

14 tháng 6 2021

Tham khảo 
Tôi là Thu người con gái đầu lòng cũng là người con duy nhất của ba Sáu. Thời gian trôi đi bây giờ tôi đã trưởng thành và làm cô giao liêm dũng cảm tiếp nối truyền thống của người cha anh hùng .Nơi tôi làm việc tại 1 trạm giao liêm ở vùng Đồng Tháp Mười .Hôm đó nghe cấp trên nói là có đoàn cán bộ vượt qua đoạn đường nguy hiểm . Sau và lời làm thật bất ngờ bác Ba người bạn chiến đấu năm xưa của cha tôi đã nhận ra tôi .Bác ôm tôi và gọi con gái lúc này tôi lặng đi vì xúc động sau đó tôi thấy tay bác run run và lấy chiếc lược ngà từ trong balô ra và nói đó là kỉ vật của ba tôi trước lúc hi sinh.Nhận được cây lược từ bác tôi cảm thấy xúc động như vỡ òa trong cảm xúc :vui mừng , tự hào, hãnh diện nhưng lại xen lẫn sự buồn đau , vì cha đã hi sinh .Tôi không ngờ trong hoàn cảnh khốc liệt của chiến tranh ba vẫn nhớ tới lời hứa .Nhận và cầm chiếc lược trong tay tôi dâng lên cảm xúc lớn lao và tôi cảm nhận được tình yêu thương vô hạn mà ba dành cho tôi .Mõi sáng tôi cầm chiếc lược chải đầu tôi lại thấy như chính bàn tay ba đang chải mái tóc của tôi , động viên tôi trên mọi chặng đường. Tôi đón nhận cây lược như đón nhận 1 kỉ vật thiêng liêng với tôi cây lược là cầu nối tình cảm cha con và minh chứng cho tình cha con không thể chết .

Từ lớp một đến lớp năm, em được học rất nhiều thầy, cô giáo. Mỗi thầy, cô giáo đều có cách giảng riêng, hấp dẫn học sinh, không ai giống ai. Nhưng có lẽ cô giáo mà để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất là cô Tâm - cô giáo dạy em năm lớp 3.

Năm nay, cô đã ngoài 30 tuổi. Dáng người cô thon thả, cân đối. Mái tóc cô để xoăn ôm lấy khuôn mặt trái xoan. Mái tóc ấy rất hợp với thời trang và phù hợp với lứa tuổi của cô .Đôi mắt cô tròn, đen láy luôn ánh lên vẻ dịu dàng, ấm áp. Miệng cô cười rất tươi. Mỗi khi cô cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt na. Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm. Lớp chúng em được cô dạy dỗ từng li từng tí. Mỗi khi chúng em có bài khó, cô đều giảng đi giảng lại cho chúng em hiểu bài. Cô muốn cho học sinh phát huy được khả năng chủ động, sáng tạo nên những câu hỏi cô đặt ra luôn tạo sự hấp dẫn. Bạn nào còn đọc sai, cô đọc đi đọc lại để các bạn đọc theo. Chẳng bao giờ cô la mắng chúng em cả. Cô Tâm dạy chúng em bằng tất cả năng lực của mình. Giờ ra chơi, cô không nghỉ ngơi mà còn ngồi lại để rèn các bạn học kém. Khi có tiết phụ, cô cũng không ngơi tay mà ngồi chấm bài cho chúng em. Tuy thương yêu chúng em là thế nhưng cô cũng rất nghiêm khắc. Cô rất ghét tính lười biếng và ham chơi của học sinh. Đối với những bạn như vậy,cô cũng nghiêm khắc phê bình và kèm cặp các bạn. Bởi vậy, lớp em ai cũng cố gắng học tốt để cô vui lòng. Kết thúc mỗi buổi học, cô luôn dặn dò chúng em kỹ càng,chu đáo cách chuẩn bị bài ngày hôm sau. Nhìn cô, chúng em càng yêu mến và quý trọng cô. Cô đúng là người mẹ thứ hai của em.

Bây giờ,em đã lên lớp năm. Tuy không được cô dạy dỗ nữa nhưng những cử chỉ, ánh mắt của cô làm em ghi nhớ mãi. Em thầm hứa: Em sẽ mãi là học sinh ngoan của cô.

23 tháng 8 2019

Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kĩ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong trí nhớ của chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, kỉ niệm sâu sắc về một người thầy đáng kính của tôi.

Năm ấy, khi tôi còn học lớp một, tôi có những kỉ niệm đẹp về thầy giáo chủ nghiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp một, ngưỡng cữa của bậc tiểu học, có nhiều bạn mới, thầy cô mới.

