Ngữ Văn 12

  • Phụ trách: Ngữ văn
    Lớp: 12
    Giá: Miễn phí

Thảo luận

Phác là nhân vật mà em cảm thấy ấn tượng nhất.

Phác, một cậu bé sống trong cảnh bạo lực gia đình từ nhỏ nên cậu rất thương và yêu mẹ. Tình thương của cậu bé thể hiện qua những chi tiết: 

   +Cậu rất căm thù người cha của mình, là người mà đã khiến cho mẹ của cậu phải chịu những đòn roi để giải tỏa sự bực tức, bức súc khi cái nghèo đeo bám. Từ nhỏ đã sống trong hoàn cảnh đó mẹ của cậu sợ cậu có thể làm điều gì đó dại dột đối với bố nên đã gửi cậu lên cho ông ngoại ở trên rừng. Cậu bé có cuộc sống tốt hơn khi ở với ông nhưng cứ hễ ra là cậu lại trốn về, cậu đã tuyên bố với các bác ở xưởng đóng thuyền rằng "nó còn có mặt ở dưới biển này thì mẹ nó không bị đánh".

   +Khi chứng kiến cảnh mẹ bị đánh cậu bé đã chạy " như một viên đạn trên đường lao tới đích đã ngắm" và nhảy xổ vào người cha của mình, nắm chặt chiếc thắt lưng da - thứ "hung khí" mà người cha dùng để hành hạ người mẹ của cậu. 

   +Cậu " lặng lẽ đưa mấy ngón tay khẽ sờ trên khuôn mặt người mẹ, như muốn lau đi những giọt nước mắt chưa đầy trong những nốt rỗ chằng chịt".

   +Chi tiết cuối cùng là cảnh cậu dùng dao găm dùng để làm hung khí để bảo vệ người mẹ đáng thương của mình khi tiếp tục chứng kiến cảnh người đàn ông là cha của cậu lại đánh mẹ cậu một cách tàn nhẫn.

Những việc là của cậu có một chút tiêu cực, bạo lực khi chống trả những hành động mà khi người cha đánh mẹ cậu như: vung chiếc khóa sắt quật vào giữa khuôn ngực vạm vỡ hay là đùng dao để đe dọa. Nhưng tất cả những hành động đó mục đích chỉ để bảo vệ mẹ cậu, ngăn chặn hành vi bạo lực của người cha. 

 

Nguyễn Thị Hiền
Trả lời
0

14 giờ trước (9:45)

Em có ấn tượng sâu sắc nhất với người đàn bà làng chài  vì:  

- Đầu tiên đã  được tác giả miêu tả vô cùng ấn tượng: là người đàn bà trạc ngoài bốn mươi, một thân hình quen thuộc của đàn bà vùng biển, cao lớn với những đường nét thô kệch. Mụ rỗ mặt. Khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái ngắt và dường như đang buồn ngủ… tấm lưng ảo bạc phếch và rách rưởi, nửa thân dưới ướt sũng    

- Tuy là một ngừoi xấu xí thô kệch nhưng lại mang một tấm lòng nhân hậu độ lượng giàu đức hi sinh: Tuy bị chồng  đánh nhưng chị không hề né tránh  hay chống trả cũng không chạy trốn mà chị vẫn cam chịu vì nghĩ đến các con và gia đình của mình   

- Là một người đàn bà rất có lòng tự trọng: Chị không muốn bất cứ ai chứng kiến và thương xót cho tình cảnh trớ trêu của mình, kể cả thằng Phác, đứa con trai mà chị quý nhất. Thân thể bị chà đạp, nhân phẩm bị xúc phạm nhưng người đàn bà ấy không hề để ý, không hề bận tâm. Đúng là sự nhẫn nhục của một người có nhân cách, có lòng tự trọng và thấu hiểu lẽ đời.   

- Bên trong vẻ cam chịu nhẫn nhục ấy là tính cách can đảm cứng cỏi và khát vọng hanh phúc dù nhỏ nhoi nhưng thật cảm động: Câu chuyện lúc ở toà án huyện 

=> tính cách người đàn bà hàng chài trong truyện được tác giả khắc họa thông qua các mối quan hệ gia đình và xã hội: Với chồng thì cam chịu, nhẫn nhục nhưng không phải mù quáng mà là sự cảm thông và thương xót. Với con thì tận tâm, bao bọc, che chở, cố tránh cho con khỏi bị tổn thương, luôn mang nặng mặc cảm có lỗi với con. Với cán bộ tòa án, lúc đầu chị tỏ ra sợ sệt, e ngại, sau đó tự tin hơn và thành thật bộc bạch suy nghĩ của mình. Đây là tính cách của một người đàn bà lao động chất phác, lam lũ, giàu lòng thương con, thương chồng và sống bằng kinh nghiệm thực tiễn. Từ những điều trên đã giúp em cảm thấy vô cùng ấn tượng về hình ảnh của người đanf bà ấy.