Ngày trọng đại ấy, ngày tôi không bao giờ quên. Sau buổi lễ khai giảng, tất cả các học sinh đều bước vào lớp học của mình để học buổi học đầu tiên và gặp gỡ thầy cô giáo chủ nhiệm của mình và cũng là người sẽ gắn bó với tôi trong suốt thời gian học tiểu học.

Khi thầy bước vào, dáng người thầy thật nhanh nhẹn và thầy chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy cũng đã điểm bạc, khuôn mặt thầy gầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc thầy đã có mấy chục năm lận đận với học sinh. Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi im lặng và thầy nói: Chào các con, thầy tên là Hồ Viết Cảnh, thầy sẽ chủ nhiệm lớp các con trong suốt bậc tiểu học. Giọng thầy thật ấm áp, nhẹ nhàng, làm cho những suy nghĩ trong đầu tôi về một người thầy giáo chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc đều tan biến.

Sau khi ra mắt chúng tôi, thầy bắt đầu dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên mà cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người. Thầy viết lên bảng những dòng chữ đầu tiên, tôi trông thấy bàn tay thầy run run khi viết, sau này tôi mới biết, thầy phải chịu đựng những cơn đau do tham gia cuộc chiến tranh kháng chiến chống mĩ để viết nên dòng chữ đẹp đó. Sau khi viết xong đề bài, thầy hỏi chúng tôi có thấy rõ không, một vài bạn ngồi phía dưới do mắt kém nên không thấy liền được thầy chỗ khác cho phù hợp. Trong buổi học thầy đến tận chỗ của từng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ không hiểu. Cuối giờ, thầy cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, tiếng cười đùa của một vài bạn đã làm xôn ao khắp sân trường. Buổi học đầu tiên đã kết thúc như vậy đó, thầy đã để lại cho tôi những suy nghĩ về một người thầy mẫu mực.

Những buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi những rò chơi dân gian cùng với chúng tôi, nhìn khuôn mặt thầy lúc đấy thật đáng yêu, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm giác khuôn mặt thầy rất giống khuôn mặt ông nội tôi. Ông tôi đã mất từ khi tôi còn nhỏ, những kỉ niệm đẹp của ông và tôi đều được tôi khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ đến ông, nhớ đến cảnh chơi đùa của hai ông cháu, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc. Lúc đó có một bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi khi buồn hiện về, tôi bỗng khóc to lên, không sao có thể kiềm chế được. Thì ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi: “Thành, sao con khóc, nói ra để thầy chia sẽ với con". Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận được sự an ủi của thầy, tôi càng khóc to hơn. Sau hôm đó tôi cảm thấy được thầy quan tâm nhiều hơn.

Vào một hôm, do tôi không học bài nên bị điểm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liền chạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra chơi thầy không ra chơi với các bạn như mọi khi, thầy xuống chỗ tôi. Thầy nói: "Thầy xin lỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng em là lớp trưởng nên phải gương mẫu cho các bạn noi theo.... thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu. Tôi nhìn thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, ân hận vì đã làm thầy buồn. Tôi tự hứa sẽ cố gắng phấn đấu tốt hơn.

Vậy đấy, thầy đã để lại cho tôi những kỉ niệm không bao giờ phai mờ về một người thầy giản dị mà thân thương. Tôi hứa sẽ cố gắng học tập để trở thành công dân tốt, có ích cho đất nước và xã hội. Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghi như câu danh ngôn:

"Ngọc không mài không sáng, người không học không tài."

5 tháng 3 2022

Khi gặp lại người bn thân lâu năm thì em chẳng thấy vui buồn nữa vì nó nợ em 50k vẫn chưa giả và nó toàn ăn trực

5 tháng 3 2022

c) Trời ơi! Bạn tôi, lâu lắm mới gặp!

22 tháng 12 2018

mình rất yêu thầy cô đã dạy mình, mình vô cùng biết ơn họ, nếu không nhờ có thầy cô thì mình sẽ không nên người

19 tháng 9 2020

\(\text{Có số bạn được mời đến dự sinh nhật của Minh là:}\)

            \(3:\frac{3}{7}=7\left(\text{bạn}\right)\)

                       \(\text{Đáp số: 7 bạn}\)

19 tháng 9 2020

những người bạn đến dự tiệc là

3:3/7=7(người)

đáp án 7(người)

5 tháng 11 2023

Có con cặk em nhs

5 tháng 11 2023

Ngủ Nhuế bò í